Đám tu sĩ lại lần nữa tụ tập cùng nhau.
Bất ngờ là đám tu sĩ vừa bao vây truy sát nàng vừa nãy!
"Tô cô nương, đối thủ ngươi dẫn tới cũng mạnh quá đi, làm cho ta chết hết mấy người!"
Một tu sĩ cấp Chuẩn Đế cầm đầu phàn nàn.
"Không phải chỉ là vấn đề tiền bạc thôi à, cho các ngươi là được. Miệng nhỏ của Tô Cẩm Lý cong lên, lấy ra pháp khí không gian Bách Bảo Nang của mình, phía trên thêu cẩm lý.
Sau đó nàng có phần không nỡ lấy ra một vài bảo bối.
Điều này làm cho tu sĩ xung quanh đều cạn lời.
Thật sự chưa từng nhìn thấy chủ nào keo kiệt như vậy!
Sau khi kết toán xong, mọi người rời đi.
Lúc này, một nữ đồng mặc yếm xuất hiện, chính là khí linh bạn học Tiểu Ái Tô Cẩm Lý đeo trên người.
"Chủ nhân, vì sao ngươi phải làm loại chuyện này?"
Mặt bạn học Tiểu Ái đầy khó hiểu.
Không sai, từ đầu đến cuối, đây đều là một màn kịch do Tô Cẩm Lý tự biên tự diễn.
Những tu sĩ vây quét là người tầm bảo Tô Cẩm Lý dùng tiền thuê tới.
Nói cách khác, đây là tiết mục anh hùng cứu mỹ nhân Tô Cẩm Lý cố ý thiết kế ra.
Nghe được câu hỏi bạn học Tiểu Ái đặt ra, Tô Cẩm Lý cười hì hì.
"Bạn học Tiểu Ái, ngươi biết cái gì, Phương Hằng kia nếu không ngoài dự liệu của ta."
"Hẳn là người mang đại khí vận trong truyền thuyết."
Tay ngọc của Tô Cẩm Lý sờ lên chiếc cằm trắng nõn, lộ ra ý cân nhắc.
"Trước đó không phải ngươi cảm ứng được có bảo tàng ở khu vực này à?"
"Mà triều tịch Huyễn Hải chính là chỗ đặc biệt duy nhất của khu vực này."
"Lần trước lúc chúng ta tới ta đã ngầm chú ý tới nam tử này, lúc trước hắn cũng đã tới nơi này."
"Nói trên người hắn không có bí mật thì ta không tin."
Tô Cẩm Lý có trực giác nhạy bén tự nhiên đối với tầm bảo.
Đừng nói chi là nàng còn mang mệnh cách cẩm lý, có khí vận cẩm lý.
Sở thích của nàng ngoài sống phóng túng ra thì là tầm bảo kiếm tiền.
Tự nhiên không thể bỏ lỡ một xíu cơ hội nào.
"Nhưng mà chủ nhân, ngươi khẳng định như vậy luôn hả?" bạn học Tiểu Ái hỏi.
"Đương nhiên."
Tô Cẩm Lý cười hừ một tiếng.
"Không phải đều là kịch bản này sao."
"Ngọc phù truyền tin ta cho hắn thực ra ngầm còn có tác dụng định vị."
"Nói không chừng bảo tàng lần này khác với trước đó, là một con cá lớn."
"Như vậy là ta giàu to rồi..."
Vừa nghĩ tới việc sắp có thể lấy được bảo tàng, Tô Cẩm Lý cũng cười hì hì, bắt đầu ảo tưởng.
Không hề có dáng vẻ đoan trang tĩnh mỹ.
Uổng cho dung mạo và khí chất như trích tiên tử của nàng.
Mà Phương Hằng đối với nàng cũng chỉ là một người công cụ mở bảo rương mà thôi.
Một bên khác.
Vùng ven triều tịch Huyễn Hải, bóng dáng Phương Hằng xuất hiện.
Song lần này hắn lại không vào.
Trong cơ thể hắn vang lên âm thanh của khí linh Yểm.
"Phương tiểu tử, nữ tử kia cố ý, những người vây giết nàng thực ra không hề có sát ý với nàng."
Có lẽ Phương Hằng không phát hiện được, nhưng là khí linh của Hoàng Tuyền Đồ, Yểm đương nhiên có phát hiện.
"Vậy à?"
Phương Hằng nghe vậy cũng lộ ra suy nghĩ sâu xa.
Hắn nói: "Ta cũng cảm thấy thân phận của nàng không tầm thường."
"Trang phục, còn có đủ loại pháp khí hộ thân tế ra trên người nàng đều không phải thứ nữ tu bình thường dùng được.
"Đừng nói chi là, với dung mạo và khí chất của nàng, nếu là ở địa vực xung quanh nơi này cũng sớm đã mỹ danh truyền xa.
"Điều này chứng minh nàng không phải là người nơi này, rất có thể là từ chỗ sâu hơn của Thương Mang tới."
"Một thân một mình, có lẽ là đại tiểu thư của thế lực nào đó."
"Lại thêm nàng họ Tô, chuyện này làm ta nhớ tới một mạch gia tộc có hơi nổi danh ở tinh không Thương Mang..."
Ánh mắt Phương Hằng biến ảo.
Không thể không nói, Phương Hằng cũng có chút bản lĩnh, quan sát tỉ mỉ, thoáng cái là suy đoán ra được rất nhiều điều.
Hắn sở dĩ có thể quật khởi ngoài có Hoàng Tuyền Đồ phụ trợ ra.
Tính cách gan dạ mưu trí của bản thân cũng là một phần nguyên nhân.
"Phương tiểu tử, có phải nữ nhân kia đã nhận ra gì đó không.
"Nếu nàng biết chuyện bí tàng Hoàng Tuyền, tình huống sợ rằng không ổn, có nên khiến nàng..."
Ý của khí linh Yểm hiển nhiên là diệt cỏ tận gốc, đoạn tuyệt tai hoạ.
Nhưng trong mắt Phương Hằng lại lóe lên suy nghĩ sâu xa.
"Không... Nếu nàng thật sự xuất thân từ nhà đó thì càng không giết được."
"Nếu không cẩn thận để lộ ra một xíu tin tức, hoàng quốc Thiên Diệu ta rất có thể sẽ vì vậy mà hủy diệt."
"Chẳng qua, nếu nàng muốn kết giao với ta có lẽ là vì tò mò, muốn biết nơi này rốt cuộc có bí mật gì.
"Nếu như vậy thì có lẽ ta còn có thể lợi dụng thêm."
"Hơn nữa dung mạo của nàng cũng không thể bắt bẻ, nếu thật sự có thể rút ngắn quan hệ thì ngược lại vẫn có thể coi như là một chuyện tốt."
Tuy Phương Hằng đã có vị hôn thê.
Hơn nữa thân phận địa vị của Long Nữ Hải Nhược cũng không thấp.
Nhưng nếu như thiếu nữ tên là Tô Cẩm Lý thật sự xuất thân từ nhà kia.
Vậy thì dù là Tinh Thần Long Tộc đều không nhất định hơn được.
Bởi vì của cải và nội tình của nhà đó quá mức kinh khủng.
Nói ngắn gọn, Tô Cẩm Lý chính là một tiểu phú bà.
Nếu Phương Hằng thật sự có thể liên hôn với Tô Cẩm Lý, đó là thật sự sẽ bay lên.
Kéo theo hoàng quốc Thiên Diệu cũng sẽ triệt để quật khởi.
Nhưng bây giờ Phương Hằng cũng chỉ nghĩ mà thôi.
"Phương tiểu tử, ngươi còn cần đi xác định phương vị của bí tàng Hoàng Tuyền không?" Khí linh Yểm nói.
"Không cần, trở về hoàng quốc Thiên Diệu."
Phương Hằng lấy ra ngọc phù truyền tin của Tô Cẩm Lý, quan sát sơ qua, khóe miệng lộ ra ý cười.
Nữ nhân này đã thành công dẫn tới chú ý của hắn!
Mà cũng vào lúc đó.
Tô Cẩm Lý tự dưng rùng mình.
Thân thể mềm mại của nàng run lên, không nhịn được nói: "Chuyện gì thế nào, chẳng biết tại sao lại cảm giác một trận ác hàn."
Nàng nghĩ đến Phương Hằng.
Không phải là hắn đã phát hiện gì chứ?
Nhưng Tô Cẩm Lý cũng không để ý, nàng có mệnh cách và khí vận cẩm lý.
Bình thường mà nói đều có thể biến nguy thành an.