Sau lưng Quân Tiêu Dao, trong một hàng người của tiên triều Thiên Dụ.
Ánh mắt của Khương Thần, cũng dùng lại trên người thiếu nữ áo xanh kia.
Hắn đột nhiên chấn động.
"Hửm. ."
Khương Thần theo bản năng sờ sờ lên lông mày, trong mắt tản ra vẻ khó hiểu lạ kì.
Thiếu nữ áo xanh này, dường như có chút thú vị, có vẻ không hề tầm thường.
Nghĩ một chút, Khương Thần quyết định đi tới.
Ở một bên, trong mắt mấy người Khương Thiên Lan, Khương Uyển Nghi, đều lộ biểu cảm kì lạ.
Dựa vào tính cách của Khương Thần, vậy mà lại nhúng tay vào những chuyện vớ vẩn như vậy ư?
Quân Tiêu Dao im lặng nhìn mọi chuyện xảy ra bằng ánh mắt sâu thẳm.
Khương Thần đi đến trước mặt thiếu nữ áo xanh.
"Tô chủ sự, đây rốt cuộc là tình huống gì vậy?" Khương Thần lên tiếng hỏi.
"Khương công tử, chuyện là thế này..." Tô Oánh cũng đơn giản giải thích mấy câu cho Khương Thần nghe.
Danh tiếng của Khương Thần không hề yếu, hắn còn là thiếu chủ Quan Thiên các của tiên triều Thiên Dụ, cũng là nhân vật có thân phận và địa vị.
Khương Thần nghe xong, mắt nhìn về phía thiếu nữ áo xanh trong tay còn đang cầm một số đồ vật cũ kĩ.
Trong mắt xẹt qua ánh sáng kì lạ.
Những người khác có lẽ là trong nhất thời không dò xét được gì.
Nhưng hắn có thủ đoạn đặc biệt, có thể mơ hồ dò xét được một số đồ vật.
Những đồ vật cũ này, tuy không nói là hiếm thấy trên đời.
Nhưng cũng vô cùng có giá trị.
Thậm chí còn vượt xa giá trị của Thanh Linh Huyền Nguyên Quả.
Chỉ là trong thời gian ngắn, giá trị của chúng rất khó phán đoán ra mà thôi.
Thiếu nữ áo xanh này, không hề nói dối, càng không hề có ý muốn lừa gạt.
Khương Thần càng thêm khẳng định, thiếu nữ áo xanh này không tầm thường.
Nghĩ nghĩ một lúc, Khương Thần khẽ mỉm cười hỏi thiếu nữ áo xanh kia.
"Không biết vị cô nương này đến từ đâu, còn nữa tại sao lại nóng lòng muốn lấy bằng được Thanh Linh Huyền Nguyên Quả?"
Khương Thần mặc trên mình áo choàng lông vũ, khuôn mặt trắng đẹp như một viên ngọc.
Lúc này, trên mặt hắn lại còn nở một nụ cười vô cùng lịch sự, ngược lại đúng là có thể khiến cho nữ tử sinh hảo cảm.
Tuy nhiên thiếu nữ áo xanh, lại vẫn như cũ dáng vẻ rụt rè, hơi cúi đầu.
Nhưng chính ngay lúc này, một giọng nói nhẹ nhàng truyền đến.
"Tô chủ sự, chẳng qua là một trái Thanh Linh Huyền Nguyên Quả mà thôi, không có vấn đề gì đáng ngại, ta mua giúp nàng."
Giọng nói này nhẹ nhàng lãnh đạm, cùng với tiếng bước chân, truyền đến bên tai thiếu nữ áo xanh.
Lúc này nàng mới hơi nhấc đầu lên, lộ ra ánh nhìn giống như một con nai nhỏ.
Sau đó, liền nhìn thấy một vị công tử trẻ tuổi, áo trắng không tì vết, đẹp trai tao nhã.
"Quân công tử, làm sao lại có mặt mũi..." Tô Oánh cũng cười xòa.
Quân Tiêu Dao không hề để tâm, tiện tay lấy từ trong ống tay áo ra những thứ như là Tiên Linh Đan, đưa cho chủ sự.
Hắn dù sao cũng có một nửa bí tàng Hoàng Tuyền, không nói có thể đáp ứng đủ yêu cầu tu hành của Quân Tiêu Dao, nhưng lấy ra làm tiền tiêu, thì tuyệt đối dư dả.
Thậm chí có thể gọi hắn hai tiếng thổ hào.
"Ây da, cô nương, ngươi thật là may mắn, có thể nhận được chiếu cố từ Quân công tử."
Tô Oánh cũng khẽ mỉm cười, thái độ khác hẳn trước đó.
Vị quản sự kia khẽ lau mồ hôi lạnh trên trán, vội vàng đưa Thanh Linh Huyền Nguyên Quả cho thiếu nữ áo xanh.
Thiếu nữ áo xanh, nhìn thứ quả nằm trên tay mình, có chút ngơ ngác.
Sau đó mới nhìn vào Quân Tiêu Dao, tỉnh táo lại, có chút ngốc nghếch cúi đầu hành lễ nói.
"Cảm... Cảm ơn công tử..."
Nhìn thấy bộ dạng ngây thơ đáng yêu của cô gái, Quân Tiêu Dao cũng bình tĩnh cười một cái.
"Chuyện nhỏ mà thôi, không cần để ý."
Khương Thần bị bỏ mặc ở một bên, biểu cảm cứng đờ, thậm chí sắc mặt còn hơi đen lại, nhưng lại bị hắn giấu đi.
Rõ ràng là hắn phát giác ra được cô gái này bất phàm, lên trước bắt chuyện.
Kết quả lại bị Quân Tiêu Dao nhảy ra cắt đứt.
Chuyện này thật khiến cho Khương Thần, trong lòng vô cùng không thoải mái.
Ở trong mắt hắn, thiếu nữ áo xanh này vốn dĩ là nhân vật sẽ cùng hắn kết duyên, có lẽ sẽ có thu hoạch bất ngờ.
Kết quả lại bị nhân vật chính nửa đường nhảy ra phá hỏng rồi cướp đi mất.
Có loại cảm giác đồ vật thuộc về mình, bị người khác ngang nhiên cướp giật.
Cảm giác này vô cùng khó chịu.
Thêm vào lúc trước, biểu hiện của Quân Tiêu Dao ở Thiên Cơ Thánh Sơn, còn dẫn động bia cổ Quan Thiên.
Thậm chí Quân Tiêu Dao còn nhận được sự xem trọng của Khương đế Khương Thái Lân, hơn nữa còn có cơ hội cùng ngồi luận đạo với chủ nhân Quan Thiên các, sư tôn của hắn.
Đáy mắt Khương Thần, âm thầm hội tụ một tia rét lạnh.
Quân Tiêu Dao, tuyệt đối là hòn đá cản đường đi của hắn.
Giống như tất cả những thứ bây giờ mà hắn đang có, đều sẽ bị Quân Tiêu Dao thay thế, chiếm hữu.
Quân Tiêu Dao không quan tâm tới vẻ mặt khó hiểu của Khương Thần đứng ở một bên.
Hắn ngược lại còn bắt đầu suy đoán xem, rốt cuộc bàn tay vàng của Khương Thần là gì, có tác dụng như thế nào.
Khương Thần chủ động bắt chuyện với thiếu nữ áo xanh, lẽ nào hắn nhìn ra được trên người thiếu nữ áo xanh này có gì đó?
Tuy rằng Khương Thần có thể dẫn động bia cổ Quan Thiên, nhận được một phần thiên cơ và thần thuật.
Nhưng dựa vào cảnh giới tu vi của hắn hiện tại, chắc là vẫn chưa đến mức có thể dò xét vận mệnh, suy đoán tương lai.
Ngay cả sư phụ của hắn, chủ Quan Thiên các đều không có khả năng tu luyện đến trình độ này.
Vậy cũng tức là nói, trên người hắn, chắc hẳn là có đồ vật hoặc là thủ đoạn nào đó, có thể giúp hắn đưa ra phán đoán.
Đáy mắt Quân Tiêu Dao tản qua một tia suy nghĩ sâu xa.
Nhưng mà bây giờ, không phải là lúc suy nghĩ đến những thứ này.
Bất kể là Vũ Hóa Thiên, Khương Thần, hay là Diệp Vũ, Quân Tiêu Dao hắn đều không quá xem trọng.
Chí ít với thực lực của bọn họ hiện tại, còn lâu mới uy hiếp được hắn.
Còn về tương lai?
Tương lai đã là lúc Quân Tiêu Dao vung lưỡi hái rồi.
"Công tử, những thứ này cho ngươi..."
Thiếu nữ áo xanh trước mắt lấy ra một số cổ khí, muốn đưa cho Quân Tiêu Dao.
Quân Tiêu Dao mỉm cười, lên tiếng từ chối: "Không cần đâu, ngươi cứ giữ lại đi, chỉ là một Thanh Linh Huyền Nguyên Quả mà thôi."
"Đa tạ công tử, không biết làm thế nào ta mới báo đáp được công tử." Thiếu nữ áo xanh trên mặt lộ ra một nụ cười cảm kích.
Vị công tử áo trắng trước mặt này, không chỉ phong thái ưu nhã, đẹp trai tuấn tú, mà còn có tấm lòng nhân hậu như vậy.
Vận khí của nàng cũng thật là không tệ.
"Đúng rồi, ngươi tên là gì?" Quân Tiêu Dao hỏi.
"Thưa công tử, ta tên là Tang Du."
Thiếu nữ áo xanh tên là Tang Du lên tiếng trả lời.