Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3797: CHƯƠNG 3797: Tô Cẩm Lý cũng vô thức bỏ đi một chút đề phòng với Quân Tiêu Dao.

Chỉ nói ra chút tình hình chứ không để lộ ra toàn bộ.

Đơn giản là bảo nàng rời khỏi nhà đến các nơi tầm bảo.

Sau đó trở về nơi này, bên triều tịch Huyễn Hải kia phát hiện Phương Hằng.

Cảm thấy dường như có loại quan hệ cơ duyên nào đó với hắn, cho nên tạo thành cảnh tượng anh hùng cứu mỹ nhân hay ho.

Sau đó Phương Hằng đã đến tìm được nàng, xin nhờ nàng ra tay đối phó với Quân Tiêu Dao.

"Thì ra là thế."

Quân Tiêu Dao khẽ vuốt cằm, cũng đã hiểu rõ.

Thế thì hai người Tô Cẩm Lý và Phương Hằng đều tính kế lẫn nhau.

Tô Cẩm Lý muốn thăm dò cơ duyên sau lưng của Phương Hằng.

Mà Phương Hằng muốn mượn sức mạnh của Tô Cẩm Lý diệt trừ chính mình.

Hai bên đều đang lợi dụng đối phương.

"Thật ra lúc đầu ta cũng nghĩ Phong Nguyệt giáo chủ là kẻ đại gian đại ác hãm hại nữ tử."

"Thuận tiện giải quyết xong là có được cơ duyên sau lưng Phương Hằng, cũng xem như cả hai đều vui vẻ."

"Nhưng bây giờ ta cảm thấy Quân công tử hẳn không phải là người xấu."

Đôi mắt Tô Cẩm Lý sáng lấp lánh, không chớp mắt nhìn chằm chằm dung nhan của Quân Tiêu Dao.

"Ồ... Tốt hay là xấu, sao có thể phân chia rõ ràng như vậy được."

"Tô cô nương nói không chừng là đang đánh giá cao một người xấu là ta đây."

Quân Tiêu Dao cũng bật cười lớn.

Dung nhan tuấn tú cười dịu dàng càng làm cho Tô Cẩm Lý như được tắm trong gió xuân.

Nàng bỗng nhiên có hơi nhìn không thấu Quân Tiêu Dao.

Hắn rốt cuộc là người thế nào?

Tô Cẩm Lý vô cùng tò mò.

Mà một nữ nhân tò mò về một nam nhân cũng không phải là chuyện tốt.

Bởi vì quyền chủ động sẽ dần dần chuyển dời đến trên người nam nhân.

Quân Tiêu Dao biết bản thân Tô Cẩm Lý khiến hắn cảm thấy khá hứng thú.

Ví dụ như loại cảm giác vi diệu không hiểu nổi kia, còn có dao động của Bảo Thư.

Quân Tiêu Dao muốn tìm hiểu kỹ hơn.

Hắn cảm thấy cô nương Tô Cẩm Lý này có lẽ sẽ mang đến cho hắn bất ngờ không nhỏ đâu

"Được thôi, nếu chuyện đã biết rồi vậy ăn cơm trước đi, đói bụng rồi."

Nếu quyết định không ra tay với Quân Tiêu Dao, Tô Cẩm Lý cũng yên tĩnh lại.

Người vừa thả lỏng nên dễ bị đói.

Tô Cẩm Lý lập tức mở ra hình thức gió lốc càn quét.

Tuy nàng rất tham tài, rất bủn xỉn, nhưng ở phương diện sống hưởng thụ thì nàng vẫn sẵn lòng chi tiền.

Một bàn món ngon vật lạ này đều nhét vào trong miệng anh đào nhỏ kia.

Khiến cho người ta nghi ngờ chính là miệng nhỏ như thế sao nhét được nhiều đồ ăn vậy.

Quân Tiêu Dao cũng thầm cười một tiếng, chẳng qua là bưng chén trà uống, không hề động đũa.

"Ừm... Quân công tử... Sao ngươi không ăn..."

Tô Cẩm Lý lấp miệng nhỏ sắp đầy tới nơi.

"Ta không đói bụng, Tô cô nương mời tiếp tục." Quân Tiêu Dao nói.

Lần đầu gặp Tô Cẩm Lý, thấy nàng là một thiếu nữ có Tiên khí lượn lờ, thanh nhã thoát tục.

Ai có thể ngờ hiện tại lại lộ ra dáng vẻ "phóng khoáng" có cảm giác tương phản đến thế.

Hai người vừa ăn vừa nói chuyện.

Trong lúc nói chuyện, Quân Tiêu Dao đã nhạy bén nhận ra cách nói chuyện, tư duy của Tô Cẩm Lý đều khác biệt hoàn toàn.

Có hơi giống với cách nói chuyện của hắn ở kiếp trước?

"Thú vị, chẳng lẽ..."

Đôi mắt Quân Tiêu Dao thâm thúy.

Cảm giác đặc thù vi diệu, khó mà hình dung kia chẳng lẽ tượng trưng cho...

Tô Cẩm Lý cũng là người xuyên qua giống hắn?

Hay nói đúng hơn là Vận Mệnh Hư Vô Giả?

Cộng thêm Bảo Thư dao động.

Tất cả những thứ này đều cho thấy sự không tầm thường, bí mật đằng sau tuyệt đối không đơn giản như vậy.

Quân Tiêu Dao trước đó còn nghi ngờ.

Sao hắn lại có cảm giác đặc thù, vi diệu không nói rõ.

Hiện tại hắn đã hiểu được.

Tư duy và cách nói chuyện của Tô Cẩm Lý hoàn toàn không giống người của thế giới này.

Chẳng lẽ hắn vừa mới tới tinh không Thương Mang đã gặp một người xuyên qua?

Hay nói đúng hơn là Vận Mệnh Hư Vô Giả?

Loại nhân vật này cũng không phải có ở đầy đường.

Trước đó, Quân Tiêu Dao đụng phải Vận Mệnh Hư Vô Giả cũng chỉ có Tam Sinh Đế Chủ.

Nhưng mà sau khi luyện hóa Tam Sinh Đế Chủ, hắn nắm bắt được một số dấu vết còn sót lại.

Tam Sinh Đế Chủ tuy là người xuyên qua, nhưng cũng không phải đến từ cùng một nơi với Quân Tiêu Dao.

Không phải "đồng hương".

Tam Sinh Đế Chủ đến từ một thế giới tu chân tương tự như thế giới này.

Cho nên lời nói và tư duy của Tam Sinh Đế Chủ chẳng hề khác biệt gì so với người của thế giới này.

Mà suy nghĩ của Tô Cẩm Lý lại giống với Quân Tiêu Dao của kiếp trước.

Ít nhất là hết sức "hiện đại hoá".

Chẳng lẽ thật sự đến từ cùng một nơi sao?

Sau đó, Quân Tiêu Dao cũng tiếp tục trò chuyện với Tô Cẩm Lý.

Dường như nói đủ loại chuyện từ nam chí bắc.

Đến cuối cùng Tô Cẩm Lý thậm chí còn nói đến chuyện trưởng bối trong tộc muốn nàng xem mắt.

Còn có những tên thiên kiêu tuấn kiệt kia cứ quấn quýt chặt lấy nàng.

"Vì sao hôn nhân của nữ tử lại chẳng thể tự mình nắm lấy, phải chịu sự sắp đặt của trưởng bối?"

"Ta không thích điều này."

Quân Tiêu Dao khẽ gật đầu nói: "Đúng vậy, ta cũng cho rằng cho dù là nam hay nữ đều có quyền tự do lựa chọn hôn nhân."

"Thậm chí, kết hôn hay không đều là ý của bản thân mình."

"Quân công tử vậy mà cũng nghĩ như thế sao?"

Tô Cẩm Lý nghe nói như thế, trong mắt cũng lộ vẻ ngạc nhiên, cảm thấy rất bất ngờ.

Cảm giác nhà giống như nhìn thấy một cổ nhân dùng máy tính vậy.

Ở thế giới này lại còn có người có tư tưởng khác biệt với xã hội như thế?

Tô Cẩm Lý phát hiện nàng có lẽ đã thật sự gặp được bảo vật.

Nàng và Quân Tiêu Dao càng trò chuyện càng hợp ý, giống như hận bản thân đã gặp nhau quá muộn vậy.

Quân Tiêu Dao cũng ra dáng phụ họa theo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!