Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3773: CHƯƠNG 3773: "Thái tử điện hạ!"

Rất nhiều người bên phía hoàng quốc Thiên Diệu thay đổi sắc mặt.

Hoàng quốc Thiên Diệu bọn họ bị đánh bại!

"Không, ta vẫn chưa bị đánh bại!'

Sắc mặt Phương Hằng lạnh lùng, thầm cắn răng.

Hắn đã mưu tính lâu như thế, sao có thể thất bại như vậy được?

"Yểm, giúp ta một tay!"

Phương Hằng hét lên trong lòng.

Ngay lập tức, một lực lượng kinh khủng xuất hiện trong cơ thể hắn.

Hắn lại ra tay, sương mù Hỗn Độn tràn ngập khắp người hắn, trong mơ hồ, một con rồng có màu sắc hỗn loạn xuất hiện.

Nhưng con rồng này chỉ chợt hiện mà thôi.

Những người khác đều không hề chú ý tới.

Quân Tiêu Dao lại quan sát rồi nói.

"Thì ra là vậy, đã tìm được rồi.

Quân Tiêu Dao khẽ mỉm cười.

Cuối cùng Phương Hằng cũng lộ ra dấu vết.

Vốn dĩ Quân Tiêu Dao còn tưởng rằng lại là một sự tồn tại như lão gia gia, linh hồn cường giả gì đấy đang sống nhờ trong cơ thể Phương Hằng.

Hiện tại có vẻ như cũng không phải vậy.

Dường như càng giống một loại khí linh nào đó.

Chẳng lẽ là đạt được truyền thừa gì đó của chí cường giả?

Quân Tiêu Dao nghĩ thầm trong lòng.

Mà lúc này, Phương Hằng trực tiếp xông thẳng về phía Không Hư công tử.

Những người khác thấy vậy cũng đã nhận ra có gì đó không đúng.

Trạng thái lúc này của Phương Hằng dường như đã có tiến triển hơn trước đó, trở nên mạnh mẽ hơn.

Không Hư công tử càng cảm nhận được nguy hiểm sinh tử!

Đúng vậy, Phương Hằng thực sự muốn giết hắn!

Phương Hằng đánh một chưởng về phía Không Hư công tử.

Trong mơ hồ dường như có một tồn tại đứng ở âm phủ vung một chưởng, tiêu diệt sinh linh!

Đây thực sự không phải là pháp môn thần thông của hoàng quốc Thiên Diệu.

Mà là thần thông cực mạnh mà Hoàng Tuyền Đồ khí linh giao cho Phương Hằng.

Hoàng Tuyền Chưởng!

Ngay trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc.

Một bóng dáng áo trắng chắn trước mặt Không Hư công tử.

Nhìn về phía Phương Hằng.

Trong đôi mắt là vẻ hờ hững không hề gợn sóng.

Lúc này, trong lòng Phương Hằng bỗng nhiên vang lên giọng nói dồn dập của khí linh Yểm.

"Phương tiểu tử, mau lui lại!"

Khí linh Yểm vừa nhắc nhở xong.

Chỉ thấy Quân Tiêu Dao tùy ý chỉ ra một kiếm chỉ.

Một luồng ánh sáng lộng lẫy của kiếm trực tiếp xé rách Hoàng Tuyền Chưởng, sau đó xông về phía Phương Hằng.

Phụt phụt!

Máu bắn tung toé trên người Phương Hằng, một cánh tay bay lên mang theo mưa máu đầy trời.

Ầm ầm!

Cả người Phương Hằng như bị sét đánh, thân hình bay ngược ra sau, va sụp vài ngọn núi cao sừng sững.

"Láo xược!"

Sắc mặt một đám tu sĩ của hoàng quốc Thiên Diệu đột nhiên thay đổi.

"Các ngươi muốn làm gì?"

Đám người La Chiếu cũng lên tiếng.

Bầu không khí ở đây lập tức trở nên căng thẳng!

"Khụ..."

Trong khói bụi mịt mù, Phương Hằng dùng tay che chỗ hở cụt tay, khóe miệng, cằm và ngực đều là máu tươi.

Hắn nhìn về phía Quân Tiêu Dao, sắc mặt có vẻ run rẩy mà trước giờ chưa từng có.

Hắn không thể ngờ rằng thực lực của vị công tử áo trắng nhìn qua có vẻ ngoài vô cùng trẻ tuổi này vậy mà khủng bố như vậy!

Một kiếm chỉ đã phá được Hoàng Tuyền Chưởng của hắn, cũng chém mất một tay của hắn!

Phải biết rằng đây là lực lượng Hoàng Tuyền Đồ thêm vào trên người hắn!

Nếu như không có Hoàng Tuyền Đồ, hắn sẽ ra sao?

Bị giết trong tích tắc à?

"Làm sao mà..."

Phương Hằng không thể tin được, cũng sắp cắn nát hàm răng.

Ban đầu hắn mượn dùng Hoàng Tuyền Đồ, lại cất cánh lần nữa, thu hút ánh nhìn chăm chú từ khắp nơi, nhìn xuống chúng sinh.

Mà bây giờ, vị công tử áo trắng kia cũng đang nhìn xuống hắn.

Đặc biệt là ánh mắt hờ hững không hề gợn sóng kia.

Giống như một vị thần đang nhìn xuống chúng sinh.

Mà Phương Hằng cũng chỉ là một con kiến trong muôn vàn chúng sinh mà thôi.

Điều này khiến trong lòng cực kỳ tự tôn và kiêu ngạo của Phương Hằng xuất hiện cảm giác nhục nhã hơn bao giờ hết.

"Các ngươi muốn tuyên chiến à?!"

Một vị tướng quân của hoàng quốc Thiên Diệu hét lên ầm ĩ.

Quân Tiêu Dao lại thản nhiên nói: "Hắn dùng thủ đoạn gì thì hẳn là chính hắn rõ ràng, hắn đã thua rồi."

"Đương nhiên, nếu hắn vẫn muốn chiến đấu thì ta có thể miễn cưỡng lại ra tay thêm một chiêu."

Quân Tiêu Dao chắp tay sau lưng, giọng điệu không hề mang theo chút hơi thở của khói lửa nhân gian.

Chỉ dùng một chiêu!

Đây nhất định là sỉ nhục.

Nhưng trên thực tế, với Quân Tiêu Dao thì một chiêu hắn cũng ngại quá nhiều.

Hoàn toàn là lười ra tay.

Chẳng qua là bởi vì Phương Hằng chơi gian, Không Hư công tử tạm thời vẫn chưa đánh lại hắn, cho nên Quân Tiêu Dao chỉ có thể ra tay.

Phương Hằng nghe nói vậy, trong đôi mắt toàn là tơ máu, vẻ mặt hắn cực kỳ lạnh lùng.

Nhưng mà khí linh Yểm trong cơ thể hắn lại nói: "Phương tiểu tử, tuyệt đối đừng ra tay, người này che giấu quá sâu."

"Tùy tiện ra tay cũng không phải là hành động sáng suốt!"

Theo cái nhìn của khí linh Yểm thì điểm hắn đánh giá cao nhất ở Phương Hằng là cẩn thận và chặt chẽ, thủ đoạn quyết đoán và tàn nhẫn.

Lúc nên liều mạng thì liều mạng, nên nhẫn nhịn thì nhẫn nhịn.

Do đó nó mới muốn bồi dưỡng Phương Hằng thành người thừa kế của Hoàng Tuyền Đại Đế.

Đợi ngày sau chứng đạo thành Đế, bước đầu đã có nền tảng vững chắc.

Thì có thể đi nắm giữ thống lĩnh Cửu Tuyền, trở thành chủ nhân tân nhiệm của Cửu Tuyền.

Phương Hằng nghe vậy cũng hít một hơi thật sâu.

Bị chặt đứt một tay, thất bại thảm hại.

Đây là thất bại thảm hại mà cho tới bây giờ Phương Hằng cũng chưa từng trải qua.

Nhưng hắn vẫn bình tĩnh lại, dùng lý trí kiềm chế phẫn nộ.

Hiện tại thực sự không phải là lúc kích động.

Thất bại thì phải thừa nhận mình thất bại.

Cùng lắm thì ngày sau quay lại trả thù gấp đôi!

Phương Hằng trở lại trên chiến thuyền của hoàng quốc Thiên Diệu.

"Thái tử điện hạ, ngài..." Một tướng quân bên phía hoàng quốc Thiên Diệu muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Chẳng lẽ hoàng quốc Thiên Diệu bọn họ muốn từ bỏ bảo địa hai sao của Bích Vân giới à?

Vẻ mặt Phương Hằng vô cảm, chỉ thốt ra một chữ.

"Đi!"

Đội ngũ hoàng quốc Thiên Diệu rời đi.

Các tu sĩ của Sa tộc, Nham tộc và Quang Dực Tộc cũng liếc nhìn Không Hư công tử.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!