Ánh mắt Quân Tiêu Dao khó hiểu.
Có vẻ như vị Thiên Cơ Đại Đế của Khương gia có địa vị vô cùng quan trọng trong tiên triều Thiên Dụ.
Bằng không thì cũng sẽ không để lại nhiều dấu vết như vậy.
Như Quan Thiên các, còn có bia cổ Quan Thiên của Thiên Cơ Thánh Sơn.
Khương Uyển Nghi cũng đã giải thích một chút. Bia cổ Quan Thiên có được lực lượng số phận, có thể nhìn lén số mệnh, đo lường huyền cơ.
Đó là thủ đoạn mà Thiên Cơ Đại Đế đặc biệt truyền lại cho tiên triều Thiên Dụ, dùng để hỗ trợ phương hướng phát triển tương lai của tiên triều Thiên Dụ.
Nhưng bia cổ Quan Thiên này không phải là tấm bia mà người bình thường có thể đến gần, chứ đừng nói là khơi dậy khí thế.
Ngay cả những hậu duệ có được huyết mạch hoàng tộc Khương gia như bọn họ cũng khó có thể khơi dậy.
Nhưng ai có thể ngờ được rằng bên trong dòng bên của Khương gia lại có một người là Khương Thần có thể khơi dậy cộng hưởng với bia cổ Quan Thiên.
Điều này khiến hắn trực tiếp trở thành đệ tử của Quan Thiên các chủ, cũng trở thành thiếu các chủ của Quan Thiên các.
Ngay cả người đứng đầu của tiên triều cũng đích thân gặp mặt hắn.
Khương Thiên Lan và Khương Uyển Nghi kể lại sự việc.
Khương Thần lại lắc đầu, khẽ mỉm cười nói: "Các vị đừng có tâng bốc ta như thế, có lẽ ta cũng chỉ là trùng hợp và may mắn mà thôi."
Tuy hắn nói vậy, nhưng trên mặt vẫn không thể che giấu được nụ cười nhạt.
Vẻ mặt Quân Tiêu Dao lại bình tĩnh.
Vốn dĩ Khương Thần chỉ là một người bình thường không có gì lạ trong dòng bên của Khương gia.
Sau này hắn lại trỗi dậy.
Trong đó rõ ràng là có che giấu điều gì đó.
Nhưng mà điều này cũng phù hợp với kịch bản của người có khí vận lớn.
Cho nên hắn cũng không bất ngờ.
Dường như Khương Thần nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của Quân Tiêu Dao, ánh mắt của hắn âm thầm tối sầm.
Với thân phận bây giờ của hắn, ngay cả Khương Thiên Lan, Khương Uyển Nghi và các hoàng tử công chúa cũng phải đối đãi lễ phép, tán tụng hắn.
Nhưng Quân Tiêu Dao lại lộ ra vẻ mặt không hề để ý chút nào.
Hắn chỉ là một người ngoài mà thôi.
Không thể không nói, sau khi nhận được kỳ ngộ nào đó, lại trở thành thiếu các chủ của Quan Thiên các.
Thái độ của Khương Thần thật sự hơi bành trướng và lâng lâng hơn trước đó.
Trên thực tế, dù là bất kỳ ai đi nữa, sau khi trỗi dậy đều sẽ có thái độ hơi lâng lâng, chuyện này cũng rất bình thường.
Hiển nhiên là Quân Tiêu Dao có thể nhìn thấy được thái độ của Khương Thần, nhưng hắn cũng không hề để ý, cũng không quan tâm.
Nghĩ lại thì hắn có hứng thú với bia cổ Quan Thiên trên Thiên Cơ Thánh Sơn nhiều hơn.
"Ai cũng có thể đi tới Thiên Cơ Thánh Sơn à?" Quân Tiêu Dao hỏi.
"Tất nhiên, nhưng mà..." Khương Thiên Lan muốn nói gì đó nhưng lại do dự.
Ngay cả những hoàng tộc dòng chính như bọn họ cũng khó có thể đến gần bia cổ Quan Thiên, sẽ có rất lớn áp lực.
"Ta muốn đi thử xem." Quân Tiêu Dao bình tĩnh nói.
Mà Khương Thần lại đột nhiên mở miệng nói: "Thiên Cơ Thánh Sơn cũng không phải là nơi mà người bình thường có thể lên, thậm chí là đến gần cũng không đơn giản."
"Ở đó có một trường vực áp chế đặc biệt."
"Chỉ có người có huyết mạch Khương gia mới có thể đến gần."
"Sợ là người ngoài muốn thử một lần cũng sẽ cực kỳ khó khăn, ngộ nhỡ đến lúc đó các hạ bị thương, vậy thì sẽ không tốt lắm."
Khương Thần thản nhiên nói.
Nghe nói vậy, ngay cả đám người Khương Thiên Lan và Khương Uyển Nghi cũng âm thầm cau mày.
Bọn họ cảm thấy lời này của Khương Thần khiến người nghe vào cảm thấy không thoải mái cho lắm, giọng điệu hơi kiêu ngạo.
Nếu như là người ngoài bình thường thì cũng thôi đi.
Nhưng Quân Tiêu Dao chính là người Quân gia.
Với quan hệ giữa hai bên là Quân gia và Khương gia thì hắn thật sự không thể xem như là người ngoài.
Nhưng mà vướng phải thân phận địa vị bây giờ của Khương Thần, bọn họ cũng khó có thể nói thêm gì.
Còn Quân Tiêu Dao hoàn toàn không quan tâm.
Mà trực tiếp bước về phía Thiên Cơ Thánh Sơn.
Khương Thần nhìn thấy Quân Tiêu Dao xem hắn là không khí. Sắc mặt hắn lập tức cứng đờ.
Khiến hắn cảm thấy hơi khó chịu.
"Nếu không nghe lời khuyên của người khác thì trước mắt sẽ chịu thiệt thòi thôi." Khương Thần lắc đầu thở dài.
Mới vừa rồi hắn cũng không nói dối.
Vì bảo vệ bia cổ Quan Thiên, đề phòng bị người khác ham muốn nên bên trên Thiên Cơ Thánh Sơn có khắc rất nhiều trận văn và trường vực khủng bố.
Nếu không phải là người có huyết mạch Khương gia thì nhất định sẽ gặp nạn.
Ánh mắt Khương Thần có vẻ lạnh lùng.
Ngồi xem Quân Tiêu Dao gặp nạn làm trò cười cho thiên hạ.
Chỉ khi đến gần Thiên Cơ Thánh Sơn, mới có thể cảm giác được sự hùng vĩ của ngọn núi này, lại lượn lờ ý vị đặc biệt.
Lúc trước có tin đồn Thiên Cơ Đại Đế từng bế quan lĩnh hội, tìm hiểu huyền cơ trên ngọn núi này.
Bởi vậy đã để lại một loại ý vị đặc biệt.
Quân Tiêu Dao cũng đã nhận ra bên trên Thiên Cơ Thánh Sơn có rất nhiều trận pháp và trường vực khó hiểu, còn có uy áp khiến người sợ hãi.
Nhưng hắn cũng không quan tâm, cũng không chần chừ.
Chỉ chắp tay sau lưng, trực tiếp bước lên Thiên Cơ Thánh Sơn.
Tầm mắt đám người Khương Thần, Khương Thiên Lan, Khương Uyển Nghi trở nên nghiêm trọng.
Đám người Khương Thiên Lan cũng đã chuẩn bị truyền tin kỹ càng.
Nếu như Quân Tiêu Dao bất ngờ xảy ra chuyện gì thì bọn họ sẽ lập tức gọi cao thủ tiên triều đến đây giải cứu.
Ngay sau đó, Quân Tiêu Dao bước vào Thiên Cơ Thánh Sơn.
Cả Thiên Cơ Thánh Sơn lập tức run lên.
Sau đó, có rất nhiều trận văn vô biên khủng bố giống như những vệt sao xuất hiện, mang theo hơi thở sát kiếp cuồn cuộn!
"Ồ... Quả nhiên là vậy..."
Khương Thần thấy thế, lộ ra nụ cười lạnh lùng.
Hắn cũng đã nói không phải ai cũng có thể đặt chân lên Thiên Cơ Thánh Sơn.
Quân Tiêu Dao tùy ý làm liều như vậy, chỉ sợ là sẽ chịu thiệt mà thôi.
Nhưng mà kế tiếp, hắn lại sửng sốt.
Một.
Hai.
Ba.
Thời gian đang trôi qua.
Sau khi trận pháp và trường vực khủng bố xuất hiện, cũng không áp bức và giết chết Quân Tiêu Dao ngay lập tức.
Dường như cảm nhận được gì đó.
Những trận pháp và trường vực vừa xuất hiện lại biến mất trong hư không rồi ẩn nấp lần nữa!
"Chuyện này... Làm sao có thể như vậy được?"
Đồng tử của Khương Thần chợt co lại, nhìn thấy cảnh này, sắc mặt hắn tràn đầy vẻ không thể tin được.
Trận pháp bên trên Thiên Cơ Thánh Sơn lại không có tác dụng với Quân Tiêu Dao!
Vẻ mặt Khương Thiên Lan và Khương Uyển Nghi cũng ngạc nhiên.
Bọn họ nhìn nhau, đều nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương.
Chẳng lẽ... Thân phận của Quân Tiêu Dao thật sự giống như suy đoán của bọn họ?
Tô Cẩm Lý đã sớm đoán được như thế.