Chẳng qua là bọn họ sợ giữ Lam Khuyết lại, sau này sẽ có phiền phức không nhỏ.
Thấy sắc mặt của đám người Khương Thiên Lan, Lam Khuyết lộ ra nụ cười lạnh.
Hắn quả nhiên đã đoán đúng rồi.
Người của tiên triều Thiên Dụ không dám tùy tiện động thủ.
"A, thực lực như này của các ngươi mà còn có mặt mũi mời chào tùy tùng?"
"Ta cảm thấy, đám anh kiệt ở đây có thể gia nhập Lam Ma Tộc của ta."
Lam Khuyết cất cao giọng, lời nói truyền khắp nơi này.
Mà tu sĩ ở nơi này lại bất giác lui một bước.
Gia nhập Lam Ma Tộc?
E là chết thế nào cũng không biết đi? Nghe đồn bên trong Lam Ma Tộc có một cây Lam Ma, phát triển dựa vào hút sinh hồn phách.
Lam Ma Tộc trước đây tàn sát rất nhiều sinh mệnh của cổ tinh, không biết bao nhiêu sinh linh đã trở thành phân bón tẩm bổ cho cây Lam Ma này.
Bọn họ cũng không dám gia nhập Lam Ma Tộc.
Nhưng mà rõ ràng Lam Khuyết cũng chỉ cố ý nói như vậy mà thôi.
Tại sao?
Chính là để tiên triều Thiên Dụ mất hết mặt mũi.
Ít nhất, phải ngăn cản những người khác gia nhập tiên triều Thiên Dụ.
Nếu như đám người Khương Thiên Lan không nhập được bất kỳ ai từ lần kỳ tài tụ hội này.
Vậy đối với tiên triều Thiên Dụ mà nói, thanh danh sẽ có ảnh hướng trái chiều.
Đám người Khương Thiên Lan, Khương Uyển Nghi lộ vẻ âm u.
Khương Thiên Lan càng không nhịn được mà muốn động thủ.
Nhưng vào lúc này.
Một giọng nói lạnh nhạt và nhẹ nhàng vang lên.
"Không hổ là kỳ tài tụ hội, xem ra cũng có chút náo nhiệt."
Giọng nói này không lớn, rất bình thản.
Thế nhưng dường như có chứa năng lượng kỳ dị.
Khiến cho tầm mắt của tất cả mọi người đều đồng loạt chuyển hướng đến trong vô thức.
Mà ngay khi tất cả mọi người nhìn đến thì sững sờ hết.
Một đôi nam nữ xinh đẹp như thần tiên.
Nam tử mặc áo trắng trang nhã, cơ thể thon dài thẳng tắp, khuôn mặt tuấn tú như tiên, lộ ra vẻ vô cùng siêu phàm thoát tục.
Nữ tử mặc váy dài phồng xòe, mắt ngọc mày ngài, như tiên tử thanh nhã, đoan trang trên cung trăng.
Nhiều người ở đây đều sững sờ.
Đôi nam nữ xuất trần như tới từ thiên cung.
Tầm mắt của Quân Tiêu Dao nhìn lướt qua đã hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra.
Khoảnh khắc ánh mắt của hắn dừng lại trên người Khương Thiên Lan, Khương Uyển Nghi thì ngừng lại chốc lát.
Đáy mắt lộ ra vẻ hiểu rõ.
Mà tầm mắt của Khương Thiên Lan, Khương Uyển Nghi cũng nhìn đến Quân Tiêu Dao.
Khí chất của Quân Tiêu Dao phiêu dật khiến tâm trí của bọn họ đều bị chấn nhiếp.
Thân là hoàng tử công chúa của tiên triều, mắt nhìn người của bọn họ đương nhiên cũng không tầm thường.
Nam tử bạch y này có loại khí chất đứng ở vị trí cao từ lâu.
Nhìn kiểu nào cũng thấy là người có lai lịch bất phàm.
Theo lý thuyết, bọn họ thân là hoàng tử công chúa, địa vị thân phận của bản thân cũng không hề thua kém.
Thế nhưng khi đứng trước mặt Quân Tiêu Dao, bọn họ vậy mà mơ hồ có cảm giác tự ti.
Như ánh sáng tỏa ra từ ngôi sao ảm đạm đi khi đứng trước mặt trời.
Nhưng mà đây cũng không phải là điều quan trọng nhất.
"Tại sao lại có loại cảm giác này?"
Đôi mắt của Khương Uyển Nghi nhìn chăm chú Quân Tiêu Dao.
Trong lòng bỗng nhiên xuất hiện cảm giác không nói nên lời.
Cũng không phải là kiểu vừa gặp đã yêu.
Tuy Quân Tiêu Dao quả thật có mị lực khiến cho bất kỳ nữ tử nào nhìn thấy cũng khó mà quên được.
Nhưng nàng lại có cảm giác đặc thù gì đó, rất kỳ diệu.
Cảm giác giống như rất thân thiết.
Sự tin tưởng không hiểu được, muốn được tới gần hắn.
Không chỉ có đám người Khương Uyển Nghi, Khương Thiên Lan là bị như thế.
Dường như trong tiềm thức có cảm giác tin tưởng vào Quân Tiêu Dao.
Một bên khác, đám người Lam Khuyết của Lam Ma Tộc cũng đưa mắt nhìn về phía Quân Tiêu Dao.
Ánh mắt của hắn dừng lại trên người Tô Cẩm Lý, trong mắt lóe lên vẻ bất ngờ.
Bên này, Khương Thiên Lan chủ động tiến lên, trên mặt cũng mang theo nụ cười, tỏ ra thiện ý.
"Vị huynh đài này cũng rất lạ mặt."
"Tại hạ ngũ hoàng tử Khương Thiên Lan của tiên triều Thiên Dụ."
Thân là ngũ hoàng tử của tiên triều, Khương Thiên Lan đương nhiên có mắt nhìn người.
Công tử này vừa nhìn đã biết có lai lịch bất phàm, tuyệt đối không thể nào là tới để cạnh tranh làm tùy tùng gì đó.
Quân Tiêu Dao lạnh nhạt nói: "Ta tới đây chỉ góp thêm chút người xem náo nhiệt mà thôi."
"Kỳ tài tụ hội này cũng thật là náo nhiệt."
"Đáng tiếc là bị mấy con chó con mèo phá hủy bầu không khí."
Lời nói của Quân Tiêu Dao không mang theo chút gây hấn nào, rất tùy ý.
Nhưng mà điều này lại khiến cho sinh linh của Lam Ma Tộc cũng như những cường tộc khác nhìn đến bằng ánh mắt lạnh lẽo ngay tức khắc.
Ánh mắt của mấy người Khương Uyển Nghi và Khương Thiên Lan đều nhìn nhau.
Công tử áo trắng này vốn không quen biết bọn họ nhưng lại dám đứng ra nói chuyện thay bọn họ?
Chẳng lẽ công tử áo trắng này đến từ thế lực có giao tình với tiên triều Thiên Dụ bọn họ?
Nhưng dù bọn họ có nghĩ thế nào đi chăng nữa cũng không nghĩ ra được kết quả.
"Ngươi đang nói cái gì?"
Ánh mắt lạnh lùng của Lam Khuyết nhìn chằm chằm Quân Tiêu Dao, có lóe lên sát ý.
Bản thân Lam Ma Tộc thuộc về loại chủng tộc hung hãn thích giết chóc kia, đương nhiên không nhẫn nhịn được loại khiêu khích thế này rồi.
Hắn dò xét không được khí tức của Quân Tiêu Dao.
Nhưng khuôn mặt của hắn lại vô cùng trẻ tuổi, với lại khí huyết tràn đầy, có khí khái năm châu
Rõ ràng không phải cường giả của thế hệ trước kia.
Quân Tiêu Dao nhẹ nhàng đưa mắt nhìn tới.
Chẳng qua chỉ lướt qua thôi đã khiến cho Lam Khuyết trong nháy mắt cảm thấy thần kinh của mình căng chặt lại, giống như bị một nhân vật mạnh mẽ nào đó nhìn chằm chằm vào.
Đó là một cảm giác ngột ngạt khi sự sống và cái chết của hắn đã bị người khác nắm giữ.
Một ánh mắt như của chúa tể nắm giữ tất cả sinh tử của chúng sinh!
Yết hầu của Lam Khuyết như nghẹn lại, cuối cùng cũng không thốt lên được một câu nào.
Mà Quân Tiêu Dao chỉ nhìn qua một cái rồi thu hồi tầm mắt.
Tiếng kêu gào của sâu kiến chẳng lọt được vào tai hắn.
Bên này, Khương Thiên Lan và Khương Uyển Nghi đều lộ ra vẻ mặt bất ngờ.
Trong nhận thức của bọn họ, với tính cách của Lam Ma Tộc, nếu như bị khiêu khích như vậy e là đã ra tay từ lâu rồi.
Nhưng Lam Khuyết này lại không có hành động gì, như đang e dè điều gì.
"Quả nhiên không tầm thường..."
Khương Thiên Lan và Khương Uyển Nghi có mắt nhìn cũng khá tốt.
Trong lòng bọn họ đã đưa ra quyết định, cho dù không thể giao hảo thì cũng không thể đắc tội với công tử này.
Kẻ thù và đối thủ của Thiên Dụ Tiêu Triều bọn họ đã đủ nhiều rồi.
Ai biết sau lưng công tử này lại có những thế lực gì?
Kế tiếp, Quân Tiêu Dao lạnh nhạt nói.
"Nếu nơi này đã tổ chức kỳ tài tụ hội, vậy ta cũng thêm một tặng một món quà nhỉ."
"Tiếp đó, ta sẽ giảng đạo ở Đạo Tang cổ thành ba ngày, mọi người nếu đạt được thành tựu thì có thể gia nhập tiên triều Thiên Dụ."
Quân Tiêu Dao hời hợt nói.