Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3804: CHƯƠNG 3804: Phương Hằng không thể tin, trong đầu trống rỗng.

Ánh mắt tràn ngập sự run sợ và bất ngờ.

"Chuyện này... Không có khả năng, sao ngươi lại là Minh Vương Thể chứ?"

Phương Hằng không thể nào tưởng tượng nổi.

Hắn trời sinh tính đa nghi, cho nên trước giờ cũng từng hoài nghi nên đã để Hoàng Tuyền Đồ dò xét bản thân hắn.

Khi biết được là Minh Vương Thể mới yên lòng.

Một người cho dù có che giấu sâu bao nhiêu thì thể chất của hắn sẽ không bao giờ thay đổi.

Mà cảnh tượng trước mắt này đã vượt xa suy nghĩ của hắn.

"Ngươi không cần biết nhiều như vậy, chỉ cần biết rằng tất cả đều đã kết thúc."

Quân Tiêu Dao đương nhiên sẽ không nói cho Phương Hằng biết lý do là gì.

Nếu Phương Hằng đã dẫn hắn vào bên trong bí tàng Hoàng Tuyền rồi, vậy sứ mạng của hắn cũng xem như kết thúc.

"Tô Cẩm Lý, ngươi tiện nhân này, các ngươi vậy mà liên thủ lại tính toán ta!"

Trong mắt của Phương Hằng có lửa giận bùng cháy dữ dội, nhìn chằm chằm vào Tô Cẩm Lý đứng ở bên cạnh.

Tô Cẩm Lý nhìn về phía Phương Hằng, một khuôn mặt đẹp tựa tiên nữ xuất hiện vẻ chán ghét.

"Như nhau thôi."

Tuy nói Tô Cẩm Lý liên hợp với Quân Tiêu Dao để bày mưu, nhưng Phương Hằng này không phải trong lòng của mang ý xấu à, thậm chí muốn dùng thuật khống hồn để thao túng nàng.

Nói trắng ra là bọn họ đang tính toán lẫn nhau thôi.

Không có phân chia thiện ác gì cả.

Phương Hằng thua đương nhiên phải nhận kết cục này.

"Đáng chết!"

Vẻ mặt Phương Hằng vô cùng dữ tợn.

Ngay từ đầu, sau khi mất đi Hải Nhược, hắn còn tưởng rằng Tô Cẩm Lý là cọng cỏ cứu mạng duy nhất của hắn.

Cái gọi là thượng đế vì ngươi đóng lại một cánh cửa, nhất định sẽ lại mở ra một cánh cửa khác ra.

Kết quả thì sao?

Cánh cửa mở ra này, chẳng có gì ngoài cái hố, một thoáng đã ngã thẳng vào trong!

Phương Hằng rất muốn mắng mỏ, nhưng trước mắt rõ ràng không phải lúc bộc phát cảm xúc.

"Yểm, nhanh lên, thôi động sát trận giết chết hắn!"

Phương Hằng nhanh chóng rút lui, đồng thời thét lên.

Hắn biết bản thân không phải là đối thủ của Quân Tiêu Dao, cho nên để Hoàng Tuyền Đồ ra tay.

Quân Tiêu Dao không thể thay đổi tý sắc mặt. Tuy Hoàng Tuyền Đồ có thể điều động sát trận nơi này thì thế nào chứ?

Quân Tiêu Dao căn bản không hề có chút dè chừng.

Hắn lật tay, Luyện Ngục Chi Thương rơi vào trong tay, lửa Minh Thần đen kịt mãnh liệt.

Khí tức cảnh giới Đại Đế không giữ lại chút nào mà bộc phát thẳng ra.

Luồng khí tức kia còn mạnh mẽ hơn, khiến người ta chấn động cả hồn phách hơn cả Đại Đế bình thường!

Trong mắt Quân Tiêu Dao, Minh Vương Thể có Minh Viêm bùng cháy lên.

Tóc dài bạc trắng phiêu dật mang theo khí tức lạnh lẽo.

Cả người giống như một Minh Vương dưới Cửu U xuất thế!

Thấy Quân Tiêu Dao khiến người ta kinh hãi đến thế.

Khí linh Yểm là Hoàng Tuyền Đồ đang thoát ly trong hư không hơi chần chờ.

Nó liếc mắt nhìn đến Phương Hằng vì hoảng sợ dè chừng mà rút lui lại nhanh chóng kia.

Giữa hai người chẳng còn so sánh, vì chẳng cùng cấp bậc.

Trên người Quân Tiêu Dao dường như nó thấy được một chút bóng dáng của Hoàng Tuyền Đại Đế.

Chẳng lẽ nó thật sự đã nhìn lầm người?

Đúng lúc này tiếng gầm của Phương Hằng lại truyền đến nữa.

"Yểm, ngươi đang làm cái gì, nhanh thôi động sát trận nơi đây mau!"

Khí linh Yểm lưỡng lự chần chờ.

Mà Quân Tiêu Dao là thân Minh Vương có ánh mắt lạnh nhạt.

Chỉ cần một thân Minh Vương ở đây thôi cũng đủ để đối phó hết tất cả mọi thứ.

Đây không phải là tự phụ, mà sự thật là như thế.

Thấy vẻ mặt không hề bận tâm đến kia của Quân Tiêu Dao, khí linh Yểm lên tiếng nói.

"Ngươi thật sự là Minh Vương Thể?"

Quân Tiêu Dao hơi nâng mắt lên.

"Lời này của ngươi là có ý gì?"

Khí linh Yểm dường như đưa ra quyết định gì đó.

"Ta có thể đi theo ngươi."

Vừa nói dứt câu này.

Quân Tiêu Dao lộ ra vẻ ngẫm nghĩ.

Đây là... Lâm trận làm phản?

Mà Phương Hằng nghe thấy lời này, giống như không tin vào tai của mình.

Ánh mắt của hắn nhìn thoáng qua, khóa chặt lại rồng lớn nhiều màu sắc trong không trung.

"Yểm... Ngươi đang nói cái gì?"

Răng của Phương Hằng đều đang run rẩy.

Giống như có một dòng khí lạnh thẩm thấu vào cơ thể chạy dọc từ xương sọ đến khắp toàn thân hắn.

Khí linh Yểm là thứ hắn tin tưởng nhất.

Nếu như không có Hoàng Tuyền Đồ và khí linh Yểm, hắn tuyệt đối không thể có được thành tựu như hiện tại.

Thế nhưng bây giờ hắn nghe được cái gì?

"Yểm, ngươi chẳng lẽ đang lừa gạt hắn?" Phương Hằng nhịn lại sự run rẩy trong người, mở miệng nói.

Con rồng đủ màu bên trong Hoàng Tuyền Đồ kia đưa mắt nhìn về phía Phương Hằng.

"Phương Hằng, mục đích duy nhất của ta chính là thay Hoàng Tuyền Đại Đế bồi dưỡng truyền nhân, chấn hưng Cửu Tuyền."

"Mà biểu hiện của ngươi làm ta quá thất vọng."

Đúng vậy.

Ngay từ đầu, khí linh Yểm quả thật nhìn trúng tâm tính của Phương Hằng, có nghị lực, cẩn thận chặt chẽ, thủ đoạn quả quyết.

Mà trong khoảng thời gian này, biểu hiện của Phương Hằng đâu chỉ có thể hình dung bằng kém cỏi nữa.

Quả thật khó coi!

Khí linh Yểm cảm thấy không khác gì đống bùn nhão chẳng trát lên tường được.

Mà từ sau khi hoàng quốc Thiên Diệu hủy diệt, tâm tính của Phương Hằng này cũng thay đổi.

Không chỉ trở nên táo bạo mà còn càng ngày càng vặn vẹo.

Một chút tư thái kiêu hùng cũng không có.

Khí linh Yểm biết số này xem như phế rồi.

Chỉ có thể chọn lại người khác.

Mà nó cảm thấy, Quân Tiêu Dao là ứng cử viên hoàn mỹ nhất.

"Không, Yểm, ngươi không thể làm như vậy!"

Phương Hằng quát ầm lên.

Không có Hoàng Tuyền Đồ trợ giúp, hắn chẳng phải chết chắc rồi sao.

Nhưng mà khí linh Yểm thờ ơ.

Nếu như đã quyết định, vậy nó đương nhiên sẽ không đổi ý.

Vẻ mặt Phương Hằng trắng bệch như tờ giấy, sức lực bị rút hết như củi khô.

Mặt hắn xám như tro.

Biết mình đã hoàn toàn xong rồi.

Long Nữ Hải Nhược phản bội hắn, Tô Cẩm Lý phản bội hắn còn chưa tính.

Hiện tại, ngay cả khí linh cũng phản bội hắn, rời bỏ hắn mà đi.

Hắn đã tạo nghiệt gì đây chứ!

Phương Hằng rất muốn mắng lão thiên, hắn chẳng lẽ không phải là người có đại khí vận, đứa con thiên mệnh sao?

Làm sao sống thảm như vậy?

Đây mà là đứa con thiên mệnh gì chứ?

"Với lại phải nói với ngươi một chuyện, Hoàng Tuyền Đại Đế cũng là Minh Vương Thể." Khí linh Yểm nói.

Phương Hằng sững sờ, trên mặt lộ ra nụ cười méo mó.

Hắn xem như hiểu rõ hoàn toàn.

Kể từ sau khi khí linh Yểm biết Quân Tiêu Dao là Minh Vương Thể.

Nó đã bắt đầu tính toán trong lòng.

Nên hắn trở thành một đứa con rơi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!