Trên người nàng mang mệnh cách Cẩm Lý, vận may tuyệt đối tốt.
Thông thường mà nói, chỉ lúc nào sắp có chuyện xảy ra, nàng mới có loại cảm ứng mơ hồ này.
"Chắc là không phải chuyện liên quan đến bảo bối, lẽ nào là..."
Dường như là nghĩ đến chuyện gì đó, đáy mắt Tô Cẩm Lý lóe lên một tia buồn bã.
Nàng nghĩ đến mấy người bạn học của nàng.
"Cũng không biết các nàng Sư Sư, Thanh Nhi bây giờ đang ở đâu..."
"Còn có mấy người Diệp Vũ..."
Tổ Cẩm Lý lắc đầu, tạm thời áp chế những suy nghĩ trong lòng.
Đã đến rồi thì yên tâm ở lại.
Tinh không Thương Mang rộng lớn như vậy, có vô số thế giới rộng lớn vô tận, cho dù nàng muốn đi tìm cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Nhưng mà nói không chừng, sau này cơ duyên kì diệu, lại có thể gặp lại bọn họ thì sao?
"Bỏ đi, việc quan trọng cần phải trước mắt là tìm bảo, kiếm tiền, kiếm càng nhiều tiền!"
Bích Vân giới, vốn dĩ là một tiểu giới cũng không tính là quá mức thu hút.
Nhưng gần đây nó đã thu hút không ít ánh mắt, dấy lên phong ba không nhỏ.
Nguyên nhân gây ra phong ba, đương nhiên là bởi vì Bích Vân giới có bảo địa hai sao xuất thế.
Bảo địa hai sao, đối với những thế lực cao cấp như cường tộc bá tộc có lẽ không tính cái gì.
Nhưng ở chư giới xung quanh đã xem như rất khá.
Thế giới cách Bích Vân giới gần nhất chính là Đạo Chân giới và Thiên Diệu giới.
Trước đó, vì tranh đoạt Bích Vân giới, hai giới trực tiếp phong tỏa Bích Vân giới, không cho phép bất kì tu sĩ xung quanh tiến vào.
Làm tránh cho bởi vì tranh đoạt bảo địa hai sao tạo thành thương vong quá lớn.
Vì thế hai giới quyết định, dùng tu sĩ thế hệ trung thanh niên đánh giá, để quyết định quyền sở hữu của bảo địa hai sao.
Mà hiện tại, ngày quyết đấu của hai giới cũng đã đến.
Giờ phút này, ở trong Bích Vân giới.
Có một vùng đất núi sông tuyệt đẹp.
Nơi này cổ sơn nguy nga, hơi nóng bốc lên.
Có loan điểu ngang trời, vượn và khỉ leo núi, các loại tường cầm thụy thú thường lui tới.
Có cổ dược sinh trưởng dược linh vạn năm cắm rễ trên vách núi.
Cho dù kẻ nào nhìn thấy, tuyệt đối sẽ cảm thán không thôi, đây là một bảo địa tịnh thổ hiếm có.
Càng có ích lợi to lớn đối với tu luyện.
Cho dù là cường giả Chuẩn Đế, hay là Đế cảnh nhất trọng thiên đều có thể tu luyện hiệu quả ở đây.
Mà nguồn suối linh khí ở bảo địa này chính là nằm ở một con suối trung tâm.
Trong đó hình ảnh phản chiếu của nhật nguyệt chi cảnh có quang huy rực rỡ lượn lờ giống như tinh thần, làm cho địa vực này trở thành một mảnh linh thổ hiếm thấy.
Đây chính là bảo địa hai sao của Bích Vân giới, suối cổ Nhật Nguyệt.
Bảo địa hai sao nghe ra cấp bậc dường như cũng không tính là cao.
Sẽ không vào mắt của những thế lực cấp cao.
Nhưng ở địa vực này, đã xem như là bảo địa rất hiếm gặp.
Dù sao tinh không Thương Mang có hàng tỉ thế giới, thật sự có thể so được với bảo địa cấp sao, cũng chẳng qua chỉ có những cái này.
Bảo địa hai sao, cho dù là đối với tu sĩ Đế cảnh nhất trọng thiên đều có chỗ tốt và tác dụng rất lớn.
Giờ phút này, ở trong hư không ngoài khu vực của suối cổ Nhật Nguyệt.
Vô số cổ thuyền phá không mà đến.
Chính là đám người của Đạo Chân giới.
Giới chủ Đạo Chân giới La Chiếu tự mình đến.
Còn có con gái của ông Huyền Nữ La Hân của Đạo Chân giới.
Quân Tiêu Dao và Không Hư công tử đương nhiên cũng ở trong đó.
La Hân mặc váy màu xanh biếc, da trắng, khuôn mặt xinh đẹp.
Ánh mắt vẫn lén lút tập trung trên người Quân Tiêu Dao, quả thực không dời được mắt.
Làm cho La Chiếu bên cạnh cũng âm thầm lắc đầu.
Nha đầu này thật sự u mê rồi.
Nhưng La Chiếu cũng rõ ràng, La Hân căn bản không thể xây dựng quan hệ với nhân vật tuyệt thế cỡ này.
Kiểu cho không cũng sẽ không cần.
So ra, vẫn là đoạt được bảo địa hai sao trước mắt càng thực tế hơn.
Nghĩ vậy, ánh mắt của La Chiếu cũng âm thầm đánh giá Không Hư công tử kia.
Nếu nói Quân Tiêu Dao tự mình ra tay, vậy La Chiếu đương nhiên không lo lắng gì.
Một Thiếu Niên Đế ra trận, đừng nói là một trận quyết đấu.
Sợ là có thể dễ dàng quét ngang chư giới chung quanh.
Nhưng nếu là Không Hư công tử ra sân, vậy La Chiếu vẫn có chút nghi ngờ.
Bởi vì bản thân Quân Tiêu Dao nghịch thiên.
Cũng không đại biểu cho hắn có thể lập tức biến người khác thành thiên tài.
Huống hồ lúc này mới qua thời gian bao lâu.
Cho dù Quân Tiêu Dao chỉ điểm Không Hư công tử, có năng lực nâng cấp hắn lên cảnh giới nào?
Nhưng tất nhiên là ông không dám mở miệng hỏi Quân Tiêu Dao.
Không ai dám nghi ngờ một cấp Thiếu Niên Đế.
Rất nhanh, nhân mã của Đạo Chân giới đã đến hư không phía trên suối cổ Nhật Nguyệt.
Phía chân trời khác.
Cũng có vô số chiến thuyền cổ vượt không mà đến.
Có chiến kỳ phần phật, in hai chữ Thiên Diệu.
Chính là thế lực của hoàng quốc Thiên Diệu.
Mà trên chiến thuyền cổ dẫn đầu.
Một nam tử mặc hoàng bào đứng khoanh tay.
Hắn nhìn qua rất trẻ, dung mạo thanh tú, cả người rực rỡ sáng lạn, khí chất rất bất phàm.
Chính là thái tử của hoàng quốc Thiên Diệu, Phương Hằng.
Mà ở chung quanh hắn, còn đứng vô số người mặc áo đen, hiển nhiên là tu sĩ tham dự quyết đấu lần này.
Hai thế lực đứng trong hư không, giằng co, đánh giá lẫn nhau.
Ánh mắt Phương Hằng quét tới một cái.
Thật ra hắn cũng là người tâm tư tinh tế tỉ mỉ.
Trước đó đã điều tra tu sĩ trẻ tuổi của Đạo Chân giới một phen.
Cũng không có nhân vật quá mức xuất chúng.
Nhưng mà lần này, Phương Hằng liếc mắt một cái.
Lập tức chú ý tới Quân Tiêu Dao đứng bên cạnh La Chiếu.
Nhân vật có thể đứng chung một chỗ với giới chủ Đạo Chân giới hiển nhiên không tầm thường.
Huống chi khuôn mặt trông trẻ tuổi như vậy.
"Hửm?"
Phương Hằng nhìn thấy Quân Tiêu Dao, chân mày âm thầm nhíu lại.
Khí chất của Quân Tiêu Dao thật sự quá mức xuất chúng, như hạc trong bầy gà, cho dù ở nơi nào, đều giống như có thể cướp đi quang huy của trời đất.
"Người này là ai, chẳng lẽ cũng là người tham chiến?"
Phương Hằng thầm nghĩ.
Đồng thời, đáy lòng kêu gọi Hoàng Tuyền Đồ.
"Yểm, có thể điều tra được tình huống của người đó không?"
Một lát sau, âm thanh của Hoàng Tuyền Đồ Khí Linh Yểm truyền đến.
"Nhóc Phương, ngươi phải cẩn thận, vị nam tử áo trắng kia không đơn giản."
"Ta vậy mà không nhìn thấu tu vi khí tức của hắn."
"Cái gì, Yểm, ngay cả ngươi cũng không nhìn thấu?"