Một câu vừa nói ra khiến bầu không khí thay đổi.
Trong mắt của Long Nữ đứng bên cạnh bắn ra tia sáng chói, nhìn về phía nữ tử ngồi ở giữa yến hội.
Quân Tiêu Dao khoát tay.
Trên mặt mang theo nụ cười mỉm.
"Xem ra cô nương này cố ý ở đây chờ ta."
Nữ tử ngồi giữa yến hội nói: "Có thể trò chuyện riêng với ngươi không?" Quân Tiêu Dao hơi ngừng lại, rồi nói với hai người Long Nữ và Hải Nhược: "Các ngươi đi xuống trước đi."
Hải Nhược gật đầu.
Thực lực của Quân Tiêu Dao ra sao, nàng là người rõ nhất, căn bản sẽ không xảy ra chuyện gì.
Sau đó mấy nàng rời đi.
Chỉ còn lại Quân Tiêu Dao và nữ tử đó ở trong bữa tiệc.
Quân Tiêu Dao ung dung ngồi xuống, nhìn về phía nữ tử.
"Nếu như đoán không sai, cô nương tới đây hẳn là có liên quan tới Phương Hằng kia?"
"Ồ, ngươi biết à?"
Giọng nói của nữ tử thay đổi, trong trẻo dễ nghe như trai ngọc rơi trên đĩa, nghe không giống giọng nữ tử trưởng thành chút nào.
Quân Tiêu Dao lắc đầu bật cười.
"Cô nương có thể lấy xuống đấu lạp, Quân mỗ ngược lại cũng không phải người khó coi gì."
Nữ tử ngồi đối diện cũng tháo xuống đấu lạp trên đầu.
Bên dưới chiếc đấu lạp là dung nhan thiếu nữ xinh đẹp thanh tú khiến cho thiên địa cũng phải rung động.
Làn da trắng nõn tỏa sáng bóng loáng như pha lê.
Hàng mi dày, con ngươi trong veo như bảo thạch, chiếc mũi nhỏ nhắn cao vút, môi đỏ chúm chím.
Đây quả thật là khuôn mặt khiến người khác phải kinh ngạc khi nhìn thấy.
Nữ tử này là Tô Cẩm Lý.
Quân Tiêu Dao đưa mắt nhìn đến, lúc đầu chỉ có hơi chút kinh ngạc sau đó vẻ mặt lập tức trở về như cũ, đôi mắt không chút dao động.
Không có tấm lụa trắng ngăn cản, Tô Cẩm Lý có thể thấy rõ nam nữ ngồi đối diện.
Vừa nhìn đến đã làm cho hơi thở của nàng như muốn ngừng lại.
Đây là giá trị nhan sắc thần tiên gì chứ?
Thần tượng minh tinh kiếp trước gì đều thua kém rất xa.
Không, căn bản là không thể so sánh được.
Thậm chí còn là tồn tại khiến người ta cảm thấy không chân thực, cứ như nhân vật bước ra từ trong truyện.
Thân là trạch nữ, Tô Cẩm Lý đương nhiên là một nhan cẩu.
Nàng thừa nhận mình mê nhan sắc đẹp.
Với nàng, người nào đẹp thì người đó là chính nghĩa.
Cũng may Tô Cẩm Lý có tính cẩn thận, khống chế được bản thân không để lộ ra dáng vẻ si mê gì.
Bên cạnh đó có điều khiến cho Tô Cẩm Lý nghi ngờ chính là hình như nàng có cảm giác đặc thù gì đó với Quân Tiêu Dao.
Cảm giác này không phải là kiểu vừa gặp đã yêu kia, dù cho Quân Tiêu Dao quả thật đã khắc sâu ấn tượng vào trong lòng nàng rồi.
Loại cảm giác này giống như trên người Quân Tiêu Dao có thứ đặc biệt gì đó thu hút sự chú ý của nàng.
Đó là một loại sứ hấp dẫn của bản năng.
Rốt cuộc là cái gì vậy?
Tô Cẩm Lý nghi ngờ.
Nàng càng nghĩ càng cảm thấy hứng thú với công tử áo trắng tuấn tú tuyệt thế trước mặt này.
Hơn nữa nhìn đến thì hình như Phong Nguyệt giáo chủ đại gian đại ác trong miệng Phương Hằng hoàn toàn không tương xứng.
Với ánh mắt của nàng, nam tử này không lộ ra ý muốn sở hữu nàng rực cháy như những nam tử khác kia.
Ngược lại đôi mắt trong veo, bình thản chẳng hề có chút tạp niệm nào.
Nhìn đến khiến người ta cảm thấy dễ chịu thoải mái.
Đây quả thật là... giáo chủ của Phong Nguyệt Cổ Giáo sao?
Tô Cẩm Lý xuất hiện dấu hỏi trong đầu.
Trong ấn tượng của nàng, tu sĩ của Phong Nguyệt Giáo, Hợp Hoan Tông không phải đều có mặt mũi bặm trợn quái dị à?
Sao Phong Nguyệt giáo chủ được Phương Hằng miêu tả là tội ác tày trời này, nhìn qua như tiên nhân áo trắng bồng bềnh, không nhiễm bụi trần vậy?
Tô Cẩm Lý lần này đã hiểu rõ.
Phương Hằng không chỉ tính kế nàng, mà mưu kế còn rất thâm sâu.
Hoàn toàn là muốn kích thích tâm trạng của nàng, để nàng chán ghét từ đó trực tiếp nghĩ cách giết Phong Nguyệt giáo chủ này.
Ngay khi suy nghĩ của Tô Cẩm Lý chuyển sang đen tối.
Giọng nói nho nhã của Quân Tiêu Dao vang lên.
"Vẫn chưa biết danh xưng của cô nương?"
"Ta tên Tô Cẩm Lý."
"Tại hạ Quân Tiêu Dao."
"Quân Tiêu Dao..." Tô Cẩm Lý thì thầm.
Không chỉ dáng người đẹp, tên cũng rất phóng khoáng.
"Tô cô nương đến đây là vì Phương Hằng muốn cho cô nương làm gì đó sao?"
"Để ta giải quyết ngươi."
Tô Cẩm Lý không hề e ngại, nói thẳng.
Đồng thời quan sát sắc mặt của Quân Tiêu Dao.
Quân Tiêu Dao khẽ cười một tiếng.
"Cũng chẳng bất ngờ gì."
Tô Cẩm Lý suy nghĩ một chút rồi nói: "Xin hỏi Quân công tử, chuyện này rốt cuộc là thế nào, ta muốn biết rõ chân tướng."
Tô Cẩm Lý trước đó cũng chú ý Long Nữ Hải Nhược bên cạnh Quân Tiêu Dao.
Cũng không có cảm thấy các nàng như bị người khác cưỡng ép khống chế hay tẩy não gì.
Ngược lại càng giống như là cam tâm tình nguyện đi theo Quân Tiêu Dao vậy.
Điều này khác hoàn toàn với lời Phương Hằng nói.
Quân Tiêu Dao lắc đầu cười một tiếng: "Thật ra ngay từ đầu cũng chỉ là bởi vì một chuyện nhỏ ở Bích Vân giới."
"Khi đó, ta thậm chí chẳng thèm để tâm đến."
"Ai có ngờ sau này hắn lấy vị hôn thê của mình ra để đối phó với ta..."
Quân Tiêu Dao tùy tiện nói vài câu.
Hắn cũng không có thêm mắm thêm muối.
Bởi vì nhìn từ thực tế thì Phương Hằng quả thật là mình tìm đường chết, làm ra những chuyện này.
Sau khi nghe xong, Tô Cẩm Lý như có điều suy nghĩ.
Quân Tiêu Dao lãnh đạm nói: "Tô cô nương nếu không tin thì có thể gọi Hải Nhược tới."
"Thế thì không cần đâu, thật ra thì ngay từ đâu ta cũng có tính toán với Phương Hằng rồi." Tô Cẩm Lý nói.
"Ồ?"
Vẻ mặt của Quân Tiêu Dao lộ ra chút hứng thú.
Hắn còn tưởng rằng Tô Cẩm Lý này giống với Long Nữ Hải Nhược trước đó, đều bị Phương Hằng xúi giục tới đối phó với hắn.
Dù sao Phương Hằng là đứa con khí vận thì tuyệt đối sẽ gặp không ít điều bất ngờ như này.
Động một chút sẽ bất ngờ gặp được công chúa của một nước, tiên tử của đại gì đó.
Sau đó thay hắn ra mặt báo thù, cuối cùng gia nhập vào hậu cung của hắn.
Hiện tại xem ra, Tô Cẩm Lý hình như không phải như thế.
Mà có lẽ là bởi vì trên người Quân Tiêu Dao có thứ gì đó rất hấp dẫn Tô Cẩm Lý.
Cho nên Tô Cẩm Lý có hảo cảm nào đó dành cho Quân Tiêu Dao.
Cộng thêm dáng người Quân Tiêu Dao tuấn tú đến thế, quả thực đã khắc sâu vào trong tâm trí của nàng rồi.