Nghe được tin tức này, Phương Hằng cũng lộ ra nụ cười lạnh.
Người đa nghi giống như hắn, đương nhiên sẽ tự mình đến Đạo Chân giới tìm hiểu một phen.
Mà kết quả cũng không ngoài dự liệu.
Tô Cẩm Lý thật sự đã ra tay.
Thực lực của bản thân nàng vẫn chưa tới Đế cảnh.
Cho nên hẳn là nàng cường giả cung phụng của Tô gia sau lưng mình ra tay.
"Phương Hằng, cho dù nha đầu kia đã ra tay rồi, nhưng hiện tại vẫn chưa biết kết quả ra sao."
Trong cơ thể, giọng khí linh Yểm vang lên.
Phương Hằng lắc đầu cười lạnh nói.
"Kết quả như thế nào cũng không quan trọng."
"Chỉ cần Tô Cẩm Lý đối đầu, kết thù với hắn, vậy là đủ rồi."
"Nếu như cung phụng của Tô gia chết đi, vậy thì càng tốt, xem như đắc tội hoàn toàn với Tô gia."
Khí linh Yểm nói: "Phương Hằng, ngươi thật muốn đưa một nửa bí tàng Hoàng Tuyền cho nha đầu kia?"
Phương Hằng cong môi nở nụ cười lạnh lùng.
"Hiện tại hoàng quốc Thiên Diệu đã bị diệt, ta không có chỗ để về, nhất định phải có được bối cảnh mới được."
"Tô gia cũng là một thế lực tuyệt vời."
"Cho nên Tô Cẩm Lý này, ta nhất định phải có được."
"Nha đầu kia cũng không đơn giản." Khí linh Yểm nhắc nhở.
Trước đó anh hùng cứu mỹ nhân chính là vở kịch do tự Tô Cẩm Lý bày ra.
Đủ để thấy tâm tính của nàng cũng không phải đơn thuần vô hại như vẻ bề ngoài của nàng đâu.
"Cho nên, Yểm, ngươi không phải có một chiêu điều khiển linh hồn sao?" Phương Hằng nói.
"Cái gì, Phương Hằng ngươi muốn ta dùng chiêu kia?" Khí linh Yểm cũng bất ngờ.
Suy nghĩ bây giờ của Phương Hằng dường như ngày càng méo mó.
Tuy chủ nhân cũ của nó là Hoàng Tuyền Đại Đế cũng không phải người tốt lành gì.
Nhưng ít nhất cũng được xem như là kiêu hùng.
"Chỉ là để phòng ngừa, không nhất định sẽ dùng tới." Phương Hằng nói.
Khí linh Yểm yên lặng không nói gì.
Lúc này, Phương Hằng lấy ra ngọc phù đưa tin.
Tô Cẩm Lý truyền tin tức đến.
"Này... Đã bắt đầu được rồi đấy, lấy được bí tàng Hoàng Tuyền, có được Tô Cẩm Lý, sau đó đi tới Tô gia."
Phương Hằng đã lên kế hoạch cho con đường phía trước của mình. ...
Ở một khu vực của vũ trụ Không Minh.
Có vô số mảnh vỡ không gian bắn ra, biến ảo như thủy triều. Bất kỳ tu sĩ nào cho dù là Chuẩn Đế khi tiến vào bên trong cũng sẽ rất khó phân rõ hướng đi.
Cho dù là Đại Đế, nếu như cấp bậc nguyên thần không cao, muốn tìm đường ra ở trong đó cũng hết sức phiền toái, rất khó xác định phương hướng.
Mà mấy chục ngàn dặm bên ngoài biên giới triều tịch Huyễn Hải.
Phương Hằng đứng đợi ở đây.
Bí tàng Hoàng Tuyền ở chỗ sâu triều tịch Huyễn Hải được bố trí trận pháp vô thượng.
Với lại không bàn mà trùng khớp với số lượng chu thiên tinh thần, thiên cang địa sát.
Vạn năm mới có một lần cơ hội tiến vào, mà lại thời gian rất ngắn, chỉ có mấy ngày.
Lại chỉ có Hoàng Tuyền Đồ mới có thể mở ra bí tàng Hoàng Tuyền.
Đã từng có không biết bao nhiêu người, muốn tìm Hoàng Tuyền Đồ do Hoàng Tuyền Đại Đế để lại, lấy được bí tàng Hoàng Tuyền.
Nhưng đều không có chút nào manh mối nào.
Chỉ có thể nói, thứ nhân duyên này rất khó nói.
Số mệnh an bài nên có đương nhiên là sẽ có.
Không có cũng rất khó cưỡng cầu.
Ngay lúc này.
Trên bầu trời có một chiếc phi toa bay trong hư không lao tới.
Ở trước mặt Phương Hằng.
Hai bóng người một nam một nữ xuất hiện.
Tô Cẩm Lý đương nhiên ở trong đó.
Nhưng mà một người khác lại khiến Phương Hằng đưa mắt kinh ngạc nhìn đến.
Đó là một nam tử áo đen dáng người thon dài.
Cả người mặc đồ đen, dáng vẻ cao ráo như trúc.
Mà mái tóc lại là màu trắng, tùy ý thả tung bay.
Trên mặt mang một chiếc mặt nạ bạch cốt.
Nhìn một cái trông giống như một ma chủ thần bí vô thượng, khiến cho người ta có cảm giác uy nghiêm mà kính sợ.
"Tô cô nương, đây là..."
Nhìn người nọ, sắc mặt của Phương Hằng có hơi thay đổi.
Theo lý thuyết, bí tàng Hoàng Tuyền có càng ít người biết càng tốt.
Hắn bởi vì muốn lợi dụng Tô Cẩm Lý nên mới tiết lộ tin tức cho nàn.
Nhưng Tô Cẩm Lý lại dẫn theo một ngoại nhân tới.
Phương Hằng cẩn thận, đương nhiên không có khả năng dễ tin người xa lạ.
Tô Cẩm Lý thấy thế giải thích nói.
"Phương công tử, đây là cung phụng Đến Cảnh mà Tô gia ta âm thầm phải đến."
"Lần này, cũng xin nhờ hắn ra tay, đối phó với giảo chủ Phong Nguyệt kia."
"Mà hắn cũng là người đáng để tin tưởng, sẽ không tùy tiện lộ ra bất cứ bí mật gì."
"Thế à..." Phương Hằng khẽ gật đầu.
Nhưng tính cách của hắn xưa nay cẩn thận đa nghi, chớ nói chi là chuyện liên quan đến bí tàng Hoàng Tuyền.
Hắn thầm nghĩ trong lòng: "Yểm, dò xét khí tức và nội tình của người kia..."
Một lát sau, tiếng khí linh Yểm vang lên mang theo chút kinh ngạc.
"A, khí tức của người kia..."
"Làm sao vậy?" Phương Hằng thầm nói.
"Mơ hồ tản mát ra Cửu U Minh Khí, như thể đang bí mật dò xét địa ngục."
"Chẳng lẽ hắn là Minh Vương Thể trong truyền thuyết?"
Giọng nói kinh ngạc của khí linh Yểm khiến Phương Hằng cũng kinh ngạc theo.
Minh Vương Thể, thể chất cỡ này dù ở tinh không Thương Mang cũng có thể nói là hiếm thấy.
So với những thế chất đỉnh cấp hiếm thấy kia cũng không thua kém bao nhiêu.
Mà sở dĩ khiến khí linh Yểm rung động còn có một việc.
Đó chính là...
Hoàng Tuyền Đại Đế cũng là Minh Vương Thể!
Nhưng mà, người biết được việc này cũng không nhiều.
Bởi vì đại đa số người đối chiến với Hoàng Tuyền Đại Đế đều đã chết.
Người chết đương nhiên sẽ không nói chuyện, càng sẽ không lộ tin ra ngoài.
Nhưng Hoàng Tuyền Đồ đương nhiên hiểu rõ.
Trong nháy mắt, khí linh Yểm thậm chí còn nghi ngờ.
Chẳng lẽ nó chọn sai rồi?
Minh Vương Thể thích hợp kế thừa y bát của Hoàng Tuyền Đại Đế nhất.
Nhưng khí linh Yểm cũng không nói thêm gì.
Phương Hằng cũng thầm gật đầu.
Tuy trước khi đó, hắn chỉ mới đấu với Quân Tiêu Dao có một lần.
Nhưng cũng có thể xác định Quân Tiêu Dao không phải Minh Vương Thể gì kia.
Nói cách khác, Tô Cẩm Lý không có lừa hắn.
Con át chủ bài Minh Vương Thể này rất có thể là cung phụng được Tô gia âm thầm bồi dưỡng.
Mà với địa vị của Tô Cẩm Lý, có thể gọi được nhân vật cỡ này cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Nghĩ đến đây, giọng nói Phương Hằng mang chút áy náy, chắp tay với Tô Cẩm Lý nói.
"Thì ra là thế, cũng là ta quá cẩn thận."
"Chỉ là dù sao đây là việc lớn, chẳng phải việc nhỏ gì."