Nói trắng ra thì Phương Hằng làm những chuyện trước đó đều là tự tìm đường chết.
Tính toán Quân Tiêu Dao đủ kiểu cuối cùng lại khiến mình nước mất nhà tan. Cho nên Quân Tiêu Dao lười nói thêm gì, chẳng có nghĩa lý gì cả.
Luyện Ngục chi Thương trong tay hắn chấn động, xuyên tới.
Mặt Phương Hằng xám như tro, ngay cả ý định phản kháng cũng tan biến thành bọt biển.
Chênh lệch kia khiến cho người ta quá tuyệt vọng.
Hắn là Chuẩn Đế thất kiếp thì thế nào, ở trong mắt Quân Tiêu Dao cũng chẳng khác gì sâu kiến cả.
Một thương ngang qua lửa Minh Thần màu đen dâng trào.
Biến thân thể kèm nguyên thần của Phương Hằng hóa thành tro bụi.
Thấy Quân Tiêu Dao quả quyết, một câu không đã dứt khoát diệt sát Phương Hằng như thế.
Tô Cẩm Lý bên cạnh cũng thay đổi sắc mặt.
Quân Tiêu Dao lúc này và Quân Tiêu Dao khi ở Thiên Nguyệt lâu ngồi cùng nàng uống trà như là hai người khác nhau hoàn toàn.
Một tiên nhân áo trắng bồng bềnh, ôn nhuận nho nhã.
Một ma chủ vô thượng lạnh nhạt với thương sinh, nắm trong tay quyền sinh sát.
Hai loại khí chất có thể kết hợp trên cùng một người được sao?
Dường như phát hiện ra ánh mắt của Tô Cẩm Lý.
Quân Tiêu Dao nhìn qua phía nàng cười nhạt.
"Tô cô nương, trước đó Quân mỗ đã nói qua, có lẽ ta là một người xấu."
"Hiện tại, ngươi đã thấy rồi đấy."
Tô Cẩm Lý lắc đầu nói.
"Ta chỉ cảm thấy không ngờ rằng Quân công tử còn mặt này nữa thôi."
"Người là sinh vật vô cùng phức tạp, làm sao có thể phán đoán đơn thuần thiện và ác, tốt và xấu được."
Tô Cẩm Lý có tư duy cởi mở, rõ ràng sẽ không bận tâm đến tư tưởng thiện ác này.
Tất cả đều quy ra thắng làm vua thua làm giặc thôi.
Mà một mặt này của Quân Tiêu Dao khiến cho Tô Cẩm Lý cảm thấy mới lạ và tò mò.
Không thể không nói, mái tóc bạc trắng trước mắt này phối với bộ đồ màu đen Quân Tiêu Dao lại ra một loại khí chất và mị lực khác biệt.
Đẹp trai đến mức khiến người mê đẹp như Tô Cẩm Lý có chút không rời mắt được.
Quân Tiêu Dao cũng cười nhẹ một tiếng.
Không hổ danh là người xuyên qua, tư tưởng đã thông suốt nhanh vậy.
Ánh mắt của hắn di chuyển đến khí linh Yểm.
"Cũng không nghĩ tới ngươi sẽ đưa ra lựa chọn như vậy." Quân Tiêu Dao nói.
Khí linh Yểm nói: "Thật ra ta vốn dĩ đặt kỳ vọng rất cao ở hắn."
"Đáng tiếc, biểu hiện của hắn quá khiến người ta thất vọng, cũng không thích hợp trở thành truyền nhân của Hoàng Tuyền Đại Đế."
Quân Tiêu Dao nhìn về phía khí linh Yểm, trong mắt mang theo thâm ý.
"Cho nên, ý của ngươi là..."
Khí linh Yểm nói: "Mới vừa ngươi cũng nghe thấy, Hoàng Tuyền Đại Đế là Minh Vương Thể, có thể chất tương đồng với ngươi."
"Hay nói cách khác, so với Phương Hằng, ngươi mới người thích hợp nhất trở thành truyền nhân của Hoàng Tuyền Đại Đế, trở thành chủ Cửu Tuyền."
Nói thật, giữa người và người thật sự không thể lấy ra so.
Trước khi Quân Tiêu Dao xuất hiện, khí linh Yểm còn cảm thấy Phương Hằng cũng tạm được.
Thiên phú cũng khá ổn, tu luyện thêm vạn năm thì chính là Chuẩn Đế thất kiếp.
Mà bây giờ sau khi gặp được Quân Tiêu Dao, khí linh Yểm mới hiểu được cái gì gọi là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.
Nó tuy không rõ lắm tuổi thật của Quân Tiêu Dao, nhưng chắc hẳn sẽ không quá lớn.
Tuổi như vậy đã thành Đế, mà lại dường như còn mạnh hơn Đại Đế bình thường rất nhiều.
Nhân vật cỡ này tuyệt đối hiếm thấy ở tinh không Thương Mang.
Quân Tiêu Dao cũng không nghĩ đến, Hoàng Tuyền Đại Đế kia vậy mà cũng là Minh Vương Thể.
Đây là trùng hợp, có lẽ cũng là duyên phận.
Nhưng Quân Tiêu Dao cũng không vì thế mà đắc chí.
"Ta cũng không chỉ có một loại thế chất là Minh Vương Thể này..." Quân Tiêu Dao lạnh nhạt nói.
"Cái gì?" Khí linh Yểm bối rối một thoáng, không kịp phản ứng lại.
Quân Tiêu Dao nói tiếp: "Chỉ là ngươi cứ thế mà phản bội Phương Hằng, hiện tại còn nói ta thích hợp trở thành truyền nhân của Hoàng Tuyền Đại Đế."
"Ngày sau, nếu như ngươi gặp phải người thích hợp hơn, chẳng lẽ ngươi cũng muốn đâm sau lưng ta?"
Khí linh Yểm phủ định nói: "Không có khả năng, ngươi là Minh Vương Thể, lại là nhân vật cấp bậc Đại Đế, sẽ không có người nào thích hợp hơn người."
"Ta nhất định không sẽ phản bội ngươi."
Khí linh Yểm cảm thấy, ngày nào đó về sau hẳn là sẽ không gặp được người thích hợp hơn Quân Tiêu Dao nữa.
Quân Tiêu Dao lộ ra nụ cười lạnh nói: "Ngươi không cần trả lời kiên quyết như thế, thật ra ta cũng chẳng thèm để ý."
"Bởi vì ngươi chẳng hề có tác dụng gì với ta cả."
"Ta thậm chí đang nghĩ, có nên hay không bắt ngươi để nuôi binh khí của ta không."
Quân Tiêu Dao nói xong xong bèn lấy ra Tiêu Dao Đế Đỉnh và Đại La Kiếm Thai.
Đặc biệt là Đại La Kiếm Thai, bao hàm ánh sáng linh tính, là tên ăn hàng.
Giờ phút này phát ra tiếng kiếm leng keng, nhưng rất muốn luyện hóa hết Hoàng Tuyền Đồ.
"Điều này... Không thể..."
Khí linh Yểm cảm thấy có hơi tê dại.
Tên này mẹ nó là đồ hung hãn!
Trước kia nó nhập thân vào Phương Hằng, Phương Hằng xem nó như đạo sư, đối xử với nó rất tôn kính.
Cho tới nay cũng đều để nó làm chủ, dẫn dắt Phương Hằng.
Còn Quân Tiêu Dao này hoàn toàn không theo kịch bản gì cả!
Theo lý thuyết, nó đồng ý phụ tá Quân Tiêu Dao, trở thành truyền nhân của Hoàng Tuyền Đại Đế.
Quân Tiêu Dao chẳng phải nên mừng rỡ như điên, ôm lấy nó sao?
Sao bây giờ lại muốn luyện hóa nó?
Vẻ mặt Quân Tiêu Dao không chút dao động.
Hoàng Tuyền Đồ này là một bàn tay vàng, có lẽ sẽ có tác dụng to lớn với đứa con khí vận.
Nhưng Quân Tiêu Dao hắn là nhân vật nào?
Đừng nói là Hoàng Tuyền Đồ chẳng quan trọng.
Cho dù chủ nhân Hoàng Tuyền Đại Đế của nó cũng không có tư cách dẫn dắt Quân Tiêu Dao, trở thành lão sư của hắn.
Quân Tiêu Dao có thiên phú yêu nghiệt, tư chất Dị Số Chi Tổ cũng khiến cho hắn không cần bất cứ người nào dạy bảo.
Tối đa cũng chỉ có giá trị tham khảo.
Cho nên sự giúp đỡ của Hoàng Tuyền Đồ này chẳng giúp ích gì cho Quân Tiêu Dao cả.
"Ngươi... Ngươi không thể làm vậy, ta còn biết rất nhiều chuyện, có thể trợ giúp các ngươi..."
Khí linh Yểm đang run rẩy, cuối cùng cũng không còn làm giá nữa.
Đường đường là một bàn tay vàng, sống càng lúc càng thảm như thế.