Virtus's Reader

Mười ba thanh phi kiếm lần lượt đại diện cho thất tình và lục dục, lúc này hóa thành kiếm trận, bao vây giam cầm các cao thủ của Nham tộc và Sa tộc.

Cao thủ của Nham tộc hét to một tiếng, triệu hồi quyền phong, chính là Lạc Thạch Vương Quyền, dường như có rất nhiều ngôi sao cùng với quyền phong đang luân chuyển, nghiền nát hư không.

Cao thủ của Sa tộc cũng ra tay, triệu hồi hồ lô lớn sau lưng.

Miệng hồ lô phun ra tinh sa vô tận, sáng chói vô biên, trông như một dải ngân hà.

Trong đó mỗi một viên cát sỏi đều giống như một ngôi sao cực nhỏ, trong lúc va chạm, chúng phát ra tiếng sấm vang dội.

Đây là vũ khí sắc bén của Sa tộc, Thiên Lôi Toái Tinh Sa.

Được hình thành bằng cách thu thập ngôi sao, các loại kim loại hiếm rồi đồng hóa với lực lượng sấm sét.

Một khi đã triệu hồi thì kẻ địch sẽ rơi vào trong đó, chịu vạn lôi nổ vang, càng có thể tiêu hủy tất cả, nổ nát vạn vật.

Thực lực của các tu sĩ trong trăm đại cường tộc thật sự rất mạnh.

Chỉ tiếc là bọn họ gặp phải Không Hư công tử phiên bản tăng cường.

Quân Tiêu Dao cũng không quá quan tâm chiến trường.

Bởi vì hắn biết Không Hư công tử sẽ thắng.

Dù sao hắn cũng đã được cấy ghép ma chủng.

Cho dù thiên phú mà Quân Tiêu Dao tự ban tặng cho hắn chỉ có một phần vạn, nhưng với Không Hư công tử thì nó cũng tăng lên rất nhiều.

Kết quả cuối cùng cũng không nằm ngoài dự đoán của Quân Tiêu Dao.

Cao thủ của Nham tộc và Sa tộc lại tiếp tục thua cuộc.

Sắc mặt đám tu sĩ của hoàng quốc Thiên Diệu thay đổi thất thường.

Mà bên phía Đạo Chân giới.

Trong ánh mắt La Chiếu nhìn Quân Tiêu Dao lộ ra vẻ thán phục.

Không hổ là Thiếu Niên Đế trong truyền thuyết!

Không chỉ bản thân nghịch thiên như thế.

Mà còn có thể nâng cao chiến lực của một người đến trình độ như vậy trong một khoảng thời gian ngắn.

Khó trách đưa mắt nhìn toàn bộ thế gian rộng lớn này cũng rất ít nhân vật như vậy.

Thật sự quá nghịch thiên.

Vẻ mặt các tu sĩ bị đánh bại của Sa tộc cùng Nham tộc trở nên lạnh lùng.

Ban đầu bọn họ tới đây, hẳn là đi đả kích hàng trí.

Dù sao ở thế giới nhỏ vắng vẻ như vậy sao có thể có nhân vật thiên kiêu nào?

Kết quả là hiện tại có một Không Hư công tử dạy bọn họ thế nào là lễ độ.

"Không đúng, sao ta lại có cảm giác chiêu thức kia có hơi giống với một giáo nào đó nhỉ?" Trong mắt một vị tu sĩ của Quang Dực Tộc lộ ra vẻ lạnh lùng.

"Đúng vậy, có vẻ như có hơi giống với Phong Nguyệt Cổ Giáo đã không xuất đầu lộ diện thật lâu."

"Chẳng lẽ người này là người kế thừa của Phong Nguyệt Cổ Giáo?"

Tầm mắt những tu sĩ của trăm đại cường tộc này cũng không hề yếu, lúc này cũng phản ứng lại.

"Hừ, hóa ra là tàn dư của giáo kia, trở thành mục tiêu bị mọi người đánh, chỉ có thể trốn ở nơi hẻo lánh này."

Các tu sĩ của Quang Dực Tộc, Nham tộc và Sa tộc đều nhìn Không Hư công tử với ánh mắt lạnh lùng.

Không thể không nói danh tiếng của Phong Nguyệt Cổ Giáo thật sự khá xấu.

Mà lúc này.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên.

"Đã vậy thì ta sẽ chiến đấu với ngươi một trận."

Người lên tiếng chính là Phương Hằng.

Rốt cuộc hắn không kìm nén được nữa nên muốn đích thân ra tay.

Tất nhiên là không cần nhiều lời về điểm yêu nghiệt của Phương Hằng, trải nghiệm của hắn cũng có thể nói là truyền kỳ.

Người mang mệnh cách Thiên Long, sau đó mất đi, hắn yên lặng rất lâu rồi mới lại vùng dậy chỉ bằng một chiêu.

Có thể nói hắn chính là nhân vật chính trong thoại bản của người kể chuyện.

Thực lực của bản thân hắn cũng cực kỳ mạnh mẽ, hắn đã đạt đến Chuẩn Đế thất kiếp.

Tuy thời gian tu luyện hơn vạn năm.

Nhưng với cao thủ cấp Chuẩn Đế thì năm tháng vạn năm thật sự không lâu lắm.

Cho dù đưa mắt nhìn các yêu nghiệt trong trăm đại cường tộc, cũng chưa chắc bọn họ có thể hơn được Phương Hằng.

Đối mặt với Phương Hằng, Không Hư công tử cũng bớt phóng túng lại một chút.

Đây thực sự là một đối thủ không thể coi thường.

Ngay lập tức, Phương Hằng và Không Hư công tử chiến đấu với nhau.

Vừa bắt đầu chiến đấu, Phương Hằng đã bộc lộ toàn bộ thực lực.

Chấn động khủng bố, quét qua trời đất.

Quanh người hắn xuất hiện pháp tắc Chuẩn Đế, long trời lở đất, hư không bóp méo, thần hoa vạn trượng.

Ngay cả Không Hư công tử cũng kinh ngạc một chút, vội vàng chống lại.

Thất Tình Lục Dục kiếm trận xuất hiện để trấn áp, mười ba thanh phi kiếm ở trên hư không phác họa đan xen nhau, hóa thành một trận pháp khủng bố, mang theo hiệu ứng khiến người chấn động cả hồn phách.

Đồng thời, sương mù hồng tràn ngập, dường như điên đảo hồng trần, hiện ra cảnh tượng điên cuồng.

"Lòng ta bất động, tự do vĩnh cửu!"

Phương Hằng thấy thế, tĩnh tâm tập trung tinh thần, chiêu thức của Không Hư công tử không thể ảnh hưởng đến hắn.

Hắn cũng ra tay, mỗi một chiêu thức thần thông đều có sức mạnh vô cùng lớn.

Ngay cả Không Hư công tử đối phó với hắn cũng có hơi miễn cưỡng, cảm giác lấy trứng chọi đá.

Quân Tiêu Dao nhìn qua, đôi mắt sâu thẳm.

Có lẽ những người khác không nhìn ra được.

Nhưng hắn lại chú ý tới.

Chiêu thức thần thông của Phương Hằng có sức mạnh cực lớn nhưng hình như bị che giấu.

Nói cách khác, hắn cũng không phát huy bản chất vốn có của thần thông, mà dùng chiêu thức khác để che giấu.

Làm như vậy thì chỉ có một khả năng.

Đó là Phương Hằng đạt được một vài truyền thừa, nhưng khó biểu hiện ra, hắn sợ bại lộ cho nên dùng chiêu thức khác để che giấu.

"Xem ra Phương Hằng thật sự đạt được cơ duyên truyền thừa nào đó."

"Một khi đã như vậy thì cũng phải bức ép hắn một chút, khiến hắn chủ động lộ ra dấu vết."

Quân Tiêu Dao nảy ra một ý nghĩ.

Cùng lúc đó, viên ma chủng màu vàng trong cơ thể Không Hư công tử cũng xuất hiện động tĩnh khác thường.

Dường như có một đạo âm huyền diệu nào đó đang văng vẳng bên tai Không Hư công tử.

Không Hư công tử đã lập tức cảm giác được rất nhiều chiêu thức của Phương Hằng đều bị phá giải.

Hắn âm thầm mừng rỡ.

Nhất định là Quân Tiêu Dao đang giúp hắn!

Mỗi chiêu mỗi thức của Không Hư công tử đều thay đổi, tuân theo một loại quy luật nào đó.

Phương Hằng lập tức cảm giác được dường như Không Hư công tử đang biến thành người khác.

Giống như hắn đang không phải quyết đấu với Không Hư công tử.

Mà đang đối chiến với một tồn tại nào đó không thể tưởng tượng được, đối phó và phá giải chiêu thức lẫn nhau!

Ánh mắt của hắn vô thức dừng trên người Quân Tiêu Dao.

"Chẳng lẽ có liên quan đến hắn à?"

Đáy lòng Phương Hằng trở nên nặng trĩu.

Trước đó, khí linh Yểm đã nói không thể nhìn thấu hắn.

Hiện tại, Phương Hằng càng cảm thấy sợ là công tử áo trắng kia mới thật sự là người chủ đạo.

Không Hư công tử giống như là thần trợ, phá giải các loại chiêu thức thần thông của hắn.

Ngay sau đó.

Đi kèm với chấn động mà thần thông va chạm.

Là cơ thể của Phương Hằng bị đánh bay, bay ngược ra sau cả ngàn trượng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!