Cuối cũng cũng đã tới ngày tổ chức buổi đấu giá.
Địa điểm tổ chức buổi đấu giá là ở vị trí trung tâm nhất của thành Thiên Phương.
Lầu các rộng rãi, bên trong có bố trí trận pháp không gian, rất rộng lớn.
Có thể dễ dàng chứa trăm vạn người.
Đương nhiên, không phải ai cũng có tư cách trực tiếp tham gia buổi đấu giá này.
Nếu không nhận được thiệp mời, thì chỉ riêng phí vào cửa đã rất đắt.
Quân Tiêu Dao và đoàn người tiên triều Thiên Dụ đương nhiên có phòng bao riêng, nằm ở tầng cao nhất.
Đây là phòng bao riêng chỉ có những đại nhân vật của top một trăm chủng tộc cùng với các thế lực tiên triều mới có thể ở.
Có khắc trận pháp đặc biệt, và có thể ngăn cách với những con mắt rình mò bên ngoài.
Những tu sĩ còn lại, chỉ có thể ở ghế khách quý, và ghế quần chúng, ...
Tô Cẩm Lý cũng đã quay về, ở cùng với đám người Quân Tiêu Dao.
Cả Linh Tịch cũng có ở đây, mấy ngày nay vẫn luôn ở bên cạnh Quân Tiêu Dao.
Ở chỗ ghế khách mời đông nghịt phía bên dưới.
Đám người của học phủ Thánh Huyền ở đó.
Diệp Vũ cũng ở trong số đó.
Học phủ Thánh Huyền cũng là học phủ nổi danh một phương, tuy không thể ở một phòng bao riêng.
Nhưng vẫn có một chỗ ở ghế khách quý.
Có đệ tử hạch tâm của học phủ Thánh Huyền, ngẩng đầu nhìn về phía phòng bao riêng đó, lắc đầu cảm thán.
"Không hổ là nhân vật của đại thế lực tiên triều, đãi ngộ đúng là khác hẳn."
"Đúng là ngưỡng mộ Linh Tịch sư muội, có thể ôm được bắp đùi vàng đó."
"Thật không biết rốt cuộc vị công tử bạch y đó là thần thánh phương nào, mà đến cả thập hoàng tử Đại Diễn cũng không để vào mắt."
Nghe thấy những lời bàn tán này, vẻ mặt Diệp Vũ vẫn không thay đổi.
Hắn của bây giờ, có lòng tin, có thể đuổi kịp.
Sau này tuyệt đối sẽ không yếu hớn Vũ Hóa Thiên và Quân Tiêu Dao.
Nếu chút lòng tin này cũng không có.
Thì Diệp Vũ cũng không thể nào từng là một trong những người xuất sắc nhất của Huyền Cơ tinh được.
Tiếp theo, không lâu sau, buổi đấu giá chính thức bắt đầu.
Một nữ tử mặc sườn xám bó sát màu đỏ đi lên trung tâm đài đấu giá.
Vóc dáng của nữ tử này rất đẹp, sườn xám bó sát phác họa theo đường cong mê người, mang theo khí chất vẻ đẹp trưởng thành, quyến rũ.
Nàng hậu duệ trực hệ của Tô gia, tên Tô Oánh.
Có thể chủ trì buổi đấu giá ở mức độ này, có thể thấy Tô Oánh cũng là một nữ tử rất có năng lực thủ đoạn trong trực hệ Tô gia.
Sau đó, không hề nhiều lời, Tô Oánh đi thẳng vào chủ đề chính, bắt đầu đấu giá.
Mới đầu toàn là những món ăn nhẹ.
Đừng nói là các đại nhân vật trong phòng bao riêng.
Đến cả trên ghế khách quý, cũng không có nhiều người ra tay.
Nhưng trái lại cũng đã làm nổi bật bầu không khí náo nhiệt.
Thời gian dần trôi, vật phẩm đấu giá cũng ngày càng quý giá.
"Các vị, vật phẩm đấu giá tiếp theo là một thần quả hiếm có, Thanh Linh Huyền Nguyên Quả."
Tô Oánh nói rồi, có một thị nữ xinh đẹp, bê một ngọc quả lên.
Loại quả này trong suốt như pha lê, như ngọc chạm khắc, hòa lẫn một luồng khí Thanh Linh, trông rất huyền diệu, khiến tứ chi bách hải của người ngửi được đều thấy thoải mái.
"Quả này tuy không có tác dụng quá lớn với tu luyện."
"Nhưng tác dụng lớn nhất của nó chính là loại trừ nguyền chú."
"Mọi người đều biết, ở tinh không rộng lớn, có vô số bí cảnh cấm địa, cũng có rất nhiều nơi kỳ lạ."
"Nếu có quả này, thì có thể giải trừ nguyền chú một lần, tương tự như bảo vệ được một mạng, các vị phải suy nghĩ thật kỹ."
Những lời của Tô Oánh, đã thể hiện toàn bộ công hiệu và tác dụng của Thanh Linh Huyền Nguyên Quả.
Điều này khiến rất nhiều tu sĩ đều sáng mắt lên.
Thậm chí trong phòng bao riêng, cũng có đại nhân vật dao động.
Nếu có được quả này, thì đúng là có được một món đồ bảo vệ tính mạng.
Quân Tiêu Dao cũng liếc mắt nhìn, sau đó thu hồi ánh mắt, chỉ có chút hứng thú.
Thanh Linh Huyền Nguyên Quả này đúng là có công hiệu giải trừ nguyền chú.
Những cũng không phải nói là có thể giải trừ được hết mọi loại nguyền chú, vậy thì có phần hơi nghịch thiên rồi.
Vả lại, Quân Tiêu Dao là thể chất gì chứ?
Chỉ Thiên Tiên Thánh Thể Đạo Thai, đã đủ giúp hắn vạn tà bất xâm, nguyền chú khó nhiễm rồi.
Có thể nói, một giọt máu của Quân Tiêu Dao còn có hiệu quả tốt hơn Thanh Linh Huyền Nguyên Quả giải trừ nguyền chú này gấp trăm lần.
Vậy nên Quân Tiêu Dao đương nhiên sẽ không cảm thấy hứng thú.
Nhưng hắn không cảm thấy hứng thú, không có nghĩa là những người khác không hứng thú.
Dù sao ở trên đời này, có mấy người là Tiên Thiên Thánh Thể Đạo Thai có thể vạn tà bất xâm chứ?
Cho nên phiên đấu giá tiếp theo cũng rất náo nhiệt.
Có người liên tiếp ra giá, ra giá cũng rất cao.
Trong những tiếng ra giá này, có một giọng nữ yếu ớt hòa vào trong đó, muốn đấu giá được Thanh Linh Huyền Nguyên Quả này.
Sau khi qua mấy phiên đấu giá, điều khiến người khác bất ngờ chính là.
Cuối cùng lại bị giọng nữ yếu ớt đứng ở chỗ ghế quần chúng lấy được.
Đến cả Tô Oánh cũng có một tia bất ngờ.
Nhưng buổi đấu giá trước đây, cũng không ít lần xảy ra chuyện kiểu này.
Chỉ cần cuối cùng có thể bán ra tiền là được.
Còn sau khi đấu giá xong mà không đưa tiền...
Thân là chuyên gia của thương hội Vạn Giới.
Tô gia cũng không phải là người hiền lành gì đó, sẽ không để mặc cho bất kỳ ai trêu chọc.
Cho dù là những đại thế lực đó, cũng không dám ăn quỵt, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Sau Thanh Linh Huyền Nguyên Quả cũng có rất nhiều thần thông điển tịch, công pháp bí thuật, vật liệu hiếm thấy, linh đan bảo dược các loại được đấu giá.
Giá trị càng lúc càng hiếm hoi, mà giá cả cũng càng thêm đắt đỏ.
Chỉ có những người ngồi ở hàng ghế khách quý mới có năng lực ra giá.
Vũ Hóa Thiên của tiên triều Đại Diễn đã ra giá mấy lần.
Có thể thấy chất lượng của buổi đấu giá lần này không hề thấp, nhưng Quân Tiêu Dao chẳng mảy may hứng thú.
Hắn mới đến bí tàng Hoàng Tuyền chưa được bao lâu, đủ loại tài nguyên, nội căn và vật liệu trong đó cũng đã đủ để xài trong một thời gian.
Thậm chí bây giờ những bảo vật khác đối với hắn chỉ là thứ vô bổ, có cũng như không.
Thế nên Quân Tiêu Dao cảm thấy không nhất thiết phải ra tay tranh giành làm gì.