Vốn là một tay lão luyện, Quân Tiêu Dao hiểu rõ.
Đối với nữ nhân, chinh phục thân thể là hạ sách, chinh phục lòng người mới là thượng sách.
Mà binh khí hữu dụng nhất là gì?
Chính là dịu dàng như dao.
Quân Tiêu Dao chẳng phải ghét bỏ gì các nàng.
Nhưng đây là mưu kế của Phong Nguyệt Cổ Giáo.
Cùng với tiếng đàn vang lên, trước chúng nữ nhân, có người sẽ có chút giác ngộ, có người thậm chí còn trực tiếp bay vọt lên đến nơi xa xôi trong vũ trụ rồi độ kiếp đột phá.
Điều này khiến người ta không dám tin.
Lúc này, con Thiên Hà Cổ Kình to lớn đột nhiên há miệng.
Một hàng người duyên dáng chầm chậm bước ra.
Chính là đám người Ngũ tỷ muội của Nhân Ngư Tộc.
Đằng sau họ còn có một đạo thân hình cao gầy, toát ra khí tức bất phàm.
Vị nữ tử đó có dung nhan khuynh thành tuyệt sắc, trên đầu đội một chiếc vương miện, mái tóc mềm mại màu xanh thẳm như đang phát sáng.
Làn da trắng nõn mịn màng, dường như chạm vào sẽ vỡ.
Trong tư thái yểu điệu thục nữ, đó không phải là một chiếc váy bình thường.
Bộ ngực được che phủ bằng vỏ sò màu hồng, lộ ra chiếc eo nhỏ nhắn.
Phía dưới lại là thân cá màu bạc, chiếc đuôi cá như lắc lư đu đưa như tấm mành sa.
Vị mỹ nhân ngư cực kỳ xinh đẹp này, trong tay còn cầm một cây pháp trượng, khảm đá thần rực rỡ.
Cả người toát ra khí tức cấp Cự Đầu.
Chính là Nhân Ngư nữ hoàng của Nhân Ngư Tộc.
Lúc này trên khuôn mặt trắng trẻo của Nhân Ngư nữ hoàng đều tràn đầy sự ngạc nhiên.
Lần này nàng đến đây, xác thực là để ứng phó với Phong Nguyệt giáo chủ.
Nhưng mà bây giờ, sau khi lắng nghe tiếng đàn này.
Nhân Ngư nữ hoàng sửng sốt không thôi.
Bởi vì nàng cảm nhận được, bình cảnh dường như có chút cảm giác thoải mái hơn trước!
Nhân Ngư nữ hoàng có chút không dám tin.
Hàng nghìn năm trước đây, bởi duyên kỳ ngộ mà đã đột phá gần đến cấp Cự Đầu.
Từ hàng nghìn năm nay, hầu như vẫn luôn dừng lại ở cấp Cự Đầu sơ kỳ, chẳng có chút tiến triển nào.
Không phải bởi vì nàng không có thiên phú.
Mà là đột phá Đế cảnh quá khó khăn.
Đến tầng cấp Cự Đầu, so với việc đột phá cấp Đại Đế bình thường đã khó càng thêm khó.
Mắc kẹt hàng nghìn năm là một chuyện hết sức bình thường.
Thậm chí hàng vạn năm cũng khó bước vào tiểu cảnh giới, đây là chuyện cũng rất bình thường.
Nhưng mà bây giờ.
Quân Tiêu Dao chỉ tùy ý đàn một khúc, đã khiến nàng sinh ra giác ngộ, bình cảnh đã có chút thoải mái.
Đây cứ như khiến cho người ta khó mà tin cậy!
Càng làm Nhân Ngư nữ hoàng kinh ngạc hơn đó là.
Nhìn vị công tử áo trắng trẻ tuổi giống như trích tiên chơi đàn dưới trăng kia.
Nhân Ngư nữ hoàng, cư nhiên nhìn không thấu!
Không sai!
Ngay cả nàng là cấp Cự Đầu cũng nhìn không thấu được nội tình của Quân Tiêu Dao!
Tuy trước đây, đã có tin đồn rằng, vị Phong Nguyệt giáo chủ này có sức mạnh vô cùng đáng sợ.
Chỉ với tu vi Đế cảnh sơ kỳ, đã nghiền ép được cả Yêu Long đạo nhân và đám người trưởng lão của Tinh Thần Long Tộc cấp Đế cảnh hậu kỳ.
Nhưng nàng mới chỉ là cấp Cự Đầu.
Đế cảnh thất trọng thiên, mỗi khi đạt đến một cảnh giới cao, hầu như đều là cấp độ bị lấn át.
Nó không chỉ là một loại áp chế cao thấp trong cùng một cảnh giới, mà hoàn toàn nghiền ép.
Nhưng bây giờ, Nhân Ngư nữ hoàng lại nhìn không thấu được Quân Tiêu Dao.
Thậm chí từ trên người hắn nàng còn cảm nhận được một loại khí tức uy hiếp, khiến nàng sinh ra cảm giác khiêng sợ.
Vị Phong Nguyệt giáo chủ này, đúng là giỏi che giấu!
Đôi mắt xinh đẹp của Nhân Ngư nữ hoàng thay đổi thất thường.
Nhưng rốt cuộc cũng không kháng cự nổi sự mê hoặc của cảm giác nỗi bế tắc được giải tỏa.
Nàng cũng bất chợt ngồi vào chỗ, lắng nghe tiếng đàn, lĩnh ngộ huyền diệu.
Điều này khiến cho không ít người đẹp ngồi đây mắt chữ a mồm chữ o.
Nhân Ngư nữ hoàng, vậy mà cũng giống như một đứa trẻ ngoan, yên lặng lắng nghe tiếng đàn.
Nhân Ngư Ngũ tỷ muội không nói gì.
Có điều bọn họ cũng vội vàng ngồi vào chỗ.
Cơ duyên đẳng cấp này không thể dễ dàng bỏ lỡ.
Cùng với sự trôi đi của thời gian.
Có mỹ nhân đã đột phá, có giai nhân đã giác ngộ.
Cũng có những kiêu nữ đã từng tu luyện cổ kinh thần thông trước đây đã có được lĩnh hội mới.
Có thể nói, đây chắc chắn được coi là một cơ duyên không hề nhỏ.
Ngay khi chúng nữ nhân đang mê đắm lắng nghe tiếng đàn, lại muốn được nghe thêm nữa.
Tiếng đàn lại đột ngột ngưng lại.
"Tại sao lại dừng rồi?"
"Ta suýt chút nữa đã có thể đến được đại thần thông, lĩnh hội được biến hóa mới..."
Cho dù là Thánh nữ Nguyệt tộc, hay là Tiên tử Liên Tộc, cũng như các kiêu nữ của Hoa Tiên Tộc.
Đều bừng tỉnh lại, đều mang theo cảm giác chưa hết thòm thèm.
Thậm chí, cho dù là Nhân Ngư nữ hoàng, khoảnh khắc tỉnh lại cũng khẽ cắn môi.
Nếu như nàng tiếp tục lắng nghe, nói không chừng đã có thể trực tiếp đột phá được cảnh giới mới.
Loại cảm giác này, giống như sắp đạt đến cảnh giới đó rồi.
Kết quả lại đột ngột dừng lại.
Điều này khiến chúng kiêu nữ, đều có một loại cảm giác khó chịu mơ hồ.
Có điều, bọn họ cũng ngượng ngùng bày tỏ ra.
Muốn biết rằng, mục đích ban đầu khi bọn họ vừa đến đây, chính là để đối phó với Quân Tiêu Dao.
Bây giờ làm sao có thể mở miệng yêu cầu Quân Tiêu Dao tiếp tục đàn chứ?
Quân Tiêu Dao thu hết biểu cảm của chúng nữ nhân lại.
Hắn điềm nhiên cười nói.
"Tùy ý đàn một khúc, chỉ muốn đổi lại một nụ cười, nếu chưa đủ lòng thành, còn mong lượng thứ."
Lời này của Quân Tiêu Dao khiến chúng nữ nhân đều trầm mặc.
Đây mà còn gọi là chưa đủ lòng thành sao?
Đối với bọn họ mà nói, đây cứ như là một khúc đàn thần tiên vậy?
Chứ đừng nói còn đến việc có thể khiến bọn họ lĩnh ngộ!
Có điều bây giờ, chúng nữ nhân khó xử rồi.
Bọn họ đến đây, là để trừ hại, muốn xóa sổ Phong Nguyệt giáo chủ.
Kết qua bây giờ, bọn họ đều đã nhận được ơn đức của Quân Tiêu Dao, mỗi người đều có tiến bộ.
Cái gọi lại đánh người chạy đi chứ ai lại đánh kẻ chạy lại bao giờ.
Bọn họ không biết bây giờ nên xử lý thế nào đây.