So với những người khác, nàng có chút hiếu kỳ với Quân Tiêu Dao.
Suy cho cùng nàng cũng là cấp Cự Đầu, sự chững lại không đột phá được của nàng cũng không thể dễ dàng gỡ bỏ được.
Trong lòng nàng còn thầm nghĩ, nếu như ở bên cạnh Quân Tiêu Dao, biết đâu có thể sẽ đột phá được thì sao?
Đối với cường giả cấp độ này, không có chuyện gì quan trọng bằng đột phá tu luyện.
Quân Tiêu Dao mỉm cười nói: "Tại hạ là Quân Tiêu Dao."
Chúng nữ nhân nghe được những lời này, trong lòng cũng lẩm bẩm.
Không chỉ dáng vẻ đẹp trai, mà tên cũng tao nhã như vậy.
Nhân vật đẳng cấp này, sao có thể trở thành Phong Nguyệt giáo chủ thế?
Không thể không làm người ta ngờ vực.
Nhân Ngư nữ hoàng cũng nói: "Quân công tử, ngươi chắc cũng đã biết, chúng ta tại sao mà tới đây."
"Tuy nói Quân công tử tiếp đãi bằng lê nghi, nhưng về chuyện này suy cho cùng cũng phải giải quyết."
Tuy sức hấp dẫn của Quân Tiêu Dao vô cùng tuyệt vời, đủ để làm trái tim chúng nữ nhân phơi phới.
Chứ đừng nói đến việc giúp đỡ bọn họ giác ngộ đạo.
Nhưng chuyện của Phong Nguyệt Cổ Giáo, cũng không thể tùy ý làm ngơ.
Quân Tiêu Dao liền lắc đầu, nhẹ nhàng cảm khái một câu.
"Quân mỗ tự biết rõ mục đích mà chư vị cô nương tới đây."
"Ta có thể nói với các vị rằng, việc ta dựng lên Phong Nguyệt Cổ giáo hoàn toàn khác với tiền nhân."
Chúng nữ tử nghe xong, đều lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Quân Tiêu Dao lại nói tiếp.
"Cái gọi là Phong Nguyệt chi đạo, hợp nhất âm dương, chính là đất trời tự nhiên, đó là một chuyện rất thường tình, không phải là chuyện xấu xa gì."
"Chỉ là những người dời trước của Phong Nguyệt Cổ Giáo, làm chuyện quá mức cực đoan, hơn nữa đã thu nạp không ít tà phái tu sĩ có tâm thuật bất chính."
"Nhưng chuyện Quân mỗ muốn làm, là chấn chỉnh lại Phong Nguyệt Cổ Giáo, muốn thay đổi lại bản chất của nó."
Những lời này của hắn khiến cho chúng nữ tử có mặt ở đây đều lấy làm kinh ngạc.
Thật không ngờ vị giáo chủ tân nhiệm của Phong Nguyệt Cổ Giáo này, vậy mà lại có suy nghĩ như thế này, thật khiến người ta phải bất ngờ.
"Vậy... Tại sao không trực tiếp giải tán Phong Nguyệt Cổ Giáo, hoàn toàn xóa sổ nó khỏi lịch sử đi mà phải là cải tổ lại chứ?"
Một vị kiêu nữ bất thình lình chất vấn.
Chúng nữ tử cũng không phải kiểu người có thể dễ dàng bị qua mặt.
Quân Tiêu Dao rất muốn nói, nếu như Phong Nguyệt Cổ Giáo giải tán rồi, thì hắn làm sao có thể truyền giáo đây, làm sao có thể thâu tóm lực tín ngưỡng đây?
Bên ngoài Quân Tiêu Dao vẫn tỏ ra vô tư điềm đạm.
Hắn nhìn về phía vị kiêu nữ kia, điềm nhiên cười nói.
"Vị cô nương này, chẳng lẽ sau này cô không muốn tìm bạn đời của mình sao?"
Bị Quân Tiêu Dao mỉm cười chú ý đến, khuôn mặt của vị kiêu nữ này lặng lẽ phiếm hồng, có chút ngập ngừng.
Nếu như là nam tử giống như Quân Tiêu Dao, thì nói không chừng sẽ...
"Trong Phong Nguyệt Cổ Giáo, cũng có rất nhiều khúc tịch, môn pháp kế thừa... Đều rất có ích cho nam nữ."
"Không thể đánh đổ tất cả mọi thứ chỉ bằng một cái cán."
"Cái gọi là chính tà, chẳng qua là do người mà thôi."
"Trước đây Phong Nguyệt Cổ Giáo có khuynh hướng tà ác, nhưng sao có thể kết luận, sau này vẫn sẽ như thế chứ?"
"Nếu như các vị cô nương tin tưởng Quân mỗ, có thể cho ta một cơ hội."
"Nếu không thì, hãy xuất chiêu đi."
Quân Tiêu Dao khẽ phất tay, lời nói vang dội cả thành Đoạn Không.
Tất cả chúng nữ tử đều nghe thấy, thành ý trong lời nói của Quân Tiêu Dao.
Hắn không chỉ thiết đãi yến tiệc, mà còn làm cho chúng nữ tử ngộ đạo, bây giờ lại nhẫn nại giải thích như vậy.
Trong lòng chúng kiêu nữ đều có chút do dự.
Đặc biệt là khi nhìn khuôn mặt đẹp trai ngời ngợi kia của Quân Tiêu Dao, giống như ôm hết trăng gió thế gian.
Chứ đừng nói đến việc ra tay đánh hắn.
Chỉ với một cái nhìn chăm chú, như cảm nhận được trái tim mình không ngừng nhảy nhót.
"Ta cảm thấy, chi bằng chúng ta cho Quân công tử một cơ hội đi."
Cuối cùng, có một kiêu nữ lấy hết can đảm, do dự nói.
"Đúng vậy, lời nói của Quân công tử thành khẩn, hơn nữa còn giúp đỡ chúng ta ngộ đạo."
"Vả lại Quân công tử sao có thể giống người xấu được."
Càng ngày càng có nhiều kiêu nữ nói ra.
Mà lúc này, Nhân Ngư nữ hoàng cũng lên tiếng.
"Quân công tử, ngươi xác thực hoàn toàn khác với người của Phong Nguyệt Cổ Giáo trước đây sao?"
"Làm cho chúng tôi cũng tìm không ra bất cứ lý do nào, chỉ là..."
Nhìn thấy sự chần chừ của Nhân Ngư nữ hoàng, Quân Tiêu Dao mỉm cười nói: "Nữ Hoàng bệ hạ còn có bất cứ nghi vấn nào sao?"
"Chỉ là, có thể có may mắn, tiếp tục được nghe một khúc đàn của Quân công tử không?"
Nhân Ngư nữ hoàng thực sự rất muốn đột phá.
Quân Tiêu Dao suy nghĩ một hồi, nhẹ giọng nói: "Thật ra, ta ngược lại có một biện pháp rất hay."
"Các vị cô nương nếu như không chê, có thể tạm thời gia nhập vào Phong Nguyệt Cổ Giáo."
"Quân mỗ có thể giảng đạo cho các vị bảy ngày."
"Sao cơ, gia nhập Phong Nguyệt Cổ Giáo ư?"
Tất cả chúng nữ nhân có mặt đều nhìn nhau.
Bọn họ đến đây, vốn dĩ là để giải quyết Phong Nguyệt Cổ Giáo.
Làm sao mà bây giờ lại sắp gia nhập vào Phong Nguyệt Cổ Giáo?
Đây là nháo nhào đến dạng gì rồi?
Tuy nhiên, điều khiến tất cả mọi người không lường trước đó là.
Nhân Ngư nữ hoàng, vậy mà lại là người đầu tiên gật đầu đồng ý: "Có thể, bổn hoàng nguyện ý thử gia nhập."
"Nữ Hoàng bệ hạ!"
Nhân Ngư Ngũ tỷ muội đều lấy làm lạ.
Nữ Hoàng của bọn họ, làm sao lại có thể thay đổi đến không thận trọng như vậy?
Thật ra, so với việc đối phó với Phong Nguyệt Cổ Giáo.
Nhân Ngư nữ hoàng lại quan tâm tới việc đột phá cảnh giới hơn.
Nàng đã mắc kẹt ở Đế cảnh Nhị Trọng Thiên sơ kỳ đến hàng nghìn năm rồi.
Quân Tiêu Dao có lẽ chính là mấu chốt giúp nàng đột phá.
Hơn nữa nàng cũng cảm nhận được, sức mạnh thực sự của Quân Tiêu Dao không thể nào nắm bắt được.
Cho dù nàng có ra tay, chắc là cũng chẳng lấy được thứ gì tốt đẹp.
Thà rằng chọn lấy một cái kết khiến cả hai bên đều thoải mái, còn hơn chiến đấu hết mình mà chẳng được gì.
Sau khi Nhân Ngư nữ hoàng lên tiếng.