Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3860: CHƯƠNG 3860: Khương Thiên Lan và Khương Uyển Nghi lại bất ngờ thêm lần nữa.

Bọn họ không rõ sao Quân Tiêu Dao lại phải giúp bọn họ như thế.

Chỉ có Quân Tiêu Dao tự mình biết. Hắn làm như vậy, thật ra chỉ là tùy ý giúp người nhà một phen mà thôi.

Đúng vậy!

Quân Tiêu Dao đã xác định đám người Khương Thiên Lan, Khương Uyển Nghi đều chảy huyết mạch của Khương gia.

Không hề khác gì với Khương gia ở Hoang Thiên Tiên Vực cả.

Xem ra nếu như không có chuyện ngoài ý muốn thì tiên triều Thiên Dụ này chính là tổ tiên Khương gia thành lập thế lực ở tinh không Thương Mang.

Bởi vì huyết mạch tương liên nên vốn dĩ là người một nhà.

Cho nên Quân Tiêu Dao tiện thể giúp một tay, cũng không tính là gì.

Đám người Khương Thiên Lan, Khương Uyển Nghi đều có hơi ngơ ngác.

Bọn họ tổ chức kỳ tài tụ hội khiến cho Lam Ma Tộc trong cường tộc đến khiêu khích.

Bản thân đâm lao phải theo lao.

Ai ngờ rằng sẽ xuất hiện một công tử thế này, trợ giúp bọn họ hóa giải cửa ải khó này.

Trong mắt hai người bọn họ cũng không khỏi lộ ra vẻ cảm ơn.

Mà Lam Khuyết kia lại có vẻ mặt khó coi vô cùng.

"Giảng đạo? Người này rốt cuộc có lai lịch thế nào?"

Lam Khuyết không hề rời đi, hắn muốn biết nội tình của Quân Tiêu Dao.

Hắn không tin, Quân Tiêu Dao chỉ dựa vào một cái ánh mắt đã có thể áp chế hắn.

Hắn thấy có lẽ trên người Quân Tiêu Dao có con át chủ bài loại như có sát khí.

Chỉ là loại chuyện như giảng đạo này cũng không phải là chuyện mà người bình thường có thể làm được.

Không có chút nội tình chỉ khiến người khác chê cười mà thôi.

Mà sau đó không lâu.

Quân Tiêu Dao đã bắt đầu giảng đạo.

Bây giờ năng lực của Quân Tiêu Dao thì không cần phải bàn cãi gì.

Hắn chính là miệng vàng lời ngọc.

Mỗi lời nói hành động có thể khiến cho đạo tắc của thiên địa cộng minh, hào quang soi chiếu.

Cơn mưa ngộ đạo rơi xuống, toàn bộ Đạo Tang cổ thành trong nháy mắt được bao phủ bên trong một biển sáng chói rọi vô biên.

Giống như là thánh cảnh ngộ đạo trong truyền thuyết.

"Chuyện này... Làm sao có thể?"

Những đệ tử hoàng thất như Khương Thiên Lan, Khương Uyển Nghi của tiên triều Thiên Dụ giờ phút này chấn động vô cùng.

Sau đó vội vàng ngồi xuống, bắt đầu nghiêm túc lắng nghe, tĩnh tâm ngộ đạo.

Các kiêu tử anh kiệt còn lại càng không cần nhiều lời, đều đã ngồi ngay ngắn xuống, cẩn thận lắng nghe và cảm ngộ.

Mà ở sinh linh của Lam Khuyết trong cường tộc ở bên ngoài xem đến trợn mắt há mồm.

Bọn họ cũng không tiến vào phạm vi lắng nghe ngộ đạo.

Không nói tới những cái khác, chỉ riêng cơn mưa ngộ đạo thôi cũng đủ để bọn họ đỏ mắt vô cùng.

Có sinh linh cường tộc cũng nhịn không được mà động tâm, muốn đi nghe giảng để ngộ đạo.

Sau đó, một thiếu nữ đẹp tựa thiên tiên cười híp mắt ngăn cản trước mặt bọn họ, đưa tay ra nói.

"Muốn lắng nghe giảng ngộ đạo cũng được, mời giao tiền."

"Bản cô nương cũng không lừa các ngươi làm gì, một người một món Đế binh là được rồi!"

"Chuyện này..."

Sinh linh của mấy đại cường tộc nghe vậy đều lắc đầu.

Này mẹ nó là đoạt tiền đúng không.

Đế binh cũng không phải rau cải trắng gì.

Dù cho bên trong trăm đại cường tộc, Đế binh cũng sẽ không có bao nhiêu món, chỉ có một vài cường giả Đế cảnh mới có thể hao phí tâm huyết để luyện ra.

Thật ra Tô Cẩm Lý nói những lời như thế là cố ý.

Nhìn cơn mưa ngộ đạo dày đặc kia và hào quang đạo tắc chói lọi.

Lam Khuyết cảm thấy mặt mình như bị vả cho nóng rát.

Giống như bị tát trăm cái vậy.

"Người kia rốt cuộc có thân phận thế nào?"

Lam Khuyết quả thật mê mang đối với sự xuất hiện bất ngờ của Quân Tiêu Dao.

Chỉ là hắn cũng không ngốc.

Quân Tiêu Dao giảng đạo nếu có thể tạo ra dị tượng thế này.

Vậy hiển nhiên là có bản lĩnh thật sự, không phải người mà hắn có thể đụng đến.

"Không biết người này so với Thiên Vương của tộc ta thì ai mạnh ai yếu?" Lam Khuyết nghĩ thầm.

Lam Ma Tộc có một yêu nghiệt tuyệt thế, danh hiệu Lam Ma Thiên Vương, ở Đông Thương Mang cũng có đôi chút danh tiếng.

Tuy so ra thì thua những yêu nghiệt cao cấp nhất của bá tộc, nhưng cũng đã đủ khủng bố.

"Chúng ta đi!"

Không nói hai lời, đám người Lam Khuyết rời đi.

Bọn họ tiếp tục đợi ở chỗ này cũng chỉ khiến cho bản thân thêm mất mặt.

Mấy đại cường tộc rời đi, không có dẫn tới sóng gió gì.

Bởi vì tất cả người đều đang nghiêm túc lắng nghe Quân Tiêu Dao giảng đạo.

Có thể nói, bây giờ mỗi câu thuận miệng chỉ điểm của Quân Tiêu Dao đã đủ khiến cho rất nhiều thiên tài anh kiệt được lợi cả đời.

Đám người Khương Thiên Lan, Khương Uyển Nghi càng nghiêm túc lắng nghe, cảm thấy kinh động như gặp phải thiên nhân.

Bọn họ thân là con cháu hoàng thất tiên triều, ngày thường đương nhiên cũng có nhân vật cấp Đế đến giảng đạo cho bọn họ.

Nhưng dù vậy thì chẳng thể nào so sánh được với Quân Tiêu Dao này.

Không phải Quân Tiêu Dao giảng thâm sâu gì.

Mà ngược lại, lời hắn giảng có thể khiến cho tất cả mọi người đều nghe hiểu được.

Điều này còn quan trọng hơn tất cả. Bởi vì chuyện này chỉ có sư của chúng sinh mới có thể làm được.

Sư của chúng sinh, giảng đạo vì chúng sinh đương nhiên là phải dạy dỗ vạn linh, khiến cho toàn bộ sinh linh cho dù có trí tuệ hay ngu si đều có thể nghe hiểu được.

Chuyện này còn kinh khủng hơn nhiều hơn nhiều so với đại đạo thâm sâu.

Chớ nói chi là khi Quân Tiêu Dao giảng đạo, cảnh tượng quá mức khủng bố, thật sự giống như là một thần linh tuổi trẻ đang giảng đạo.

Ba ngày thoáng qua tức thì.

Quân Tiêu Dao kết thúc giảng đạo.

Tất cả mọi người ở đây đều có cảm giác vẫn chưa thỏa mãn.

Có rất nhiều người chỉ trong ba ngày ngắn ngủi này đã có đột phá.

Chuyện đối với bọn họ mà nói quả thật không thể dùng từ kỳ tích để hình dung nữa.

Tuy có thể tham gia kỳ tài tụ hội đều là những nhân trung anh kiệt.

Nhưng đột phá đủ loại ngộ đạo của bọn họ cũng là dựa vào tích lũy tháng năm, tuyệt đối không thể ngắn ngủi mấy ngày là đã có thể xảy ra chất biến được.

Mà Quân Tiêu Dao giảng đạo lại làm cho rất nhiều người đều cảm nhận tâm cảnh của bản thân như muốn thăng hoa.

Loại biến hóa này không chỉ dừng lại ở thoát thai hoán cốt.

"Cảm tạ ơn tiền bối chỉ điểm, vãn bối ghi nhớ trong lòng!"

"Tiền bối cần tùy tùng không, ta đồng ý làm tay trái tay phải của tiền bối!"

Trong đám anh kiệt thiên tài này dù ít dù nhiều đều có chút kiêu ngạo.

Giờ phút này lại cúi đầu chắp tay, lộ ra vẻ tôn kính.

Tuy nói dung mạo của Quân Tiêu Dao nhìn qua còn trẻ hơn tất cả mọi người ở đây.

Nhưng bọn họ vô thức cảm thấy đây cũng là một nhân vật tiền bối có lai lịch ghê gớm.

Bằng không thì sao thực lực của hắn lại thâm sâu đến như vậy.

Càng không có năng lực chỉ điểm bọn họ.

Dù cho con cháu hoàng thất của tiên triều Thiên Dụ giờ phút này cũng đều cảm thán.

"Hắn là Đế sao?"

Tầm mắt của Khương Uyển Nghi nhìn đến, trong lòng thầm nghĩ.

Ít nhất cũng đã chứng đạo thành Đế rồi thì mới có thể nói ra những đại đạo cỡ này, đúng không?

Nói như vậy, công tử áo trắng này có lẽ không phải người thuộc thời này của bọn họ.

Thật ra đám người Khương Uyển Nghi có thực lực cũng khá.

Quân Tiêu Dao hoàn toàn không phải người cùng thời bọn họ.

Mà nhỏ hơn bọn họ rất nhiều!

Đối mặt với những ánh mắt tôn sùng kia, còn có xưng hô tiền bối, vẻ mặt của Quân Tiêu Dao vẫn lạnh nhạt, cũng không có nói rõ lí do cái gì.

"Ta tạm thời không cần tùy tùng, các ngươi nếu muốn thì có thể gia nhập tiên triều Thiên Dụ."

"Sau này nói không chừng còn có cơ hội."

Quân Tiêu Dao nói lời này ra khiến cho toàn bộ thiên kiêu ở đây chẳng bàn thêm gì.

Nhất định là tranh giành cướp giật muốn gia nhập tiên triều Thiên Dụ, trở thành tùy tùng của hoàng tử công chúa.

"Đa tạ... Tiền bối..."

Khương Thiên Lan vốn định xưng hô công tử, nhưng đoán không ra địa vị của Quân Tiêu Dao cho nên đổi sang xưng hô như vậy. Hắn thấy Quân Tiêu Dao có thể chỉ bảo hắn, thực lực tuyệt đối rất có thể là từ Đế cấp trở lên.

"Ta cảm thấy các ngươi không cần xưng hô với ta như vậy, hình như ta cũng không già đến thế." Quân Tiêu Dao cười nhẹ một tiếng.

"Đúng rồi, còn không biết danh tính của công tử?"

Khương Uyển Nghi ở bên cạnh hỏi.

"Quân Tiêu Dao."

Nghe được danh tự, đám người Khương Thiên Lan và Khương Uyển Nghi đều cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.

"Họ Quân..."

Bọn họ nghe qua rất nhiều.

Nếu như là bình thường người, nghe thấy họ này đương nhiên sẽ không nghĩ quá nhiều làm gì.

Dù sao họ này cũng không phải là họ duy nhất của một tộc nào đó.

Nhưng tiên triều Thiên Dụ không giống vậy.

Bởi vì tiên triều Thiên Dụ vốn là do Khương gia thành lập ra.

Mà quan hệ giữa Khương gia và Quân gia thì không cần phải nói nhiều làm gì.

Đám người Khương Uyển Nghi đương nhiên cũng biết họ Quân này có nghĩa gì.

"Chẳng lẽ công tử là đến từ... gia tộc kia..." Khương Uyển Nghi vô thức nói.

Quân Tiêu Dao khẽ gật đầu.

"Trời ạ..."

Vẻ mặt của mấy công chúa hoàng tử của tiên triều Thiên Dụ ở đây đều lộ vẻ chấn động, trong đôi mắt đều toàn là khiếp sợ!

Thật sự là người một nhà!

"Thì ra là thế!"

Bọn họ cũng bừng tỉnh đại ngộ.

Khó trách Quân Tiêu Dao siêu trần thoát tục, thâm sâu khó dò như thế.

Nếu như xuất thân từ Quân gia kia vậy có thể lý giải được.

Dù sao gia tộc kia thường xuyên xuất hiện đủ loại nhân vật tuyệt thế.

Bọn họ cũng có thể hiểu được tại sao Quân Tiêu Dao sẽ ra tay tương trợ.

Dù sao quan hệ giữa Quân gia và Khương gia quả thật khá tốt.

Không quan hệ tốt đến mức như ở Cửu Thiên Tiên Vực.

Dù cho ở tinh không Thương Mang, tu sĩ của hai nhà cũng sẽ không đối chiến lẫn nhau.

Đương nhiên, tinh không Thương Mang hiện tại cũng không có nhiều người của Quân gia, hầu hết đều ở bên ngoài.

Bao gồm chí cường giả trước kia của Khương gia cũng như thế.

Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến cho thế lực của tiên triều Thiên Dụ không còn ở đỉnh phong nữa

Chỉ là trong lòng đám người Khương Uyển Nghi vẫn còn chút nghi ngờ.

Tại sao bọn họ lại mơ hồ xuất hiện cảm giác thân thiết, tin tưởng với Quân Tiêu Dao?

Quân Tiêu Dao tuy là người Quân gia, nhưng cũng không đến mức khiến bọn họ có loại cảm giác này.

Trừ phi là bởi vì...

Bọn họ rất muốn hỏi thăm, nhưng dù sao cũng mới quen biết với Quân Tiêu Dao, cho nên cũng không tiện thăm dò thêm gì.

"Đúng rồi, Quân công tử, có bằng lòng tới tiên triều Thiên Dụ của ta tham quan một chút không?"

"Nói đến thì lần kỳ tài tụ hội này cũng may có Quân công tử nên mới hóa giải phiền phức này."

"Chúng ta vừa hay cũng phải mở tiệc chiêu đãi Quân công tử một phen." Khương Uyển Nghi chủ động nói, đôi mắt sáng lấp lánh.

"Đúng vậy, nếu như Quân công tử rảnh rỗi, chúng ta đương nhiên rất muốn làm trọn chức trách của chủ nhà." Khương Thiên Lan cũng là nói.

"Cũng được." Quân Tiêu Dao nói.

Sở dĩ hắn tới đây vốn là có hơi tò mò về tiên triều Thiên Dụ. Hắn cũng muốn biết vô thượng tiên triều do Khương gia gây dựng lên này rốt cuộc có cảnh tượng gì?

Ở Đạo Tang cổ thành, sau khi kỳ tài tụ hội kết thúc.

Quân Tiêu Dao và Tô Cẩm Lý cũng là theo đám người Khương Thiên Lan, Khương Uyển Nghi cùng đi tới tiên triều Thiên Dụ.

Tin tức liên quan tới kỳ tài tụ hội cũng bắt đầu lan sang xung quanh.

Sau khi giảng đạo, Quân Tiêu Dao để lại đạo uẩn, quanh quẩn ở Đạo Tang cổ thành thật lâu không tản đi hết.

Có thật nhiều tu sĩ không tên tuổi tới đây đều là thấy kỳ lạ mà cảm thán.

Cũng có rất nhiều người tò mò.

Công tử áo trắng thần bi kia rốt cuộc có quan hệ gì với tiên triều Thiên Dụ?

Tại sao không màng đắc tội với Lam Ma Tộc trong trăm cường chủng tộc, cũng phải giúp tiên triều Thiên Dụ?...

Trung tâm đại bản doanh của tiên triều Thiên Dụ nằm trên Thiên Dụ chân giới.

Sau khi qua vài truyền tống trận giới vực.

Quân Tiêu Dao và Tô Cẩm Lý cũng đã tới Thiên Dụ chân giới.

Hắn đi tới nơi xung tâm, hoàng thành Thiên Dụ.

Từ xa nhìn lại.

Hoàng thành Thiên Dụ được xây dựng trên một lục địa mênh mông ở trung tâm.

Tường thành cao ngất, hùng vỹ nguy nga như cổ sơn.

Trên đó có vô số phù văn trận pháp di chuyển, tản ra khí tức khiến Đại Đế cũng tim đập nhanh.

Bên trong hoàng thành, các cung điện được kết nối vô tận.

Có người bảo rằng bản thân bên trong hoàng thành giống như một thế giới.

Đủ loại núi sông xinh đẹp, động thiên phúc địa, đình đài lầu các, hoàng điện nguy nga, nhiều vô số kể.

Cả tòa hoàng thành giống như một cung điện linh thiêng.

Trải qua biết bao kiếp nạn vẫn sừng sững không ngã.

Tầm mắt của Quân Tiêu Dao lướt nhìn hoàng thành Thiên Dụ, âm thầm gật đầu.

Cảnh tượng của tiên triều Thiên Dụ quả thật khá tốt.

Không thẹn với danh xưng lúc tiên triều còn ở đỉnh phong.

Đương nhiên, hiện tại vẫn là một quái vật khổng lồ.

"Quân công tử, mời!"

Đám người Khương Thiên Lan, Khương Uyển Nghi đi trước dẫn đường cho hai người Quân Tiêu Dao và Tô Cẩm Lý cùng đi vào hoàng thành Thiên Dụ.

Trên đường đến đây, bọn họ cũng biết thân phận của Tô Cẩm Lý, chính là đại tiểu thư Tô gia của thương hội Vạn Giới hùng mạnh.

Thân phận cũng không hề thấp kém.

Mấy người Khương Thiên Lan dẫn theo Quân Tiêu Dao và Tô Cẩm Lý đi dạo khắp hoàng thành Thiên Dụ.

Ven đường cũng giới thiệu nhiều khu vực, phong tục tập quán cũng như tình hình trong tiên triều Thiên Dụ.

Nếu như chỉ đơn thuần là có mối quan hệ tốt thôi thì đám người Khương Thiên Lan, Khương Uyển Nghi kia đương nhiên sẽ không chân thành đến vậy.

Nhưng Quân Tiêu Dao có thân phận của Quân gia, cộng thêm thực lực thâm sâu khó dò của bản thân.

Ngoài ra bọn họ chẳng hiểu sao lại có cảm giác thân thiết và tin tưởng vào Quân Tiêu Dao.

Bởi vậy, tuy mới quen biết không bao lâu nhưng bọn họ đã đối xử rất chân thành với Quân Tiêu Dao.

Quân Tiêu Dao cũng vui lòng như thế.

Tuy hắn là một người vô cùng bao che khuyết điểm.

Nhưng nếu như tiên triều Thiên Dụ Khương gia có thái độ khác thường với hắn, hắn đương nhiên cũng sẽ không nhiệt tình gì.

Hiện tại xem ra, quan hệ giữa Khương gia và Quân gia còn thân thiết hơn so với tưởng tượng của Quân Tiêu Dao.

Ngay khi Quân Tiêu Dao đang suy nghĩ.

Bỗng nhiên hắn có một cảm giác không hiểu được.

Tầm mắt bỗng nhiên nhìn về một phía. Nơi đó có một tòa lầu các hướng thẳng lên trời, nguy nga vô cùng, như thần tháp đâm thủng vùng trời.

"Nơi đó là..." Quân Tiêu Dao hỏi.

Khương Uyển Nghi giải thích: "Quân công tử, nơi đó là một nơi siêu nhiên của tiên triều Thiên Dụ ta, gọi là Quan Thiên các."

"Chính là nơi để thăm dò khí vận, diễn tinh tượng, quan sát kiểm tra quốc vận của tiên triều Thiên Dụ ta."

"Do chí cường giả trước kia của Khương gia là Thiên Cơ Đại Đế sáng tạo."

"Thiên Cơ Đại Đế?"

Ánh mắt Quân Tiêu Dao xuất hiện vẻ không hiểu.

Hắn nhớ trước đó khi đối phó với Ám Đế Mạt Thế Chủ, hắn từng dùng rất nhiều món đồ để gọi ra Chân Linh cường giả.

Khi đó, một luồng Chân Linh hắn chính là gọi ra của Khương gia Thiên Cơ Đại Đế.

Thiên Cơ Đại Đế có địa vị đặc thù ở Khương gia, bối phận vô cùng xa xưa, am hiểu thôi diễn nhân quả Thiên Cơ.

Hiện tại xem ra, Khương gia của Cửu Thiên Tiên Vực và tiên triều Thiên Dụ quả thật có mối quan hệ chặt chẽ không rời.

Thậm chí có khả năng tiên triều Thiên Dụ chính là một phần thế lực của Khương gia.

Thế thì bây giờ Quân Tiêu Dao được xem như là đang trở lại thế lực mẫu tộc của mình đúng không?

"Quân công tử rất tò mò với Quan Thiên các sao?" Khương Thiên Lan cười nhẹ hỏi.

"Cũng là một chút." Quân Tiêu Dao nói.

Mà đúng lúc này, bên Quan Thiên các kia có một bóng người xuất hiện, dường như cũng đã chú ý tới Quân Tiêu Dao bên này, vượt không đi tới.

Đó là một nam tử mặc đạo bào lông vũ, dung nhan như ngọc, khí chất rất đặc thù, mang theo sự huyền diệu.

Đó chính là Khương Thần.

Hắn thấy đám người Khương Thiên Lan, trên mặt lộ ra nụ cười nhẹ nói.

"Hóa ra là ngũ hoàng tử, thất công chúa, các ngươi trở về sau kỳ tài tụ hội rồi sao."

"Khương Thần huynh."

Khương Thiên Lan và Khương Uyển Nghi cũng khẽ gật đầu chào với Khương Thần.

Tầm mắt của Khương Thần lướt nhìn về phía Quân Tiêu Dao bên này.

Sau đó ánh mắt sừng sỡ, lộ ra vẻ bất ngờ, còn có chút ngạc nhiên.

Chẳng qua chỉ trong chớp mắt, vẻ mặt của Khương Thần đã trở lại vẻ bình tĩnh.

Nhưng cảnh này đã bị Quân Tiêu Dao nhìn thấy được.

"Không biết vị huynh đài này là..." Khương Thần dò hỏi.

Khương Thiên Lan mỉm cười nói: "Đúng rồi, để ta giới thiệu một chút."

"Người này chính là Quân Tiêu Dao Quân công tử, đến từ Quân gia."

"Quân công tử, người này là thiếu các chủ của Quan Thiên các, Khương Thần."

Khương Thiên Lan giới thiệu hai bên.

"Quân gia..."

Khương Thần lộ ra vẻ bất ngờ.

Thân là người nhà họ Khương, hắn đương nhiên rõ ràng, cái gọi là Quân gia rốt cuộc có ý nghĩa thế nào.

"Hóa ra là công tử Quân gia, đã thất kính rồi." Khương Thần nói.

Tuy nói như vậy, nhưng nét mặt của hắn vẫn tĩnh lặng như thường.

Quân Tiêu Dao cũng khẽ gật đầu, xem như chào hỏi.

Chỉ là ánh mắt của hắn lại u ám.

Bởi vì Khương Thần rõ ràng mang đến cho hắn cảm giác đặc thù, rất không bình thường.

Với lại ban nãy khi Khương Thần lần đầu tiên nhìn thấy hắn, dường như đã rất bất ngờ, giống như phát hiện ra thứ gì từ hắn.

Không thể không nói tinh không Thương Mang này thật đúng là ngọa hổ tàng long, người tài ba xuất hiện lớp lớp, đến chỗ nào đều có thể đụng phải người có đại khí vận, không khác gì rau dưa ngoài chợ.

Nhưng mà Khương Thần dù sao cũng là người nhà họ Khương.

Quân Tiêu Dao cũng sẽ không trực tiếp diệt hắn như hái rau dưa được.

Nhưng điều kiện tiên quyết là Khương Thần phải an phận, không được kiếm chuyện, càng không thể tự tìm đường chết.

Bằng không, Quân Tiêu Dao cũng sẽ không nương tay.

Hắn tuy bao che khuyết điểm người nhà.

Nhưng nếu như Khương Thần muốn kiếm chuyện, vậy thì không phải là người trong nhà nữa rồi.

Kế tiếp, Khương Thần cũng đi chung với bọn họ, tùy ý tản bộ khắp hoàng thành Thiên Dụ.

Hoàng thành Thiên Dụ tuy nói là hoàng thành, nhưng phạm vi cũng không thua kém một đại lục là bao nhiêu cả.

Bản thân nó được xây dựng ở nơi trung tâm đại lục.

Ở trên đường, ánh mắt Khương Thần thỉnh thoảng nhìn đến Quân Tiêu Dao, như đang muốn dò xét gì đó.

Quân Tiêu Dao cũng xem như không thấy, không để ý.

Hắn không chỉ có được Thâu Thiên Hoán Nhật đại pháp, còn có Tiểu Túc Mệnh Thuật, bản thân còn là Vận Mệnh Hư Vô Giả.

Chỉ cần Quân Tiêu Dao không đồng ý thì người nào cũng đừng hòng nhìn thấy được gì từ trên người hắn.

Sau khi đi dạo nhàn nhã xong.

Quân Tiêu Dao nhìn một cái, ánh mắt đưa đến nơi xa, một tòa núi nguy nga, to lớn bao la hùng vĩ, khí thế huyền diệu uốn quanh.

"Đó là..."

Khương Thiên Lan giải thích: "Đó là Thiên Cơ Thánh Sơn, bên trên còn sót lại bia cổ Quan Thiên do Thiên Cơ Đại Đế để lại, chính là thánh địa của tiên triều Thiên Dụ ta."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!