Virtus's Reader

Như là Vũ Hoá Thiên của tiên triều Đại Diễn, thái tử Tử Hằng Dương của tiên triều Tử Diện, Lam Ma Thiên Vương của Lam Ma Tộc, Linh Giác Thánh Tử của Linh Giác tộc...

Về phía học phủ Thánh Huyền thì đám người Linh Tịch và Diệp Vũ cũng tới.

Nhìn thấy đám người của tiên triều Thiên Dụ, Linh Tịch nóng lòng muốn đi đến gặp Quân Tiêu Dao.

Diệp Vũ nhìn thấy thế, tuy rằng trong lòng hắn có chút khó chịu, nhưng cũng không thể làm gì được.

Hắn nhìn vào bên trong chiến trường Đế Vẫn, trong mắt lóe ra ánh sáng.

Hắn nhất định phải tìm thấy chỗ của tiên nhân Địa Môn.

Chỉ có như thế, hắn mới có thể xoay người và vượt lên.

Thế lực khắp nơi đều tập trung ở đây.

Nhưng cho dù là đám người Tử Hằng Dương, Vũ Hoá Thiên, hay là Lam Ma Thiên Vương thì tất cả ánh mắt đều tập trung vào Quân Tiêu Dao.

Ở tiên triều Thiên Dụ, so với Khương Hạo Diêu và Khương Vận Nhiên.

Quân Tiêu Dao chắc chắn là mối đe dọa lớn hơn.

Bởi vì tuy Khương Hạo Diêu và Khương Vận Nhiên cũng mạnh nhưng đều ở trong một phạm vi nhất định, thực lực của mọi người đều không chênh lệch quá nhiều, sẽ không xảy ra tình huống bị nghiền áp.

Nhưng Quân Tiêu Dao lại hoàn toàn vượt quá tiêu chuẩn, cảm giác như hắn không ở cùng một thế giới với bọn họ.

Hiện tại, Quân Tiêu Dao lại tự mình tới.

Tất cả mọi người đều có thể cảm nhận được, so với Quân Tiêu Dao thực sự thì linh thân lúc trước còn không bằng một góc.

Người thật thậm chí còn không thể tra xét ra được một chút khí tức nào, ngay cả tư cách nhìn thấu được thực lực thực sự của Quân Tiêu Dao đều không có.

Cho dù là Tử Hằng Dương, người đang ẩn giấu sâu nhất thì ánh mắt của hắn cũng âm thầm thay đổi.

"Nhất định phải tìm thấy cơ duyên chứng đạo trong chiến trường Đế Vẫn." Tử Hằng Dương thầm nghĩ nói.

Tuổi tác của hắn được coi là lớn nhất trong tất cả các yêu nghiệt nên cảnh giới tu vi của hắn cũng cao nhất, sắp bước vào chứng đạo.

Nhưng hắn vẫn còn kém một bước, cho nên cơ duyên ở chiến trường Đế Vẫn lần này rất quan trọng với hắn.

Điều này cũng đúng với tất cả nhân tài yêu nghiệt còn lại.

Cho dù không thể một phát lên chứng đạo, nhưng cũng phải tìm được cơ duyên để tích lũy nội tình, mở đường cho con đường chứng đạo.

Trong thời đại nơi sự hỗn loạn sắp bắt đầu, chỉ khi là người đầu tiên chứng đạo thì mới có thể tranh đoạt cơ duyên của thế giới.

Tất cả thế lực đều tập trung ở đây, nhưng không hề nói gì vô nghĩa.

Sau một số cảnh báo, các tu sĩ và yêu nghiệt từ mọi tầng lớp đều hóa thành từng luồng ánh sáng lộng lẫy bay vào bên trong chiến trường Đế Vẫn.

Về phía tiên triều Thiên Dụ thì đám người Quân Tiêu Dao cũng đi vào.

So với những yêu nghiệt đang có quyết tâm mãnh liệt, muốn tranh đoạt các loại cơ duyên, cố gắng chạm đến chứng đạo.

Quân Tiêu Dao lại rất bình tĩnh.

Lý do mà hắn tới đây, một là do hắn có hứng thú với chiến trường Đế Vẫn, dù sao nơi đây cũng từng có quan hệ với đại kiếp Thương Mang.

Hai là hắn cũng muốn nhân dịp này thu thập một ít bản nguyên Đại Đế, đây là một loại vật chất dùng để tu luyện rất tốt.

Cho dù Quân Tiêu Dao không dùng được, nhưng sau này dùng để bồi dưỡng thủ hạ của mình cũng rất tốt.

Thứ ba đương nhiên là để chăn thả.

Hắn cảm thấy đám người như Vũ Hoá Thiên, Diệp Vũ, Khương Thần chắc chắn sẽ không thiếu cơ duyên trong chiến trường Đế Vẫn.

Quân Tiêu Dao muốn nhìn xem thử bọn họ có thể lấy được cái gì, trưởng thành đến mức nào.

Cho nên so với những người khác.

Quân Tiêu Dao quả thực giống như người ngoài cuộc, nhàn vân dã hạc, bước đi thong thả trên sân.

Toàn bộ chiến trường Đế Vẫn vô cùng rộng lớn, không có giới hạn.

Nếu đi cùng nhau thì cơ hội gặp được cơ duyên sẽ giảm đi.

Cho nên tu sĩ của tất cả các thế lực đều sẽ chia ra và không lập thành một nhóm.

"Tiêu Dao huynh, chúng ta đi tìm cơ duyên trước đây." Khương Vận Nhiên nói.

"Được." Quân Tiêu Dao nói.

Hắn cũng biết đám người Khương Vận Nhiên, Khương Hạo Diêu đến đây là để rèn luyện và tìm kiếm cơ duyên.

Nếu đi cùng hắn thì chắc chắn sẽ không thể rèn luyện được.

Linh Tịch cũng đi rèn luyện một mình.

Đứa nhỏ Tang Du này cũng theo tới.

Tuy rằng cảnh giới tu vi của nàng còn yếu.

Nhưng trong cơ thể nàng, Quân Tiêu Dao đã sắp xếp rất nhiều biện pháp có thể bảo vệ nàng an toàn.

Với thân thể vạn tà bất xâm của Tang Du và thân phận là hậu duệ của mạch Thiên sư.

Thì đối với nàng, chiến trường Đế Vẫn này chính là một nơi rất tốt để rèn luyện và tìm bảo vật.

Sau đó, mọi người xung quanh Quân Tiêu Dao đều chia ra, từng người một đều đi tìm kiếm cơ duyên thuộc về mình.

Khương Thần cũng mơ hồ nhìn Quân Tiêu Dao một cái rồi rời đi một mình.

Còn ở chỗ xa hơn, đám người Tử Hằng Dương, Vũ Hoá Thiên, Lam Ma Thiên Vương cũng chú ý đến hướng đi của Quân Tiêu Dao.

Quân Tiêu Dao lắc đầu, không quan tâm đến những ánh mắt chú ý ấy.

Hắn biến mất trong không gian, bay vào bên trong chiến trường Đế Vẫn.

Sau khi thấy phương hướng mà Quân Tiêu Dao đi, những người còn lại cũng nhanh chóng bay về các hướng khác.

Hành động của mọi người đã thể hiện sự uy hiếp tuyệt đối của Quân Tiêu Dao.

Không ai dám đi cùng hướng với hắn vì sợ sẽ xảy ra xung đột với hắn.

Ở Linh Ương cổ cảnh, một linh thân của Quân Tiêu Dao đã nghiền ép tất cả.

Bây giờ người thật tự mình đến, những người khác cũng sẽ không ngu ngốc tự đi tìm đánh.

Cho dù là đám người Tử Hằng Dương và Vũ Hoá Thiên cũng thu ánh mắt lại, bay về một phía khác.

Quân Tiêu Dao cũng cảm nhận được sự lựa chọn của bọn họ, hắn hơi mỉm cười.

Xem ra đám rau hẹ lần này đã có chút cẩn thận hơn rồi, đều trưởng thành một cách đáng khinh như vậy.

Nhưng mà như vậy càng tốt, Quân Tiêu Dao càng mừng vì được yên ổn.

Hắn bước vào bên trong chiến trường Đế Vẫn.

Toàn bộ chiến trường vô cùng rộng lớn, đồng thời cũng có chút cảm giác thê lương.

Rất nhiều mảnh nhỏ của lục địa lơ lửng giữa bầu trời tối đầy sao, làm lộ ra một góc tàn khốc của đại kiếp nạn đã từng xảy ra.

Quân Tiêu Dao đi qua.

Những ngôi sao bị vấy máu, di tích cổ bị tàn phá, còn có cả những ngôi mộ bị đào ra, vết nứt không gian tối tăm và sâu thẳm, ...

Trong chiến trường Đế Vẫn quả thực che giấu rất nhiều nguy hiểm.

Nếu không cẩn thận, ngay cả Chuẩn Đế cũng gặp nạn.

Nhưng mà những thứ này không có nghĩa lý gì với Quân Tiêu Dao.

Hắn khuếch tán thần thức, trong chiến trường Đế Vẫn đầy nguy hiểm này, hắn cảm thấy như mình đang ở chốn không người.

"Tô Cẩm Lý chắc sẽ rất thích nơi này." Quân Tiêu Dao nghĩ thầm.

Thật đáng tiếc là trong khoảng thời gian này Tiểu Cẩm Lý đã về nhà.

Quân Tiêu Dao bỗng có chút nhớ những ngày tìm kiếm bảo vật cùng Tô Cẩm Lý.

Không phải là hắn có tình cảm đặc biệt gì với Tô Cẩm Lý.

Hắn chỉ cảm thấy, Tô Cẩm Lý là một con cá chép có thể mang đến may mắn giống như tên của mình.

Đi cạnh nàng, cơ duyên bảo bối còn không phải tự tìm đến?

Bản thân đỡ phải đi tìm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!