Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3800: CHƯƠNG 3800: Tô Cẩm Lý cũng gật đầu nói: "Chuyện này ta hiểu."

"Chẳng qua Phong Nguyệt giáo chủ kia vẫn chưa được giải quyết."

"Hắn còn che giấu thực lực, cho dù cung phụng này ra tay, cuối cùng cũng không giết chết được hắn, để cho hắn chạy thoát."

Phương Hằng nghe vậy chẳng những không có lộ ra vẻ mặt giận dữ, ngược lại hết sức thoải mái.

Nếu như Tô Cẩm Lý nói đã giết Quân Tiêu Dao, hắn ngược lại hoài nghi Tô Cẩm Lý có phải lừa hắn hay không.

Bởi vì Phương Hằng cũng hiểu rõ, Quân Tiêu Dao giấu rất sâu, tuyệt đối không phải người dễ chết như vậy.

Mục đích của hắn chẳng qua là khiến Quân Tiêu Dao với Tô gia mâu thuẫn, từ đó rơi vào sự vây giết của Tô gia.

Tô Cẩm Lý nói: "Phong Nguyệt giáo chủ, người có Tiên Nữ Lô quả thật không phải là nhân vật đơn giản."

"Đợi ta trở về nhất định phải huy động sức mạnh gia tộc vây giết hắn, bóp chết dư nghiệt của Phong Nguyệt Cổ Giáo khi còn trong trứng nước!" Thấy Tô Cẩm Lý tỏ vẻ như thế, trong mắt của Phương Hằng đều là ý cười.

Kế hoạch của hắn đã thành công.

Vậy kế tiếp là lấy được trái tim của Tô Cẩm Lý.

Tô Cẩm Lý rũ mắt nói: "Chỉ là không giết Phong Nguyệt giáo chủ kia, không hoàn thành lời hẹn với Phương công tử, như vậy..."

Nàng lộ ra vẻ mặt rầu rĩ.

Với sắc đẹp của Tô Cẩm Lý, lộ ra vẻ mặt như này trông rất đáng yêu, ai thấy cũng thích.

Dù là Phương Hằng cũng cảm thấy ngứa ngáy trong lòng.

Hắn cười nhẹ một cái nói: "Tô cô nương, đương nhiên có thể."

"Hả?" Tô Cẩm Lý bất ngờ.

"Dù sao Tô cô nương cũng ra tay, sau này còn muốn huy động sức mạnh của Tô gia nữa."

"Vậy Phương mỗ cũng phải có qua có lại, giữ đúng lời hẹn ban đầu, chia cho Tô cô nương một nửa."

Phương Hằng lộ ra nụ cười bản thân tự cho là dịu dàng nhất.

Hắn đã nói đến vậy rồi, Tô Cẩm Lý còn không cảm động sao?

Một chiêu này là vũ khí tuyệt vời để lấy lòng nữ tử.

Đúng thế, Phương Hằng làm ra hành động này chỉ muốn có được sự cảm động của Tô Cẩm Lý, gia tăng độ thiện cảm, từ đó nắm lấy nàng!

Phải nói rằng, nếu đổi thành những nữ tử khác, có lẽ sẽ cảm động vì hành động này của Phương Hằng.

Tô Cẩm Lý mặt ngoài thì lộ ra dáng vẻ vừa mừng vừa sợ.

Nhưng trong lòng thì đang chửi bậy.

Thật đúng là âm mưu cũ rít vạn năm không đổi mà.

Nữ tử bình thường quả thật có thể bị dao động lung lay, đối xử với Phương Hằng chân thành.

Tô Cẩm Lý biết rõ vì sao Phương Hằng lại làm như vậy.

Không chỉ ham muốn cơ thể nàng, mà phần nhiều hơn là ham muốn của cải, quyền thế và địa vị của Tô gia nàng.

Bởi vì đối với thân phận thái tử mất đi hoàng quốc Thiên Diệu như Phương Hằng mà nói.

Hắn cần tìm một bối cảnh to, chỗ dựa lớn.

"Vậy đa tạ Phương công tử." Tô Cẩm Lý nói lời cảm ơn.

Phương Hằng cười một tiếng.

Hắn cảm thấy việc tới nhà Tô gia làm rể khá được đấy.

Trước đây không phải cũng có thoại bản nói về một tên nghèo túng mang thù nước hận nhà mà bất ngờ gặp được quý nữ nhà giàu, cuối cùng lại quật khởi lần nữa, thành công báo thù sao?

Hiện tại, Phương Hằng cảm thấy hắn chính là nhân vật chính trong câu chuyện đó, người của thiên mệnh nhất định lại quật khởi lẫn nữa kia!

"Vậy thì tốt, thời gian cũng không còn sớm nữa, chúng ta chuẩn bị tiến vào triều tịch Huyễn Hải đi, chẳng qua hắn..."

Phương Hằng nhìn về phía nam tử tóc trắng kia.

Tô Cẩm Lý lập tức nói: "Bên trong bí tàng Hoàng Tuyền kia không biết có nguy hiểm bất ngờ gì không nữa."

"Có một Đại Đế đi theo, cũng thêm một phần bảo đảm."

Phương Hằng ngẫm nghĩ, cảm giác hình như cũng có lý.

Ngược lại Tô Cẩm Lý xém chút nữa bị hắn nắm bắt.

Nếu như từ chối.

Khó tránh khỏi sẽ khiến cho Tô Cẩm Lý cảm thấy Phương Hằng vẫn không không tin tưởng nàng.

"Được thôi, vậy đường đi tiếp theo phải làm phiền tiền bối này hộ tống rồi." Phương Hằng nói.

Nam tử tóc trắng chỉ khẽ gật đầu, không nói lời nào.

Phương Hằng cũng không thèm để ý.

Bình thường nhân vật cường giả cỡ này phần lớn đều có ngạo khí, lười trả lời lại người khác.

Sau đó, ba người bọn họ lén tới triều tịch Huyễn Hải.

Qua không bao lâu.

Bọn họ cuối cùng cũng tới triều tịch Huyễn Hải.

Đó là một vùng không gian cực kỳ rộng rãi.

Giống như mảnh gương vỡ, dày đặc rải rác trong hư không.

Mỗi một mảnh vỡ của tấm gương chính là một mảnh vỡ không gian.

Nếu như cứ lao đại vào, tuyệt đối sẽ bị lạc.

Phương Hằng nói với Tô Cẩm Lý.

"Bí tàng Hoàng Tuyền ở ngay bên trong nơi sâu nhất của triều tịch Huyễn Hải."

"Dùng toàn bộ triều tịch Huyễn Hải làm cơ sở để bày trận."

"Mỗi vạn năm mới có một cơ hội tiến vào."

"Mà vừa hay là ngay lúc này."

"Đổi thành những người khác tuyệt đối sẽ không tìm thấy đường."

"Chỉ có tín vật pháp khí đặc thù mới có thể đi vào trong đó."

Cái gọi là tín vật pháp khí đương nhiên chính là Hoàng Tuyền Đồ.

Tô Cẩm Lý nhẹ gật đầu: "Vậy làm phiền Phương công tử."

Phương Hằng cũng cười một tiếng.

Đầu tiên trốn vào bên trong triều tịch Huyễn Hải.

Lúc trước hắn đã nhiều lần xác nhận phương hướng cho nên cũng khá quen thuộc.

Tô Cẩm Lý thầm liếc qua nam tử tóc trắng, gật đầu nhẹ đến mức khó nhận ra.

Sau đó cũng theo đó tiến vào.

Mà nam tử tóc trắng cũng theo chân vào.

Nam tử tóc trắng này chính là Quân Tiêu Dao có Minh Vương Thể.

Đây cũng là cách đơn giản và hữu hiệu mà Quân Tiêu Dao đã nghĩ ra.

Ba người do Phương Hằng dẫn đầu, trốn vào bên trong triều tịch Huyễn Hải.

Triều Tịch Huyễn Hải này vô cùng kỳ dị, chung quanh như có vô số mặt kính kỳ lạ, khúc xạ vô số hình chiếu không gian.

Bình thường Đại Đế bị vây ở bên trong sẽ khó mà thoát được trong thời gian ngắn. Nhưng với Quân Tiêu Dao mà nói, chuyện này không thành vấn đề.

Nhưng hắn cũng không có hành động gì.

Có Phương Hằng dẫn đường, hắn không cần phải làm bất cứ chuyện gì cả.

Thời gian trôi qua, không biết qua bao lâu nữa.

Ba người bọn họ đã đi sâu vào bên trong triều tịch Huyễn Hải.

Bên trong nơi này, không gian mỗi giờ mỗi phút đều biến ảo, căn bản không nắm bắt được.

Phương Hằng tạm thời dừng lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!