Bỗng nhiên trong đó phát ra một luồng sát khí, một con rắn khổng lồ cao to như núi phun ra một làn sương máu, ăn mòn hư không.
Nó mạnh mẽ lao về phía Quân Tiêu Dao.
Sức mạnh của nó ngay cả Chuẩn Đế cũng phải sợ hãi.
"Hung vật đã nuốt đế huyết..."
Quân Tiêu Dao cụp mắt xuống, biến tay mình thành một thanh kiếm và ngay lập tức chém bay đầu con rắn khổng lồ màu đỏ này, làm cho máu của nó bắn ra như mưa.
Con rắn khổng lồ màu đỏ này rõ ràng đã nuốt đế huyết cho nên vô cùng mạnh mẽ.
Quân Tiêu Dao bước vào trong thung lũng.
Hắn phát hiện ra một chỗ chôn cất xương cốt.
Trong đó, hắn tìm thấy một bộ xương cốt của cường giả Đế cảnh.
Và trong một vài bộ xương cốt khác dường như đang phát ra một luồng ánh sáng lấp lánh.
Quân Tiêu Dao ngay lập tức tinh luyện nó.
Rõ ràng đó là một quả cầu có tinh chất cực kỳ lộng lẫy, đang di chuyển mờ ảo, tràn ngập khí tức của đế vương.
Đúng là Bản nguyên Đế cảnh.
Sau khi chết, tuy sinh mệnh của cường giả Đế cảnh sẽ trả lại cho đất trời, tạo ra Đế Vẫn chi tướng.
Nhưng bản nguyên Đế cảnh mà mình tu luyện vẫn có thể được giữ lại.
Đương nhiên, nếu đốt cháy bản nguyên hay tự tán bản nguyên thì lại là một câu chuyện khác.
Quân Tiêu Dao là Đại Đế nên đương nhiên hắn cũng có bản nguyên Đại Đế.
Hơn nữa phân thân Tam Thanh của hắn, bao gồm cả thân Minh Vương, đều có bản nguyên Đại Đế của riêng mình và các thuộc tính khác nhau.
Tương ứng với các thuộc tính là hỗn độn, hồng mông, u minh.
Có thể nói, cho dù Quân Tiêu Dao có dùng thân nào đi nữa thì cũng đều có bản nguyên hùng hậu, Đại Đế cùng cấp còn lâu mới có thể bằng được.
Quân Tiêu Dao nhìn bản nguyên Đại Đế đang trong lòng bàn tay mình.
Chủ nhân của bản nguyên Đại Đế này lúc còn sống cũng chỉ có tu vi Đế cảnh nhất trọng thiên.
Bản nguyên Đại Đế này rất có lợi và vô cùng hấp dẫn đối với những Chuẩn Đế dưới Đế cảnh.
Nhưng đối với Quân Tiêu Dao người đã lên Đại Đế thì lại rất vô dụng.
Nếu khi còn sống người đó có tu vi càng mạnh thì chất lượng và độ nồng đậm trong bản nguyên được lưu lại càng cao.
Nếu là Bản nguyên Đế cảnh được lưu lại sau khi có một vị Đại Đế đỉnh cao chết thì so với sự nồng đậm của Đại Đế bình thường đương nhiên sẽ mạnh hơn rất nhiều.
Nếu là bản nguyên của Đế cảnh đỉnh cao thì đối với Quân Tiêu Dao có lẽ còn có chút giá trị.
Nhưng mà bản nguyên Đại Đế này có thể để lại cho những người khác dùng.
Ví dụ như đám người Linh Tịch, Tang Du.
Dù sao trong tương lai Quân Tiêu Dao vừa muốn xây dựng thế lực lại vừa muốn bồi dưỡng ra Đế cấp trẻ tuổi.
Đương nhiên những tài nguyên như bản nguyên Đại Đế là không thể thiếu.
Sau đó.
Quân Tiêu Dao lại phát hiện ở đây có thêm một ít bản nguyên Đại Đế.
Nếu là Chuẩn Đế thì đã sớm mừng rỡ như điên, nóng lòng luyện hóa.
Nhưng đối với Quân Tiêu Dao thì tác dụng duy nhất của nó chỉ là để bồi dưỡng thủ hạ.
Sau đó, Quân Tiêu Dao rời khỏi đây, tiếp tục đi sâu vào chiến trường Đế Vẫn.
Cùng lúc đó.
Các yêu nghiệp từ các thế lực khác nhau cũng đang tìm cơ duyên.
Có thể nói, những người có tư cách có thể tiến vào chiến trường Đế Vẫn thì đều không phải là người bình thường, người nào cũng có biện pháp của riêng mình.
Đó là còn chưa kể đến những rau hẹ mang khí vận lớn.
Ở một chỗ bên trong chiến trường Đế Vẫn.
Nơi này ngổn ngang toàn là xác chết.
Vũ Hoá Thiên ngồi khoanh chân ở đó.
Trong đôi mắt hắn có một luồng ánh sáng màu đen mờ nhạt hiện ra.
Xung quanh hắn đang phát ra những hồn lực mạnh mẽ.
Khí tức trên người hắn, đặc biệt là hồn lực, có vẻ vô cùng nồng đậm.
Hắn đang hấp thụ những năng lượng linh hồn còn sót lại.
Một lúc sau, Vũ Hoá Thiên thở ra một hơi thật sâu, luồng sáng màu đen trong đôi mắt cũng biến mất.
"Tuy thiên phú của cơ thể này cũng ổn nhưng vẫn có giới hạn."
"Nếu có thể đoạt xá Quân Tiêu Dao thì tốt quá..."
Vũ Hoá Thiên lẩm bẩm, giọng nói có chút khàn khàn.
Nếu để người của tiên triều Đại Diễn thấy Vũ Hoá Thiên bây giờ thì nhất định sẽ vô cùng sợ hãi.
Vị Đại Diễn thập hoàng tử này vậy mà lại bị đoạt xá!
Trước đó khi Khương Thần gặp Vũ Hoá Thiên cũng đã nói hắn không phải thập hoàng tử Vũ Hoá Thiên.
"Nhưng mà thực lực của Quân Tiêu Dao quá khó lường, át chủ bài hiện tại của ta còn chưa thể đối phó được hắn."
"Nhưng mà..."
Vũ Hoá Thiên bỗng nhìn vào sâu bên trong chiến trường Đế Vẫn.
Dường như hắn có thể phát hiện ra một số dao động kỳ lạ.
"Khí tức đang dao động này chẳng lẽ là..."
Ánh mắt Vũ Hoá Thiên tối đi.
Theo hắn, chiến trường Đế Vẫn này có lẽ sẽ rất náo nhiệt.
Ở một phía khác của chiến trường Đế Vẫn, bên trong một khe nứt không gian vừa hẹp vừa tối.
Nhìn từ bên ngoài thì cái khe nứt không gian hết sức bình thường, không đáng chú ý.
Nhưng bên trong nó lại có một không gian khác, là một nơi rất tốt để tu luyện!
Ánh sáng bao trùm, có khí tức của bản nguyên Đại Đế tràn ngập trong không khí.
Một người con trai trẻ tuổi với khuôn mặt đẹp như ngọc, mặc áo choàng lông vũ đang ngồi khoanh chân ở trong đó.
Đó là Khương Thần.
Hắn có những biện pháp đặc biệt để có thể phát hiện và suy đoán ra một số chi tiết được ẩn giấu hay mạch khí vận.
Đối với hắn, việc tìm kiếm cơ duyên trong chiến trường Đế Vẫn là một chuyện khá đơn giản.
Nhưng vẻ mặt của Khương Thần cũng không hề tốt.
Bởi vì hắn biết, cho dù hắn có tu luyện như thế nào hay đạt được nhiều cơ duyên như thế nào.
Thì việc đuổi kịp Quân Tiêu Dao trong một khoảng thời gian ngắn là chuyện không thể.
Đừng nói đến việc đánh bại hắn, muốn cạnh tranh hay thậm chí là so tài với hắn cũng là một chuyện vô cùng khó khăn.