Chỉ cần như thế đã đủ.
Quân Tiêu Dao nhìn vào đôi mắt lộ vẻ say mê vô hạn kia.
"Sẽ cưới."
Quân Tiêu Dao dứt lời.
Diên Triệt nở nụ cười xinh đẹp, phong hoa vô tận.
Nhận được một chữ này, là đủ!...
Quân Tiêu Dao rời khỏi Huyền Thiên Tiên Vực, trở về Quân gia một lần nữa.
Rất nhiều công việc tại Quân Đế Đình, hắn đã sắp xếp xong xuôi.
Có thêm bộ tộc Đồ Sơn, nhóm người Quyền Tôn gia nhập liên minh.
Còn có nhóm thế lực Quân gia, Tiên Đình cổ đại làm minh hữu.
Quân Đế Đình Cửu Thiên Tiên Vực sẽ chỉ phát triển càng ngày càng lớn mạnh hơn.
Mà bây giờ, phóng mắt khắp Cửu Thiên Tiên Vực đúng thật không có bất kỳ đối thủ nào.
Nội bộ Vô Thượng Tiên Đình đã bị chia cắt thành mấy phe phái từ sớm, cộng thêm Tiên Đình cổ đại do Diên Triệt lãnh đạo.
Có thể nói là khó mà bện thành một sợi dây thừng.
Nhưng đương nhiên hiện tại bọn họ cũng sẽ không chủ động khơi lên chiến sự.
Ngược lại, Địa Phủ thần bí vô cùng, đến nay mà chưa để lộ bối cảnh thật sự.
Thậm chí Quân Tiêu Doa còn cảm thấy có lẽ Địa Phủ của Cửu Thiên Tiên Vực cũng chỉ là một phần của toàn bộ Địa Phủ.
Lai lịch chân chính của bọn họ không đơn giản như thế.
Nhưng bất kể là thế nào, chí ít hiện tại bên ngoài không còn uy hiếp nào quá lớn nữa.
Sau khi quay trở lại Quân gia.
Quân Tiêu Dao phát hiện Khương Thánh Y và Khương Lạc Ly cũng ra ngoài.
Tại một nơi trong cung điện.
Một đám oanh oanh yến yến ở đây.
Nhìn một lượt đều là nữ tử tuyệt thế phong thái động lòng người.
Có thể nói, đối với bất kỳ nam nhân nào, nơi này tuyệt đối là tồn tại giống như thiên đường.
Giờ phút này, Khương Thánh Y và Khương Lạc Ly bị các nữ tử vây quanh.
Vốn các nàng đã cực kỳ xinh đẹp.
Giờ phút này xuất hiện trong tầm mắt của các nữ tử khác càng giống như đóa hoa yêu kiều đẫm sương, đẹp không sao tả xiết.
Mà ngoại trừ các nàng ra.
Chúng nữ Đông Phương Ngạo Nguyệt, Vân Khê, Vân Anh Lạc, Lạc Tương Linh, Nhan Như Mộng, Lang Dạ công chúa, Quân Mộc Lan, Quân Tuyết Hoàng và Quân Linh Lung đều ở tại đây.
Còn càng nhiều nữ tử khác, ở Quân Đế Đình, hoặc nơi khác, tạm thời không đến.
"Thánh Y, mấy năm nay các ngươi sống thế nào?"
Nữ hán tử Quân Mộc Lan đặt câu hỏi, rất tò mò về vấn đề này.
Khương Thánh Y e thẹn đỏ mặt, đây là chuyện có thể nói ra sao?
Nhưng nàng vẫn đáp: "Mỗi ngày đều rất mệt, nhưng lại rất phong phú, rất vui vẻ."
"Đúng vậy, có đôi khi phong phú đến mức hơi quá." Khương Lạc Ly ở bên cạnh bổ sung thêm.
Trả lời như thế làm chúng nữ tưởng tượng không thôi, lộ vẻ mặt hâm mộ.
Một đám nữ tử đang bàn tán chuyện thú vị chốn khuê phòng.
Thỉnh thoảng khơi lên từng hồi tiếng cảm thán duyên dáng, trên mặt rất nhiều nữ tử đều ửng đỏ, dáng vẻ ngượng ngùng, ghen tị, ước ao và ảo tưởng.
Mà lúc này, Quân Tiêu Dao giáng lâm nơi này.
"Thánh Y, Lạc Ly, các ngươi ra ngoài rồi."
"Còn các chư vị, đang nói chuyện gì thế?"
Trong nháy mắt, ánh mắt chúng nữ đồng loạt hướng về trên người Quân Tiêu Dao.
Việc này khiến Quân Tiêu Dao sững người.
Hắn cảm giác giống như bản thân đang là con cừu nhỏ bị một bầy hổ mẹ tiếp cận.
"Nhìn ta như thế làm gì?"
Quân Tiêu Dao sờ lên mặt mình.
"Đang đàm luận "sự tích anh hùng" của ngươi mà thôi." Nhan Như Mộng nói.
Ánh mắt chúng nữ nhìn về phía hắn đều trở thành mỗi người mỗi kiểu.
Có thèm muốn, có khao khát, có nóng bỏng.
Theo lý, không phải là nam tử lộ ra ánh mắt thế này với nữ tử hay sao?
Tại sao bây giờ chúng nữ lại có ánh mắt kiểu này với hắn chứ?
Một hồi giao lưu trêu ghẹo nhau trôi qua.
Chúng nữ cũng rất thức thời rời đi hết, để lại không gian cho phu thê mới cưới.
"Các ngươi cảm thấy thế nào, chắc là nghỉ ngơi ổn thỏa rồi nhỉ." Quân Tiêu Dao nói.
Hai nữ tử đều gật đầu.
Tuy nói mệt nhọc nhưng thu hoạch cũng phong phú.
Phải biết, Quân Tiêu Dao có thể chất gì?
Có thể tu luyện với hắn, một lần tu chính là ba năm.
Lợi ích đó quả thật không cách nào nói rõ, có thể so với tiên duyên!
"Tiêu Dao, ta có cảm giác ta cách Chứng đạo không còn xa." Khương Thánh Y nói.
Thiên tư của nàng vốn đã nghịch thiên, hơn nữa cách Chứng đạo cũng không xa.
Bây giờ, sau khi được Quân Tiêu Dao mưa móc tưới tiêu.
Tất nhiên đã tiến gần Chứng đế thêm một bước.
"Ta cũng có cảm giác ta có thể tăng tốc tu luyện đến Chuẩn Đế." Khương Lạc Ly nói.
Dù thiên phú của nàng kém Thương Thánh Y nhưng Nguyên Linh Tiên Thể cũng tuyệt đối là thể chất hàng đầu.
Điểm khiếm khuyết chính là vật chất năng lượng tu luyện đỉnh cấp, ví dụ như vật chất Tiên đạo.
Mà Quân Tiêu Dao thì vừa vặn điền vào loại vật chất này, giúp tu vi Khương Lạc Ly tăng tiến nhanh, vốn không thiếu năng lượng.
Nên sự tiến bộ của hai nữ tử đều thần tốc.
Tất nhiên Quân Tiêu Dao cũng có thu hoạch.
Một người là Đại Đạo Tiên Tâm, một người là Nguyên Linh Tiên Thể, đều có lợi cho bản thân hắn.
Nhưng so sánh lại với nhau, vẫn là hai nữ tử nhận được lợi ích rõ rệt hơn.
"Đúng rồi, tiếp theo ta sẽ rời khỏi Cửu Thiên Tiên Vực."
Quân Tiêu Dao giải thích một lượt.
Hai nữ tử đều hiểu nên cũng chẳng suy nghĩ gì nữa.
Tuy trong lòng nhất định không nỡ nhưng các nàng biết không thể liên lụy bước tiến của Quân Tiêu Dao.
"Sau này, chúng ta cũng sẽ đi." Khương Thánh Y nói.
Đừng quên, nàng và Vân Khê đều chiếm được một ít di trạch của Tiên Linh Đế.
Quân Tiêu Dao gật đầu.
Khương Thánh Y và Vân Khê chắc hẳn sẽ có cơ duyên thuộc về các nàng.
Chẳng qua, có lẽ Quân Tiêu Dao sẽ không đi cùng một con đường với các nàng.
Hắn nghĩ về những gì vị Đại Đế Thương tộc kia nhắc tới trước đó, xuyên qua con đường Thông Thiên, tiến vào vùng đất kiếp số, xông qua cánh cửa tiên phàm.
Chuyện này trái lại đã khơi lên hứng thú của Quân Tiêu Dao.
Kế tiếp, Quân Tiêu Dao cũng đi gặp chư tổ Quân gia, muốn giải quyết một vài chuyện.
Bên trong tổ từ Quân gia.
Quân Tiêu Dao và chư tổ ngồi xuống.
"Thương tộc kia đúng là tìm đường chết."