"Chỉ có như vậy, ta mới có thể thông qua sông Hoàng Tuyền, mượn trợ giúp của lực lượng bản nguyên của Bích Vân giới, hoàn toàn luyện hóa bảo địa hai sao kia thành bảo đan vô thượng."
"Chỉ cần sử dụng đan này là có thể giúp ngươi sinh ra vũ trụ, cũng có thể đột phá tu vi."
"Trải phẳng con đường thành Đế cho ngươi, đến lúc đó càng có thêm phần chắc chắn lấy được bí tàng Hoàng Tuyền."
Trong Hoàng Tuyền Đồ, khí linh Yểm lên tiếng nói chuyện với Phương Hằng.
Tuy nó có hình dạng là một con rồng, nhưng nói nghiêm túc thì nó không phải rồng, mà là một long mạch sông Hoàng Tuyền hoàn chỉnh.
Là do Hoàng Tuyền Đại Đế đã từng tiến vào vùng đất U Minh rút nó đem ra ngoài, sau đó luyện hóa thành khí linh của Hoàng Tuyền Đồ.
Còn vì sao Phương Hằng lại có được Hoàng Tuyền Đồ, có lẽ là vì liên quan đến mệnh cách Thiên Long của Phương Hằng.
Vừa hay cùng với long mạch của sông Hoàng Tuyền sinh ra lực hấp dẫn lẫn nhau.
Nói tóm lại, Phương Hằng đích thực là một người có vận khí may mắn rất lớn.
"Chuyện này ta đương nhiên hiểu rõ." Phương Hằng mỉm cười trả lời.
Vì để càng nắm chắc có thể đoạt được thắng lợi ở trận chiến Bích Vân giới, hắn còn âm thầm mời đến mấy nhân vật, đến lúc đó khẳng định có thể đem đến kinh hỉ cho Đạo Chân giới!...
Tinh không vũ trụ mênh mông sâu thẳm, rộng lớn vô tận!
Ở giữa một tinh vũ, thời điểm nào đó.
Có một con thuyền bay dùng tốc độ cực nhanh, bay xuyên qua giữa ngân hà.
Chiếc thuyền bay hư không này vô cùng hoa lệ, ngoài mặt khắc lên rất nhiều đường vân kì lạ và phức tạp.
Mỗi một lần những đường vân kia nhấp nháy, hư không đều sẽ gợn sóng.
Chiếc thuyền bay này được thiết kế và tạo thành từ nhiều vật liệu đặc biệt.
Bên trong nó có một khoảng không gian rất rộng, ở giữa có một tòa cung điện cỡ nhỏ tọa lạc.
Lúc này, bên trong tòa cung điện có một thân hình đang ngồi ăn ngấu nghiến đủ loại sơn hào hải vị được bày ra trước mắt.
Đó là một cô gái vô cùng xinh đẹp.
Nàng mặc trên mình một chiếc váy tay rộng bồng bềnh, Tiên khí bay bay, tinh tế lộng lẫy.
Mái tóc đen mềm mượt, được vấn thành một búi tóc tinh tế cài lên chiếc trâm cài hình cá chép.
Mà ở hai bên gò má của nàng, hai lọn tóc nhẹ nhàng buông xuống, tăng thêm vài phần quyến rũ, phong tình.
Thiếu nữ có khuôn mặt xinh đẹp trắng như tuyết, ngũ quan tinh tế không tì vết, đẹp giống như một bức tranh.
Dưới đôi hàng mi cong vút là đôi mắt sáng ngời như lưu ly ngọc thạch.
Chiếc mũi cao thanh tú hếch lên, đôi môi đỏ mọng trong trẻo như giọt nước.
Làn da mịn màng như một khối ngọc ấm.
Tư thái được giấu trong chiếc váy bồng bềnh, tuy không có đường cong khiến người nhìn kinh ngạc, nhưng dáng người cân đối, mảnh khảnh tinh tế vừa đủ hoàn hảo.
Thấp thoáng dưới váy là một đôi chân ngọc ngà, mang đôi tất được dệt từ lụa tuyết vạn năm.
Đôi tất mỏng có tính co giãn, mơ hồ có thể nhìn thấy được những ngón chân thanh tú hơi nhô lên, càng tăng thêm hương vị sống động vui tươi.
Thiếu nữ này xinh đẹp như tranh vẽ, tao nhã thoát tục.
Chỉ có điều hành vi của nàng lúc này, so với hình tượng giống như tiên nữ kia, tương phản rất lớn, hoàn toàn không phù hợp.
Đôi bàn tay thon dài của nàng, cầm một đôi đũa được làm từ ngọc, không ngừng gắp những món sơn hào mỹ vị đưa vào cái miệng nhỏ nhắn hồng hào.
Đôi môi vốn dĩ đã hồng nhuận lại phủ thêm một lớp dầu bóng loáng.
"Quả nhiên, thứ duy nhất không thể phụ lòng ở trên đời này chính là đồ ăn ngon."
Thiếu nữ giống như cơn bão lớn, sau khi hít một hơi sâu, dọn dẹp sạch sẽ tất cả trân tu mỹ vị trên bàn, rất hài lòng vỗ vỗ cái bụng nhỏ.
Sau khi đã ăn xong, thiếu nữ lập tức ngồi thẳng dậy, vận chuyển công pháp bắt đầu tu luyện.
Những món sơn hào hải vị này không đơn giản chỉ là ngon miệng thôi đâu.
Chúng đều là những nguyên liệu quý hiếm, ví dụ như trứng gà Bát Trân, chỉ một quả trứng như vậy được bán với giá trên trời.
Còn có nguyên liệu khác như long ngư, thịt lừa, tất cả đều vô cùng quý hiếm.
Hiệu quả của những nguyên liệu này, không hề kém hơn các loại tiên đan, thánh đan, cổ dược.
Sau một hồi tu luyện, thiếu nữ mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.
"Sau khi ăn cơm mà không tu luyện, rất dễ bị béo lên."
Mà ngay lúc này, đột nhiên một giọng nói mềm mại vang lên.
"Chủ nhân, người cứ như vậy trực tiếp lẻn ra ngoài, thực sự ổn chứ?"
Theo âm thanh vang lên.
Trong không trung, một nữ đồng đột nhiên xuất hiện.
Nữ đồng này trông dáng vẻ chỉ mới tầm hai ba tuổi, mặc chiếc yếm che bụng, trên đầu búi hai búi tóc nhỏ.
Toàn thân trắng nộn hồng hào, thịt đầy đầy, rất giống một quả bóng.
Chỉ là thân thể trông không được chân thật cho lắm.
Hiển nhiên, cô bé này không phải là sinh linh thật sự mà là khí linh, đến từ một món bảo vật của thiếu nữ.
Đôi mắt thiếu nữ liếc qua nhìn khí linh.
"Bạn học Tiểu Ái, ngươi rốt cuộc là đứng về phía của chủ nhân, hay là về phe của lão đầu tử thế?"
Khí linh tên gọi "Tiểu Ái" bĩu môi nói.
"Nhưng mà, ta sợ chủ nhân gặp phải nguy hiểm..."
Thiếu nữ hừ nhẹ nói với khí linh kia: "Bạn học Tiểu Ái, vận may của chủ nhân nhà ngươi, ngươi còn không biết hay sao?"
"Ra khỏi cửa, trên trời còn có thể cho bảo bối rơi trúng đầu của ta, ta chính là người có được mệnh cách Cẩm Lý đấy."
"Ngược lại, nếu như ta vẫn còn tiếp tục ở lại trong tộc mới thực sự là có chuyện lớn xảy ra."
"Đám người lão đầu tử kia rất xấu xa, ngày nào cũng bắt lão nương đi xem mắt, đây là thời đại phong kiến gì vậy chứ."
"Đây là còn chưa nói đến, mấy thiên kiêu tuấn kiệt được giới thiệu kia, người nào người nấy đều rất sến sẩm, nhìn vào thật khiến người ta buồn nôn."
"Ở thế giới huyền huyễn này, không có nam nhân nào bình thường à?"
Thiếu nữ châm biếm một trận, khiến khí linh cũng cạn lời.
Nhưng mà cô bé cũng đã quen rồi.
Nàng có thể thường xuyên nghe được những từ ngữ khiến nàng nghi hoặc khó hiểu, từ chủ nhân nhà nàng.
Ví như cái tên của nàng cũng rất kì lạ, bạn học Tiểu Ái, đây là đạo hiệu gì vậy?
"So với việc lãng phí thời gian trên mấy tên nam nhân sến sẩm kia, không bằng ra ngoài tìm kiếm bảo bối."
"Tô Cẩm Lý ta, chỉ muốn kiếm nhiều tiền làm phú bà."
Thiếu nữ tên Tô Cảm Lý thề son sắt.
Nàng quay đầu nhìn vào khí linh.
"Bạn học Tiểu Ái, cảm ứng của ngươi không sai chứ, ở khu vực này có khả năng sẽ xuất hiện bảo tàng à?"
Nhắc đến bảo tàng, trong đôi mắt Tô Cẩm Lý phát ra sáng lấp lánh.
Việc làm nàng thích nhất chính là đi tìm bảo vật.
Nếu không, lúc trước nàng cũng sẽ không vì muốn tiến sâu thăm dò di tích cổ, từ đó xuyên đến thế giới này.
"Chắc là không sai, nhưng tình huống cụ thể thế nào, chủ nhân vẫn phải đi điều tra một lần." Khí linh bạn học Tiểu Ái trả lời.
"Được rồi, xem ra lại có việc để làm rồi, nhưng mà, vì sao ta luôn có một cảm giác rất đặc biệt nhỉ?"