Không phải là chuyện rất đơn giản sao?
Không bàn đến việc quan hệ giữa Diệp Vũ và Tô Cẩm Lý trước kia thân mật đến mức nào, còn có tình nghĩa bạn học, cũng có thể xem là khá tốt.
Hắn tin rằng dựa theo tính cách của Tô Cẩm Lý sẽ không mặc kệ hắn.
Nghĩ thế Diệp Vũ không băn khoăn nữa, trực tiếp ra giá.
"Diệp Vũ, ngươi điên rồi à?" Nhìn thấy Diệp Vũ ra giá, mấy đệ tử của học phủ khác đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
Diệp Vũ đang muốn kiếm chuyện sao, còn sợ đắc tội không đủ với mấy tai to mặt lớn kia à?
"Hửm, thú vị..."
Quân Tiêu Dao thấy thế, trong mắt càng lộ vẻ nghiền ngẫm.
Bản thân Diệp Vũ vốn liếng cũng không nhiều, nhưng nếu dám thử đặt cược vào La bàn thanh đồng này, vậy ắt hẳn hắn biết công dụng đặc biệt của La bàn thanh đồng.
Mà nếu như hắn không biết thì có nghĩa là có người chỉ bảo hắn.
"Lại là lão gia gia, hay là khí linh?" Quân Tiêu Dao suy đoán.
Sau đó cũng chỉ có tiên triều Thiên Dụ, tiên triều Đại Diễn và Diệp Vũ ba bên ra giá cho chiếc La bàn thanh đồng kia.
Có rất nhiều tu sĩ ở đó đều nhìn về phía học phủ Thánh Huyền, ánh mắt mang theo vẻ dò xét và kinh ngạc.
"Đúng là nghé con không sợ cọp, vậy mà cũng dám tranh giành bảo vật với hai đại tiên triều."
Rất nhiều người đều thầm lắc đầu, cảm thấy Diệp Vũ không biết trời cao đất dày.
Mà bản thân Diệp Vũ cũng trầm tĩnh.
Thật ra hắn không ngờ Quân Tiêu Dao sẽ ra giá.
Dù sao hắn cũng có khí linh Tạo Hóa Thiên Môn, có thể nhìn ra một vài manh mối từ chiếc La bàn thanh đồng đó.
Nhưng Quân Tiêu Dao sao có thể phát giác được?
Về phần Vũ Hóa Thiên thì đến tám phần là vì Quân Tiêu Dao ra giá nên hắn mới thò một chân vào.
Tài lực của Diệp Vũ hiển nhiên không có cách nào sánh được với hai đại tiên triều kia.
Hắn thay đổi suy nghĩ, trong mắt lóe lên ánh sáng.
"Các ngươi muốn cướp của ta, thì ta sẽ để cho các ngươi được toại nguyện."
Sau đó Diệp Vũ vẫn tiếp tục ra giá.
Nhưng điều khiến cho mọi người giật mình chính là cái giá mà Diệp Vũ đưa ra đột ngột tăng lên một khoảng rất lớn.
Thậm chí có thể nói là đẩy giá lên rất cao.
Đến mức này, dù cho có là Vũ Hóa Thiên cũng phải khẽ nhíu mày.
Kỳ thật hắn cũng không rõ rốt cuộc La bàn thanh đồng này có tác dụng gì, chỉ vì hắn ghét Quân Tiêu Dao nên mới chen ngang vào.
Sau khi suy nghĩ một lúc, Vũ Hóa Thiên không ra giá nữa.
Quân Tiêu Dao ngồi trong phòng, hờ hững mỉm cười.
Lại là chiêu trò à?
Có thể nói là mấy mánh khóe kinh điển trong hội đấu giá.
Đứa con khí vận không bằng với đối thủ liền cố ý đẩy giá lên ào ào, đua đòi với đối thủ.
Tiếp theo đến một lúc nào đó lại không ra giá nữa, khiến cho đối thủ phải trợn tròn mắt ngậm bồ hòn.
Ba cái loại chiêu trò từ tám trăm năm trước này ở trong mắt Quân Tiêu Dao dĩ nhiên trông hết sức ngây thơ và hài hước.
Tiên triều Thiên Dụ vẫn tiếp tục ra giá.
Trong mắt Diệp Vũ lóe lên một vệt sáng.
Hắn tiếp tục đẩy giá lên cao.
Càng về sau đến cả Tô Oánh cũng hơi biến sắc.
Giá cả bây giờ của La bàn thanh đồng đã vượt xa giá ban đầu rồi.
Thậm chí có thể nói bắt đầu trở nên hỗn loạn.
Nhưng nàng cũng không nói gì thêm.
Tình huống này cũng có lợi cho người chủ trì hội đấu giá.
"Cũng được được rồi..."
Một suy nghĩ khác vụt qua đầu Diệp Vũ.
Hăng quá hoá dở, nếu còn làm quá nữa thì có chút nguy hiểm.
Nghĩ thế Diệp Vũ ra giá một lần cuối cùng.
Đợi sau khi tiên triều Thiên Dụ ra giá xong hắn sẽ liền ngậm miệng.
Nhưng mà sau khi Diệp Vũ ra giá, khung cảnh trở nên lặng như tờ.
Phía bên tiên triều Thiên Dụ không hề có động tĩnh gì.
Diệp Vũ sững sờ, khuôn mặt cứng ngắc.
Này... không phải chứ?
Dựa vào thái độ kiên quyết nhất định phải đạt được món đồ này trước đó của Quân Tiêu Dao, sao mà hắn lại từ bỏ được?
Mà dựa vào gia sản của tiên triều Thiên Dụ, tuy rằng sẽ bị tổn thất, nhưng chưa đến nỗi không mua được mới đúng.
"Lần một..."
"Lần hai..."
"Lần ba..."
"Chúc mừng vị công tử của học phủ Thánh Huyền đã lấy được La bàn thanh đồng!"
Ánh mắt Tô Oánh nhìn về phía Diệp Vũ, trong mắt dường như cũng hiện lên vẻ mỉa mai.
Dùng chiêu trò với người khác, không ngờ lại gậy ông đập lưng ông.
Nàng cũng không sợ Diệp Vũ quỵt nợ.
Nếu dám đùa với Tô gia, đương nhiên sẽ sống không bằng chết!
Mà Diệp Vũ thì sao?
Giờ phút này đầu óc hắn hoàn toàn rối bời trống rỗng.
Hắn làm gì có nhiều tiền như vậy!
Vốn dĩ chỉ muốn hại Quân Tiêu Dao, cuối cùng lại biến mình thành công tử tiêu tiền như rác!
Mà trưởng lão học phủ cũng lắc đầu thở dài, Diệp Vũ đã đẩy giá lên quá cao, có muốn giúp hắn cũng không giúp nổi.
Đó là do Diệp Vũ tự mình gây ra, ông ta cũng bất lực.
Cùng lắm sau này nghĩ cách dùng mặt mũi của học phủ Thánh Huyền đi năn nỉ.
"Làm sao bây giờ..."
Không thể không nói, Diệp Vũ vẫn giữ được bình tĩnh.
Hắn biết nếu hắn dám quỵt nợ, Tô gia tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Biết đâu còn nguy hiểm đến tính mạng.
Hắn nghĩ đến Tô Cẩm Lý.
Người bạn học cũ này gần như là vị cứu tinh duy nhất của hắn!
Sau đó, chẳng mấy chốc hội đấu giá cũng hạ màn.
Phải nói hội đấu giá của thương hội Vạn Giới rất chất lượng, có rất nhiều bảo vật khiến nhiều người phải tranh giành.
Quân Tiêu Dao không mua món nào.
Hắn sở hữu một nửa bí tàng Hoàng Tuyền, hiện tại cũng không thiếu những vật này.
Còn về La bàn thanh đồng, tuy Quân Tiêu Dao cảm thấy khá hứng thú, nhưng cũng không nhất định phải lấy được về trong tay.
Hắn lấy được, hay đứa con khí vận lấy được không phải đều giống nhau à?
Dù sao thì thành quả cuối cùng vẫn sẽ về tay hắn.