Tô Cẩm Lý có ấn tượng rất tốt đối với Quân Tiêu Dao.
Đặc biệt là về một số quan điểm, cách nhìn nhận của hắn hoàn toàn bất đồng với người ở thế giới này.
Mang lại cho nàng cảm giác rất thoải mái, giống như nàng và hắn là cùng một loại người.
Tô Cẩm Lý không hề muốn từ bỏ một cộng sự như Quân Tiêu Dao.
Hơn nữa, nàng còn có thể bảo vệ được tính mạng của Diệp Vũ, miễn trừ đi trừng phạt của hắn, đã xem như là tận tình tận nghĩa rồi.
Đổi lại là những người khác, Tô Cẩm Lý còn lười để ý hắn sống hay chết.
Quân Tiêu Dao nghe thấy Tô Cẩm Lý nói vậy, cũng hơi bất ngờ.
Theo như hắn thấy, nếu hắn đoán không lầm thì Tô Cẩm Lý và Diệp Vũ đều đến từ cùng một thế giới.
Nếu như là một nhóm người cùng xuyên qua đây, vậy thì quan hệ chắc chắn không tầm thường.
Tô Cẩm Lý lẽ ra nên thiên vị đồng hương của nàng mới đúng.
Vậy mà kết quả là nàng muốn đưa la bàn thanh đồng cho hắn.
Ánh mắt Quân Tiêu Dao có một chút biến hóa vi diệu.
Xem ra chú cá chép nhỏ này, thật sự rất xem trọng quan hệ giữa bọn họ đấy.
Quân Tiêu Dao nghĩ một lúc, lên tiếng: "Nếu như vị Diệp công tử này là bạn của Cẩm Lý ngươi, vậy thì la bàn thanh đồng này, sao ta lại không thể nhường lại cho hắn?"
Lời nói của Quân Tiêu Dao làm cho khuôn mặt xinh đẹp của Tô Cẩm Lý sửng sốt.
Không phải là vì Quân Tiêu Dao từ bỏ chiếc la bàn thanh đồng kia.
Mà là bởi vì, Quân Tiêu Dao lần đầu tiên không gọi nàng là Tô cô nương, mà gọi tên của nàng.
Ý nghĩa của nó không hề giống nhau.
Điều này đại biểu cho thái độ của Quân Tiêu Dao đối với Tô Cẩm Lý đã có thay đổi.
Tô Cẩm Lý sửng sốt một lát, sau đó đôi mắt hơi cong lên, mang theo nụ cười vui vẻ.
Nàng thật ra hiểu rất rõ.
Tuy rằng, bề ngoài Quân Tiêu Dao có vẻ là người ôn hòa, hiền lành, nhưng thật ra từ trong xương cốt hắn lại là một người lạnh lùng và thơ ơ.
Người bình thường căn bản không lọt được vào mắt hắn, càng không có chuyện hắn để ý tới.
Việc thay đổi cách gọi, đại biểu địa vị của nàng trong lòng Quân Tiêu Dao có thay đổi.
Không biết tại sao, Tô Cẩm Lý cảm thấy có chút vui vẻ.
"Nếu như Tiêu Dao đã nói thế thì cảm ơn ngươi rồi."
Xưng hô của Tô Cẩm Lý cũng lặng lẽ phát sinh biến hóa.
Nàng cũng có cảm giác, Quân Tiêu Dao có lẽ là vì nể mặt mối quan hệ giữa nàng và Diệp Vũ, nên mới đồng ý nhường lại la bàn thanh đồng.
Điều này cũng thể hiện Quân Tiêu Dao xem trọng nàng.
Điều này không khỏi khiến cho Tô Cẩm Lý càng lúc càng thêm vui mừng.
Quân Tiêu Dao điềm nhiên cười một cái, gật đầu.
Sở dĩ Quân Tiêu Dao nhường lại chiếc la bàn thanh đồng này, không phải bởi vì quan hệ giữa Tô Cẩm Lý và Diệp Vũ, càng không phải vì hắn nhàn rỗi đến đau trứng.
Mà là bởi vì, nếu Diệp Vũ đã muốn có được món đồ này.
Chính là chứng minh, hắn, hoặc là nói bàn tay vàng mà hắn đang sở hữu, có hiểu biết về la bàn thanh đồng.
Mà coi như Quân Tiêu Dao lấy được rồi thì vẫn phải phí công phí sức đi tìm hiểu tìm tòi.
Thay vì như vậy, tại sao không trực tiếp đưa cho Diệp Vũ, để hắn đi làm việc?
Dù sao khi thời đến, Quân Tiêu Dao muốn thu hoạch, lúc nào mà chả lấy được.
Còn về Diệp Vũ, hắn có chút bối rối, đứng nhìn Tô Cẩm Lý tương tác với Quân Tiêu Dao.
Quan hệ của hai người bọn họ từ khi nào lại trở nên thân thiết như vậy?
Hơn nữa, Quân Tiêu Dao nói như vậy.
Giống như là bọn họ đang bố thí cho hắn vậy.
Trong lòng Diệp Vũ có chút không thoải mái.
Nhưng hắn cũng không nói được gì, chí ít la bàn thanh đồng hiện tại đã rơi vào tay hắn.
Tô Cẩm Lý và Quân Tiêu Dao đã nói vậy rồi.
Tô Oánh đương nhiên cũng không tiện nói gì thêm, đưa la bàn thanh đồng cho Diệp Vũ.
Nhưng sâu trong đáy mắt, vẫn khinh thường Diệp Vũ như cũ.
Mà chính ngay lúc này, ở một nơi khác không xa, vang lên tiếng ồn ào náo động.
"Tô Oánh chủ sự, lại có một vị khách không trả nổi tiền." Có một quản sự nào đó hét lên.
Khuôn mặt quyến rũ của Tô Oánh trầm xuống, nhịn không được nhỏ giọng mắng một câu: "Quỷ nghèo khổ, ăn mày từ đâu đến lại nhiều quá vậy!"
Sắc mặt Diệp Vũ đen lại.
Đây là đang mắng ai vậy chứ!
Mấy người Tô Oánh rời đi.
Ánh mắt của Quân Tiêu Dao, cũng tùy ý nhìn theo bọn họ.
Sau đó sắc mặt của hắn hơi ngưng lại.
Ở phía bên này, có một thiếu nữ áo xanh, đang dây dưa với quản sự của phòng đấu giá.
Thiếu nữ áo xanh này, dáng người không cao, xinh xắn lanh lợi.
Sinh ra môi hồng răng trắng, mi mắt thanh tú, đôi mắt to tròn trắng đen rõ ràng.
Cả người nhìn ra, không nói đến là có bao nhiêu tuyệt mỹ động lòng người.
Nhưng lại có hơi thở linh tú, giống như một tinh linh từ trong sơn dã.
"Quản sự, không phải là ta không trả nổi tiền, những thứ này chắc là có thể đổi ra không ít tiền."
Cô gái áo xanh, giọng nói có chút yếu đuối, đôi lông mày cụp xuống, giống như một chú chuột nhút nhát.
Nàng lấy ra một vài đồ vật, đều là một số đồ vật trông có vẻ cũ kỹ, như thể chúng được đào bời ra từ một ngôi mộ nào đó.
Nhìn bề ngoài, đúng là không thể định luận được giá trị của chúng.
"Nha đầu, ngươi lấy ra một số đồ vật không rõ thật giả, đã muốn đổi lấy Thanh Linh Huyền Nguyên Quả, không đơn giản vậy chứ?" Quản sự lạnh nhạt nói.
Thiếu nữ áo xanh này, chính là người có giọng nói yếu ớt, lúc trước đã đấu giá Thanh Linh Huyền Nguyên Quả.
"Những thứ này tuyệt đối đều là những bảo bối có giá trị."
"Thêm vào cùng nhau, hẳn là có giá trị tương đương với Thanh Linh Huyền Nguyên Quả."
Thiếu nữ áo xanh âm thanh yếu ớt lên tiếng giải thích.
"Ai biết được ngươi có phải đang lừa gạt hay không, hơn nữa, hiện tại ta cũng không có nhiều thời gian để lãng phí trên người ngươi." Quản sự lạnh lùng nói.
"Nhưng mà... Ta rất cần Thanh Linh Huyền Nguyên Quả, chỉ ở đây mới có thể gặp được..."
Dáng vẻ thiếu nữ áo xanh nhìn như sắp khóc, có chút lo lắng gấp gáp.
Hiển nhiên, Thanh Linh Huyền Nguyên Quả có thể hóa giải lời nguyền trên người của Liên Hoa quan chủ, cho nên đối với nàng mà nói, nó vô cùng quan trọng.
"Liên quan gì tới phòng đấu giá bọn ta chứ, bọn ta cũng đâu phải nơi phát từ thiện đâu." Quản sự thờ ơ lên tiếng.
Tô Oánh đi tới, sau khi tìm hiểu tình hình, cũng cau mày lại.