Bóng dáng của Phương Hằng xuất hiện.
Bí tàng Hoàng Tuyền nằm ở nơi sâu nhất của triều tịch Huyễn Hải này.
Hơn nữa còn bị thiết lập một trận pháp tối cao, dùng toàn bộ triều tịch Huyễn Hải để làm trụ cột cho trận pháp.
Một vạn năm mới có một cơ hội để đi vào.
Mà chỉ có người có được Hoàng Tuyền Đồ mới có thể tìm được phương hướng để vào trong đó.
Nói cách khác, chỉ có Phương Hằng mới có cơ hội này.
Nhưng cho dù là nói vậy, trong lòng Phương Hằng vẫn có chút lo lắng, sợ xảy ra sơ suất gì đó, nên đã nhiều lần âm thầm đến đây điều tra.
Lần này cũng như vậy.
Nhưng đúng vào lúc Phương Hành sắp đến gần triều tịch Huyễn Hải.
Đột nhiên, trong viễn không vũ trụ truyền ra có dao động do đánh nhau.
Trong quá khứ, cũng không thiếu một số tu sĩ tranh cướp đoạt bảo bối, động tay động chân ở triều tịch Huyễn Hải.
"Phương tiểu tử, không cần phải quan tâm." Khí linh Yểm nói.
Phương Hằng hơi trầm ngâm một lát: "Cứ xem thử tình huống trước đã."
Dứt lời, Phương Hằng cũng che dấu bản thân, âm thầm ẩn nấp.
Một lúc sau, Phương Hành lại gần, nhìn về phía đó.
Vừa nhìn đến, ngay cả ánh mắt của hắn cũng cứng lại, hô hấp cũng ngừng lại trong giây lát.
Nói thật thì, cả đời hắn cũng chưa bao giờ nhìn thấy một thiếu nữ xinh đẹp như vậy.
Thiếu nữ kia mặc một chiếc váy lưu tiên tay áo dài, mái tóc như mây.
Ngũ quan tinh xảo đến cực điểm, không thể tìm thấy bất kỳ khuyết điểm nào.
Đôi mắt sáng long lanh như lưu ly ngọc thạch kia, lúc này mang theo chút hoảng sợ, càng lộ ra vẻ xinh đẹp động lòng người.
Đây là một thiếu nữ có tư thế hại nước hại dân.
Cho dù bất cứ ai nhìn thấy cũng đều phải nín thở vì vẻ đẹp của nàng.
Tuy vị hôn thê của Phương Hằng, Long Nữ Hải Nhược cũng rất xinh đẹp, nhưng vẫn không thể so sánh được với thiếu nữ này.
Giờ phút này, thiếu nữ đẹp như tranh đấu đang bị một nhóm tu sĩ vây quanh.
Trong số có nhân vật cấp Chuẩn Đế.
Mà dường như thiếu nữ không biết bất kỳ sức cũng hiểu bất cứ thần thông tuyệt học nào.
Chỉ là liên tục lấy ra các loại pháp khí hộ thân, cổ khí, bạo liệt phù... Để ngăn cản.
"Rốt cuộc thì các ngươi muốn như thế nào?"
Thiếu nữ tuyệt mỹ vừa lấy pháp khí ra ngăn cản vừa nói.
"Tiểu nương tử, một thân một mình đi vào chỗ như thế này cũng không phải là lựa chọn thông minh đâu."
Một tu sĩ phát ra tiếng cười khặc khặc lạnh lùng.
Trong âm thầm, Phương Hằng lấy lại tinh thần nhìn thấy một màn như vậy khẽ cau mày.
Có thể nói rằng, chỉ cần là nam, trong lòng đều sẽ dâng lên ý muốn bảo hộ thiếu nữ động lòng người cỡ này.
Nhưng trước giờ Phương Hằng luôn cẩn thận.
Trong lòng hắn thoáng do dự.
Song sau khi nhìn thấy thiếu nữ lộ ra khuôn mặt bối rối bất lực động lòng người.
Đôi mắt hắn lóe lên.
Trực tiếp đánh ra một chưởng về phía một tu sĩ truy sát!
Ầm!
Chỉ trong một chiêu, thân thể tu sĩ đó trực tiếp nổ tung!
"Người nào!"
Tu sĩ còn lại cũng kinh hãi.
Đôi mắt thiếu nữ tuyệt mỹ cũng lộ ra vẻ mừng rỡ.
"Vị công tử này, nếu như xuất thủ tương trợ ta nhất định sẽ báo đáp!"
Phương Hằng khẽ gật đầu, quay lại nhìn về phía đám tu sĩ.
"Một đám người bắt nạt một nữ tử yếu đuối, thật đúng là không biết xấu hổ."
"Ngươi là..." Ánh mắt những tu sĩ đó lộ vẻ kiêng dè.
Phương Hằng không nói hai lời mà lần nữa xuất thủ.
Tu vi Chuẩn Đế thất kiếp bộc phát ra.
Khiến cho cả đám tu sĩ đều kinh sợ.
Sau khi lại vẫn lạc hai người, tu sĩ còn lại đều vội vàng bỏ chạy.
Phương Hằng không đuổi theo.
Hắn ngoảnh đầu nhìn lại.
Thiếu nữ cũng tiến lên.
Nhìn gần, thiếu nữ càng xinh đẹp khiến người ta nín hơi.
Một bộ váy dài quần lưu tiên tôn lên da thịt trắng như tuyết.
Khuôn mặt nhẵn nhụi vô ngần, mắt ngọc mày ngài, dung nhan như tiên.
Đôi mắt long lanh cố phán sinh tư, mũi ngọc cao thẳng, môi anh đào chúm chím.
Trong hoảng hốt như nhìn thấy tiên tử đến từ mặt trăng, thanh nhã thoát tục, đoan trang vô song.
Cho dù là nam tử không hứng thú mấy với sắc đẹp như Phương Hằng.
Lúc này trái tim cũng thoáng ngừng đập trong chớp mắt.
Hiếm khi bị kinh diễm một lần.
Có thể nói, nếu ở chư giới xung quanh có thiếu nữ tuyệt sắc như vậy thì sợ rằng đã sớm mỹ danh truyền khắp thiên hạ.
"Xin đa tạ vị công tử này đã xuất thủ tương trợ, tiểu nữ tử vô cùng cảm kích."
Trên mặt thiếu nữ thanh lệ vô song lộ ra ý cười cảm kích.
Giọng nói cũng như giọt nước rơi vào khay ngọc, cực kỳ dễ nghe.
Phương Hằng cũng hơi xua tay nói.
"Tiện tay mà thôi, cô nương không cần khách khí."
Thiếu nữ nói tiếp: "Nghe nói xung quanh triều tịch Huyễn Hải này thường xuyên có bảo bối xuất thế, vì vậy mới tới xem thử."
"Không nghĩ tới đạo phỉ hoành hành, hung hiểm như vậy, nếu không phải công tử xuất thủ tương trợ... Phải rồi, còn chưa biết tên huý của công tử?"
Thiếu nữ tuyệt mỹ chớp mắt nhìn Phương Hằng.
Phương Hằng cũng mỉm cười đáp: "Ta tên Phương Hằng."
"Phương Hằng..."
Thiếu nữ lẩm bẩm tự nói, sau đó cũng mỉm cười: "Ta tên Tô Cẩm Lý!"
Mắt Phương Hằng lóe lên một vệt dị sắc, sau đó nói: "Thì ra là Tô cô nương, chẳng qua ở đây vẫn nên cẩn thận mới tốt."
Tô Cẩm Lý nhẹ gật đầu.
Sau đó suy nghĩ, lấy ra một khối ngọc phù cho Phương Hằng.
"Ân cứu mạng của Phương công tử, Cẩm Lý ghi nhớ trong lòng, đây là ngọc phù truyền tin."
"Sau này nếu công tử có chuyện gì thì có thể tìm ta, nói không chừng có thể giúp được ngươi đó."
Phương Hằng nhận lấy ngọc phù, cũng gật đầu nói: "Được, vậy thì đa tạ Tô cô nương."
"Ta còn có chuyện khác nên đành cáo từ trước, cô nương cũng mau đi đi, nơi này không an toàn lắm đâu.
Phương Hằng nói xong bèn khẽ gật đầu ra hiệu, tiếp đó quay người độn không mà đi.
Mãi đến khi bóng dáng Phương Hằng hoàn toàn biến mất.
Nụ cười trên mặt Tô Cẩm Lý mới dần vụt tắt.
Chờ chốc lát sau.
Tô Cẩm Lý đột nhiên vỗ tay nói.
"Này, các ngươi chưa chết hết nhỉ, người chưa chết thì tới đây!"
Theo lời của Tô Cẩm Lý vừa ra.