Đột nhiên, bên trong vũ trụ của hắn có một động tĩnh khác thường.
Là giọt Thượng Thương Hắc Huyết!
Đây là thứ mà Quân Tiêu Dao đã sớm đánh dấu, là thứ có đại nhân quả.
Trong quá khứ, bởi vì giọt Thượng Thương Hắc Huyết này.
Mà các loại vật chất hắc ám, hơi thở kỳ lạ đều không thể ăn mòn thân thể của Quân Tiêu Dao.
Dường như giọt máu đen này chính là ngọn nguồn của hơi thở kỳ lạ, vật chất hắc ám.
Mà bây giờ, giọt Thượng Thương Hắc Huyết này lại xuất hiện động tĩnh khác thường.
Có phải có nghĩa là ngay cả vật chất bất tử cũng không thể ăn mòn thân thể của Quân Tiêu Dao hay không?
Tuy với thực lực đến nay của Quân Tiêu Dao, hắn cũng không sợ vật chất bất tử này.
Nhưng mà nếu có thể thuận tiện một chút, vậy thì hiển nhiên là không thể tốt hơn.
"Tiêu Dao tộc huynh..."
Có một giọng nói trong trẻo kỳ ảo vang lên.
Một bên khác, Khương Vận Nhiên và Khương Hạo Diêu đều đến.
"Có lẽ là trong đó có cơ duyên không ít, có thể xem một chút." Quân Tiêu Dao nói.
"Nhưng mà vật chất bất tử này rất kỳ lạ, lúc tiến vào, thực lực sẽ chịu rất nhiều hạn chế nên vẫn cần chú ý cẩn thận." Khương Hạo Diêu nói.
Không phải ai cũng có thực lực và tự tin tuyệt đối giống như Quân Tiêu Dao.
Ở nơi nguy hiểm này, nếu không cẩn thận một chút, ngay cả với thực lực của bọn họ thì cũng có thể thất bại.
Sau đó, đám người Quân Tiêu Dao tiến vào.
Có hung vật nhiễm phải vật chất bất tử đang nhe nanh múa vuốt, chém giết nhau.
Không cần Quân Tiêu Dao ra tay.
Đám người Khương Hạo Diêu, Khương Vận Nhiên đã ra tay.
Nhưng mà có thể thấy được chiêu thức thần thông mà bọn họ ra tay đều chịu mức độ áp chế nhất định.
Quân Tiêu Dao nhìn thấy chuyện này.
Phát hiện hình như vật chất bất tử này có hiệu quả cực kỳ kiềm chế với tất cả sinh linh.
Giống như là mặt đối lập của sự sống.
Nhưng mà với thực lực của Quân Tiêu Dao, cho dù hắn có suy yếu thì cũng khác xa với người bình thường.
Chưa kể hắn còn có Thượng Thương Hắc Huyết, khẽ khởi động một chút.
Là những vật chất bất tử kia đều sẽ bị hấp thu ngay lập tức.
Không hề gây ra ảnh hưởng nào với Quân Tiêu Dao.
Bọn họ đi sâu vào như vậy.
Không lâu sau đó.
Bên trong làn sương xám đột nhiên có một bóng người lao ra.
Khương Hạo Diêu cầm Long Thương màu vàng trong tay, muốn dùng một thương xuyên ngang qua.
"Khoan đã!"
Một giọng nói vang lên.
Người xuất hiện trong làn sương xám rõ ràng là Khương Thần.
"Hóa ra là thiếu các chủ." Khương Hạo Diêu nói.
"Ta phát hiện một vài tình huống ở một bên khác, có lẽ sẽ có thu hoạch."
"Cửu công chúa và Đại hoàng tử cùng đi xem sao." Khương Thần nói.
Hắn nhìn thoáng qua Quân Tiêu Dao và Tang Du bên cạnh hắn, cũng không nói gì.
"Ồ? Có vẻ như là có đại cơ duyên nào đó." Trong mắt Khương Hạo Diêu lộ ra vẻ cảm thấy hứng thú.
Khương Vận Nhiên do dự một lúc, sau đó cũng khẽ gật cằm trắng như tuyết rồi nói: "Được, có thể đi xem một chút."
Nàng quay đầu nhìn về phía Quân Tiêu Dao.
"Tiêu Dao tộc huynh cùng đi không?"
Quân Tiêu Dao thấy thế, mỉm cười lắc đầu nói.
"Thôi, có các ngươi đi là đủ rồi, ta tiếp tục tiến vào sâu hơn."
Mới vừa rồi Khương Thần đã nói thẳng là mời Cửu công chúa và Đại hoàng tử cùng đi xem.
Cũng không mời hắn.
Nhưng Quân Tiêu Dao cũng không quan tâm chuyện đó.
Không ngoài chuyện có lẽ là Khương Thần lại muốn làm chuyện gì đó.
"Thôi được, Tiêu Dao tộc huynh cẩn thận một chút." Khương Vận Nhiên nói.
Tuy biết với thực lực của Quân Tiêu Dao thì mọi chuyện sẽ không có vấn đề gì.
Nhưng bây giờ dù sao bọn họ cũng đang trong hoàn cảnh vật chất bất tử, thực lực càng mạnh thì ngược lại có thể sẽ chịu càng nhiều ảnh hưởng hạn chế.
"Vận Nhiên tộc muội, ngươi cũng phải chú ý." Quân Tiêu Dao nói.
"Được."
Nghe thấy Quân Tiêu Dao nói vậy, gương mặt xinh đẹp vô song của Khương Vận Nhiên lộ ra nét cười.
Khương Thần đứng ở một bên nhìn thấy hai người quan tâm lẫn nhau, vẻ mặt không cảm xúc.
Nhưng trong lòng lại giống như có từng cây kim đang đâm vào.
Hắn quay người rời đi tức thì.
Đám người Khương Hạo Diêu, Khương Vận Nhiên đi theo sau.
Nhìn bóng dáng bọn họ biến mất trong làn sương xám.
Quân Tiêu Dao đột nhiên bật cười, nói: "Nhìn xem kế tiếp sẽ có kịch hay gì."
"Hửm?" Tang Du ở bên cạnh lộ ra vẻ mặt khó hiểu.
Lời này của Quân Tiêu Dao có ý gì đây?
Sau đó, bọn họ tiếp tục tiến vào sâu hơn.
Dọc đường gặp phải hung vật bị nhiễm vật chất bất tử, Quân Tiêu Dao cũng tùy ý càn quét.
Mà Tang Du lại đang quan sát các loại địa hình.
Quân Tiêu Dao cũng đang quan sát, hắn đột nhiên nói: "Dường như trận pháp ở đây không chỉ che giấu gì đó."
"Mà càng giống như đang trấn áp phong ấn gì đó."
Tang Du lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên.
"Quân công tử, ngươi cũng đã nhìn ra, chẳng lẽ ngươi cũng là Nguyên sư à?"
Nếu như một số Nguyên sư có mắt nhìn và kinh nghiệm thì có lẽ có thể nhìn ra chút gì đó.
Nhưng hình như Quân Tiêu Dao còn chưa tu luyện Nguyên thuật.
"Trực giác mà thôi." Quân Tiêu Dao tùy ý nói.
Thật ra với thiên phú của hắn, cộng thêm cảm ứng thần hồn.
Thì không khác nhau lắm, cũng có thể nhận ra được chút gì đó.
Nếu Quân Tiêu Dao nghiêm túc học Nguyên thuật.
Thì Đại tông sư Nguyên thuật cũng phải làm lễ quỳ lạy dập đầu bái sư.
Tang Du lại gật đầu nói: "Quân công tử nói đúng."
"Sông núi ở đây trập trùng như sống lưng rồng, chính là bố cục trấn phong Cửu Long."
"Hơn nữa, có vẻ như loại thủ đoạn phong ấn của trận pháp này khá giống... ."
"Giống cái gì?"
"Khá giống thủ đoạn của mạch Địa sư..." Tang Du nói.
Tuy nàng cũng chưa từng tiếp xúc thủ đoạn Nguyên thuật của mạch Địa sư.
Nhưng rốt cuộc cũng có một vài ghi chép liên quan đến thủ đoạn của mạch Địa sư.
"Mạch Địa sư..."
Quân Tiêu Dao nghĩ đến đứa con khí vận Giang Dật đã từng được thừa kế mạch Địa sư.
Bất kể là mạch Thiên sư hay mạch Địa sư thì đều là đại phái Nguyên thuật cực kỳ thần bí.
Từng để lại dấu vết ở rất nhiều thế giới.