Mà ngay khi Quân Tiêu Dao còn đang cho rằng bản thân tới tham gia hội đấu giá lần này chỉ là đi hóng hớt cho vui thôi, thì lại có một món hàng được đưa lên khiến hắn chú ý.
"Chư vị, món đồ đấu giá tiếp theo đây được một vị tu sĩ lấy từ bên trong cổ địa."
"Nói thật Tô gia ta tạm thời chưa nghiên cứu ra nó có bí mật và công dụng cụ thể gì."
"Nhưng có thể khẳng định, chắc chắn là một món đồ có lai lịch cực kỳ cổ xưa." Tô Oánh nói.
Sau đó thị nữ mang lên món đồ.
Tất cả mọi người đều trố mắt.
Có thể thấy đó chính là La bàn thanh đồng, niên đại của nó trông có vẻ rất xa xưa, lớp gỉ đồng màu xanh loang lổ khắp bề mặt.
Bên trên có khắc chư thiên tinh tú cùng với bát quái dịch số v. v, khiến nó càng hiện lên vẻ cổ kính và bí ẩn.
Một vài nhân vật tai to mặt lớn cảm thấy hứng thú.
Có rất nhiều thần niệm được thả xuống, muốn dò xét La bàn thanh đồng này.
Nhưng sau khi dò xét qua một lượt, tất cả đều khẽ nhíu mày.
Bởi vì bọn họ thật sự không tra ra được môn đạo gì.
Mà giá khởi đầu Tô Oánh đưa ra cho La bàn thanh đồng này cũng không hề thấp.
Bấy giờ mọi người không ai biết La bàn thanh đồng này có chức năng công dụng đặc biệt gì, e rằng chẳng có người nào chịu phí tiền gõ búa để lấy một vật không rõ tác dụng.
Tuy rằng có vài người hiểu rõ La bàn thanh đồng này chắc chắn là một cổ vật, thời gian tồn tại trên thế gian không hề ngắn.
Thế nhưng cổ vật cũng không đồng nghĩa với việc nó có giá trị kinh thiên động địa.
Cũng có rất nhiều cổ vật thực sự chẳng có mấy tác dụng.
Trả cái giá không nhỏ để lấy một cổ vật có khả năng sẽ vô ích, đây không phải là chuyện ai cũng tình nguyện đánh cược.
Ánh mắt của Diệp Vũ cũng chăm chú vào La bàn thanh đồng.
Mà đúng lúc này từ trong đầu hắn âm thanh của khí linh Tạo Hóa Thiên Môn vang lên, mang theo sự sốt ruột.
"Diệp Vũ, ngươi nhất định phải lấy được vật kia!"
"Đó là cái gì?"
Diệp Vũ thầm kinh ngạc.
Hắn rất hiếm khi nhìn thấy thái độ như vậy của khí linh Tạo Hóa Thiên Môn.
Dù sao thì mắt nhìn của hắn cũng rất phi thường, bảo vật bình thường sẽ không lọt vào tầm ngắm của hắn.
"Ngươi khoan hãy hỏi, sau khi lấy được nó ta sẽ nói cho ngươi biết."
"Chỉ có thể nói rằng, nếu lấy được thứ này có lẽ chúng ta sẽ gặp được cơ duyên cực lớn!"
Lời nói của khí linh Tạo Hóa Thiên Môn khiến ánh mắt Diệp Vũ tối sầm.
Mục tiêu bây giờ của hắn chính là nhanh chóng mạnh lên.
Cùng lúc đó trong phòng của tiên triều Thiên Dụ.
Quân Tiêu Dao nhìn La bàn thanh đồng kia, ánh mắt lóe lên vẻ sâu xa.
Mà bên khác tầm mắt của Khương Thần cũng dán vào chiếc la bàn nọ.
Trong mắt hắn hiện lên một vệt sáng kỳ dị.
Dường như là thầm kinh ngạc và mừng rỡ.
"Thứ đó..."
Trong mắt Khương Thần, La bàn thanh đồng kia cực kỳ vi diệu.
Hô hấp của hắn có phần dồn dập.
Nhưng rất nhanh hắn đã bình tĩnh lại, trông cực kỳ chăm chú, không để lộ ra một chút bất thường nào.
"Nhất định ta phải lấy được món đồ này."
Ngay lúc Khương Thần chuẩn bị ra giá.
Quân Tiêu Dao lại nói: "La bàn thanh đồng kia có vẻ thú vị đấy."
Tô Cẩm Lý nghiêng khuôn mặt xinh đẹp qua hỏi: "Ồ, Quân công tử có muốn không, hay là trực tiếp lấy nó luôn nhé?"
Mới nãy khi nhìn thấy La bàn thanh đồng, Tô Cẩm Lý cũng có một loại cảm giác mơ hồ khó hiểu.
Giống như là tiếng ra-đa săn tìm kho báu vang lên vậy.
Phải biết rằng nàng là người sở hữu phúc mệnh, khí vận vô song, có thể mơ hồ cảm nhận được.
"Không cần đâu, dù sao bây giờ đang ở buổi đấu giá, không thể quậy phá quy củ, cứ ra giá đi." Quân Tiêu Dao hờ hững nói.
"Được." Tô Cẩm Lý gật đầu.
Không cần Quân Tiêu Dao ra giá, bên tiên triều Thiên Dụ sẽ có người ra giá.
Mà Khương Thần nhìn thấy cảnh này, khóe mắt khẽ giật.
Quân Tiêu Dao đã nhìn ra được gì đó rồi sao?
Chẳng lẽ giống như hắn, đã biết được cơ duyên bí mật bên trong?
Nếu Quân Tiêu Dao tỏ vẻ mong muốn, đương nhiên hắn không thể lấy đi.
Khương Thần cảm thấy rất khó chịu.
Mà trong lúc tiên triều Thiên Dụ ra giá, trong phòng bên tiên triều Đại Diễn, ánh mắt của Vũ Hoá Thiên cũng lộ vẻ trầm tư.
"Tiên triều Thiên Dụ ra giá, lẽ nào lại do Quân Tiêu Dao kia muốn à?"
"Nếu đã như vậy, không thể để cho hắn được toại nguyện." Vũ Hóa Thiên lẩm bẩm.
Tuy tạm thời hắn chưa nhìn ra La bàn thanh đồng có bí mật đặc biệt gì.
Nhưng nếu Quân Tiêu Dao muốn có nó, đương nhiên hắn sẽ cản trở, không để cho Quân Tiêu Dao dễ dàng được như ý muốn.
Sau đó đến lượt tiên triều Đại Diễn ra giá.
Quân Tiêu Dao thấy thế, không hề bất ngờ, cũng không tức giận chút nào, bộ dạng trông hết sức lạnh nhạt.
Thể loại tranh giành như con nít ranh kèn cựa nhau đương nhiên không thể ảnh hưởng đến tâm trạng của hắn.
Mà ở hàng ghế bên dưới.
Diệp Vũ nhìn thấy cả tiên triều Thiên Dụ và tiên triều Đại Diễn đều ra giá, hắn liền hiểu là do hai người Quân Tiêu Dao và Vũ Hóa Thiên tranh giành với nhau.
Sắc mặt của hắn có phần khó coi.
Nếu hai phe thế lực này ra tay thì ai có thể đoạt thức ăn trước miệng cọp chứ?
"Diệp Vũ, nhất định phải lấy được thứ này, nó rất quan trọng với việc phát triển của chúng ta sau này!"
Âm thanh của khí linh Tạo Hóa Thiên Môn lại vang lên lần nữa, nhấn mạnh nói.
"Biết rồi." Diệp Vũ khẽ nhíu mày.
Trong khoảng thời gian này, hắn đã lấy được không ít mấy thứ vụn vặt, nội căn tài nguyên cũng đã tăng lên không ít.
Nhưng dù vậy muốn đoạt thức ăn từ trong miệng hai đại tiên triều, ý nghĩ này vẫn còn hơi hão huyền.
Nhưng Diệp Vũ lại nhớ đến chủ hội đấu giá lần này chính là thương hội Vạn Giới Tô gia.
Đó là gia tộc của bạn học cũ của hắn.
Tô Cẩm Lý chắc cũng đến đây rồi, nhưng không biết đang ở đâu.