"Hoạt động nhờ sức mạnh thủy triều không gian của triều tịch Huyễn Hải."
"Mà mỗi vạn năm chỉ có mấy ngày mà lực lượng ở nơi này sẽ yếu tới mức độ nhất định."
"Nên có thể nhờ tín vật tìm thấy bí tàng Hoàng Tuyền."
Phương Hằng nói xong cũng lấy ra một bức họa xưa cũ ố vàng.
Chất liệu của bức họa này giống như là da dê cũ.
Nhưng dường như cũng không phải.
Chính là luyện từ da của chí cường giả.
Trong bức họa miêu tả rất nhiều phong cảnh u ám thâm sâu như U Minh Hoàng Tuyền.
Ở trong đó, có một Hỗn Độn Long màu sắc ẩn núp cuộn mình trên đó, sinh động như thật, đây chính là Hoàng Tuyền Đồ!
Tô Cẩm Lý nhìn một cái, đôi mắt sáng lấp lánh.
Nàng đều rất hứng thú với bất kỳ bảo bối cổ khí gì.
Bên dưới mặt nạ bạch cốt, tầm mắt của Quân Tiêu Dao cũng nhìn thoáng qua.
"Thì ra là thế..."
Hắn đã rõ, trước đó sức mạnh đặc thù bên trong cơ thể của Phương Hằng hẳn là đến từ món đồ cổ này.
Sau khi lấy ra Hoàng Tuyền Đồ.
Thủy triều không gian trước mặt cũng xảy ra rất nhiều biến hóa, cuối cùng dòng nước như tách đôi ra, ở giữa xuất hiện một con đường.
Đằng sau thủy triều không gian này có vô số hoa văn trận pháp di chuyển, bao la hùng vĩ to lớn làm cho người ta rung động.
Hoàng Tuyền Đồ phóng ra sức mạnh huyền ảo, mở ra một vết rách trong trận pháp vô biên này.
"Nhanh!"
Phương Hằng đứng phía trước nhanh chóng lẻn vào trong đó.
Tô Cẩm Lý và Quân Tiêu Dao cũng chạy vào theo.
Phía sau trận pháp này là một tòa cung điện to lớn.
Một tòa cung điện xa xưa lơ lửng ở giữa không trung.
"Đây là bí tàng Hoàng Tuyền?"
Tô Cẩm Lý cũng bị chấn động đến.
"Chúng ta tiến vào đi." Phương Hằng nói.
Hắn cũng dẫn đầu đi vào cung điện kia trước, khởi động Hoàng Tuyền Đồ.
Sau đó cung điện phủ bụi kia mở ra.
Lập tức một luồng khí tức dày đặc tuôn ra.
Khí tức này như có rất nhiều đan dược, linh dược đã được lắng đọng qua vô số năm tháng.
Hít một hơi cũng làm cho lỗ chân lông thư giãn, như muốn phi thăng.
Ba người trực tiếp tiến vào.
Bên trong cung điện bí tàng Hoàng Tuyền, cũng không phải là cung điện lầu các gì.
Rõ ràng là một vùng tinh không rộng lớn.
Bản thân tòa cung điện này chính là một tiểu thế giới.
Mà bên trong thế giới nhỏ này có rất nhiều sao trời.
Trên mỗi một sao trời đều có một dãi kho báu rực rỡ.
"Đây là... bí tàng Hoàng Tuyền!"
Dù Tô Cẩm Lý có xuất thân bất phàm, gặp qua không biết bao nhiêu bảo bối, giờ phút này cũng giật mình há to miệng.
Sao trời của vùng vũ trụ này tuy không rộng lớn như ngân hà.
Nhưng cũng có số lượng rất nhiều.
Mà trên mỗi một ngôi sao đều chất đống nhiều bảo bối khác nhau, rực rỡ muôn màu khiến cho người ta bị hoa mắt.
Phương Hằng cũng mặt lộ ra vẻ rung động.
Lúc trước hắn tuy là thái tử của hoàng quốc Thiên Diệu, nhưng hoàng quốc Thiên Diệu cũng không thể xem là thế lực mạnh gì, càng không cách nào so sánh với Tô gia.
Cho nên cảnh tượng như vậy, Phương Hằng cũng là lần đầu tiên nhìn thấy, có hơi sững người.
Giống như tiểu tử nghèo bỗng nhiên thấy đống vàng bạc.
Ảnh hưởng này có hơi lớn.
Sau đó trên mặt hắn lộ ra vẻ mừng như điên.
Có bảo bối bí tàng cơ này, tài nguyên trong đó đủ khiến cho hắn chứng đạo thành Đế.
Thậm chí vẫn còn thừa lại rất nhiều.
Đến lúc kết hôn với Tô Cẩm Lý, có được sự trợ giúp của Tô gia vậy hắn sợ gì Quân Tiêu Dao nữa?
Dù cho Phương Hằng có tâm tính cỡ này, giờ phút này sự mừng rỡ trên mặt cũng khó mà che giấu.
Khổ tận cam lai, an nhàn sẽ đến.
"Yểm, quả thật là đúng với câu nói kia, trời không tuyệt đường người."
"Phương Hằng ta há lại sẽ bởi vì chút ngăn cản này mà không gượng dậy nổi?"
Phương Hằng lộ ra ý chí phấn đấu.
Nhưng mà, khí linh Yểm lại không nói gì thêm.
Chỉ là ngay khi đám người Phương Hằng đi sâu vào khoảng không gian này.
Bỗng nhiên bên trong hư không xuất hiện đủ loại trận văn, pháp tắc chết chóc.
Dao động thế này dù cho là Đại Đế đều sẽ vô cùng lo sợ, cảm giác được uy hiếp cực lớn.
"Yểm!" Phương Hằng quát.
Hoàng Tuyền Đồ bay lên trời, trải rộng trong khoảng không, lập tức hóa thành thiên địa.
Gợn sóng vô biên bao phủ mà ra, làm cho người khác kinh hãi.
Đây là dưới tình huống không có người điều khiển, là sức mạnh của chính Hoàng Tuyền Đồ.
Nếu là Hoàng Tuyền Đại Đế trước đây thôi động Hoàng Tuyền Đồ, đó mới gọi kinh khủng.
Cho dù là nhân vật cấp Đế bị Hoàng Tuyền Đồ trấn áp, cuối cùng đều sẽ bị tiêu diệt.
Hoàng Tuyền Đồ bị lấy ra, đủ loại hoa văn trận pháp trong hư không đều biến mất.
Đây giống như chìa khoá.
Nếu như không có Hoàng Tuyền Đồ, dù có thể đi vào nơi này cũng sẽ nguy hiểm vô cùng, gặp phải đủ loại kiếp số.
May mà có Hoàng Tuyền Đồ, đám người Phương Hằng có thể yên tâm.
Bọn họ bắt đầu đi sâu vào trong.
Tô Cẩm Lý xem hoa cả mắt, ánh mắt lấp lánh, sắp ngất tới nơi.
Nàng vội vàng lấy ra một quyển sổ nhỏ thật dày, vừa đi sâu không gian, vừa so sánh đủ loại bảo bối, lâu lâu có hơi bối rối mà lẩm bẩm.
Quyển sổ nhỏ kia là thiên tài địa bảo ký lục.
Tên như ý nghĩa, thiên tài địa bảo ký lục ghi chép rất nhiều kỳ trân dị bảo của tinh không Thương Mang, là tài liệu tham khảo mà Tô Cẩm Lý cầm theo khi ra ngoài tầm bảo.
"Đây là Tử Tinh Đồng, Huyết Ti Ngân, Hỏa Tích Mộc..."
"Còn có Tê Linh Giác, Ngũ Quang Thạch, Lôi Linh Tinh..."
Tô Cẩm Lý vừa xem thiên tài địa bảo ký lục, vừa so sánh từng món bảo vật chất đống trên sao trời.
Thậm chí thỉnh thoảng cầm lên một món bảo liệu, vui mừng bắt đầu vuốt ve.
Tuy thân là Tô gia tiểu thư, tầm mắt của Tô Cẩm Lý rất cao.
Nhưng nàng có thể ai đến cũng không có từ chối, chỉ cần là bảo bối, nàng đều sẽ không ghét bỏ.
Bên trên những ngôi sao trong không trung khác nhau sẽ có những bảo bối khác nhau.
Có rất nhiều thần tài bảo liệu.
Có rất nhiều bảo dược thánh dược.
"Đó là quả Linh Tâm Chu, còn có linh sâm Tử U..."
Bảo dược trên một ngôi sao tỏa ra hương thơm.
Tô Cẩm Lý đưa mắt đến đã nhận ra rất nhiều cổ dược.
Còn Quân Tiêu Dao vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng.
Tuy nói bảo bối bên trong bí tàng Hoàng Tuyền cũng làm cho hắn đôi chút kinh ngạc.
Nhưng cũng chỉ xem là tốt mà thôi.