Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 3930: CHƯƠNG 3930: "Có vẻ như trong đó cũng có chút bí mật, có liên quan đến mạch Địa sư à?" Quân Tiêu Dao nghĩ thầm.

Nhưng mà hắn đột nhiên dừng bước chân lại.

Tang Du sửng sốt, lộ ra vẻ mặt không rõ cho lắm.

Sau đó nhìn theo ánh mắt của Quân Tiêu Dao.

Phía trước, có bóng người hiện ra từ trong làn sương xám.

Cũng không phải là sinh vật bất tử kỳ lạ.

Mà là người mặc chiến giáp xanh đậm, trên người bao phủ vảy xanh lam.

Chính là Lam Ma Thiên Vương!

Hơn nữa, không chỉ hắn.

Mà còn có Linh Giác Thánh Tử, Tử Điện Chí Tôn, Tiểu Man Vương...

Cùng với những thế lực tu sĩ khác từng mâu thuẫn với tiên triều Thiên Dụ trong Linh Ương cổ cảnh cũng xuất hiện.

Mà ở một hướng khác, một bóng dáng mặc áo bào tím xuất hiện, chính là Tử Hằng Dương.

Hắn không nói lời nào, chỉ nhìn tình hình trước mắt, dường như đang suy nghĩ chút gì đó.

Nhìn thấy cảnh này, Quân Tiêu Dao cũng không bất ngờ, chi bằng nói đúng hơn là hợp tình hợp lý.

"Các ngươi muốn làm gì?"

Tang Du ở một bên la lên, có vẻ sợ hãi, núp sau lưng Quân Tiêu Dao.

Những người trước mắt đều là nhân vật có tiếng tăm lừng lẫy ở Đông Thương Mang.

Lúc này bọn họ cùng nhau xuất hiện, rõ ràng là kẻ đến không có ý tốt.

"Xem ra ngươi cũng không bất ngờ cho lắm."

Trong mắt Lam Ma Thiên Vương lóe lên vẻ hung ác, nhìn về phía Quân Tiêu Dao.

"Đây là cách các ngươi nghĩ ra à?" Giọng điệu Quân Tiêu Dao cũng rất thản nhiên.

"Bên trong phạm vi vật chất bất tử ở đây, hẳn là ngươi chịu khắc chế nhiều hơn chúng ta." Ánh mắt Linh Giác Thánh Tử lạnh lùng, hắn nói.

"Chỉ là dựa vào lợi thế của cảnh giới mà thôi, nếu như ở cùng một cảnh giới, người nào đó sẽ..." Tử Điện Chí Tôn nói.

Nhưng ngay lập tức.

Quân Tiêu Dao búng tay một cái.

Giống như phủi một hạt bụi trên người.

Tử Điện Chí Tôn nổ tung thành sương máu, sau đó tan biến bên trong làn sương xám.

Lời nói mới vừa nói ra một chút.

Người đã lập tức không tồn tại...

"Tử... Tử Điện Chí Tôn đâu rồi?"

Có người dụi mắt.

Bởi vì nhanh quá mức, cho nên khiến người ta có cảm giác giống như ảo giác.

Một vị yêu nghiệt cấp Chuẩn Đế có tiếng tăm lừng lẫy ở Đông Thương Mang đã không còn tồn tại nữa à?

"Chuyện này... sao lại..."

Tiểu Man Vương của Cổ Man tộc vốn dĩ có thân thể giống như tháp sắt, lúc này lại khẽ run.

Quân Tiêu Dao thản nhiên nhìn qua.

Phụt!

Thân thể của Tiểu Man Vương lại nổ tung, hóa thành sương máu. ...!

Lần này, kẻ ngu ngốc đến mấy cũng kịp phản ứng lại.

Lúc này, sắc mặt của rất nhiều yêu nghiệt mạnh nhất và nhân kiệt vô song của Đông Thương Mang có mặt ở đây đều thay đổi, từng người tê dại cả da đầu, đồng tử tỏ ra kinh hoàng tột độ.

Ngay cả vị Lam Ma Thiên Vương có tính tình hung hãn nổi tiếng của Lam Ma Tộc, trong mắt hắn cũng lộ ra vẻ khiếp sợ tột độ!

Trong đầu nổ ầm một tiếng, giống như chịu chấn động đến mức tê liệt.

"Làm sao có thể như vậy được? Nơi này nằm trong phạm vi vật chất bất tử, cho dù ngươi là Đại Đế thì ngươi cũng không thể phát huy toàn bộ thực lực mới đúng."

Lam Ma Thiên Vương không nhịn được hét to.

"Có gì khác à?"

Ánh mắt Quân Tiêu Dao lạnh lùng.

Hắn có Thượng Thương Hắc Huyết, vật chất bất tử này thật sự không thể tạo thành ảnh hưởng gì với hắn.

Nhưng lui một bước, cho dù không có Thượng Thương Hắc Huyết.

Ai có thể đối phó hắn?

Cho dù hắn bị suy yếu gấp trăm lần.

Ngay cả khi bị áp chế chín mươi chín phần trăm thực lực.

Thì đám rác rưởi này cũng không thể sánh bằng.

Sao chim sẻ lại dám so với thiên nga?

Sâu kiến sao có thể sánh bằng thần linh?

Quân Tiêu Dao lại tùy ý dùng một kiếm chỉ, chém về phía Thánh Tử của Linh Giác tộc.

Sắc mặt Linh Giác Thánh Tử đột nhiên thay đổi, cảm giác như bị một đôi tay bóp chặt cổ.

Lúc ở Linh Ương cổ cảnh, chỉ là một linh thân của Quân Tiêu Dao.

Mà bây giờ, hắn lại đang đối mặt với chân thân của Quân Tiêu Dao!

Cho dù chỉ là một kiếm chỉ tùy ý thì cũng không phải là chiêu hắn có thể chịu đựng được.

Cho dù hắn là Chuẩn Đế, cho dù hắn là Thánh Tử của Linh Giác tộc.

Cũng tuyệt đối không thể chịu đựng nổi!

Linh Giác Thánh Tử gào thét giận dữ, sừng ngọc thông linh trên trán tỏa ra vầng sáng rực rỡ trước nay chưa từng có.

Đồng thời, hắn cũng muốn phát huy thủ đoạn bảo toàn sinh mệnh.

Nhưng mà vô dụng.

Chỉ trong nháy mắt mà thôi.

Hào quang của kiếm chỉ chặt đứt sừng ngọc thông linh, một kiếm bêu đầu!

Ở trước mặt Quân Tiêu Dao thì thủ đoạn bảo toàn sinh mệnh gì đó cũng chỉ yếu ớt vô dụng như tờ giấy mỏng.

Thậm chí kiếm quang tùy ý kia lại xuyên qua các yêu nghiệt còn lại.

Lam Ma Thiên Vương không nói một lời, sử dụng thủ đoạn bảo toàn sinh mệnh, cũng muốn rút lui.

Nhưng Quân Tiêu Dao lại dùng Tuế Nguyệt Đạo Kiếm càn quét tất cả, tràn ngập mảnh vỡ thời gian mịt mù.

Lam Ma Thiên Vương đã cảm giác được nguy cơ dẫn đến tử vong.

"Không, ngươi không thể làm vậy, nếu chúng ta đều chết ở đây, tộc sau lưng chúng ta sẽ không chịu để yên cho ngươi."

"Toàn bộ Đông Thương Mang sẽ nhấc lên sóng gió lớn, tiên triều Thiên Dụ các ngươi sẽ bị tấn công tập thể cho đến khi hủy diệt!"

Lam Ma Thiên Vương tức giận hét lên.

Quân Tiêu Dao lại ngoảnh mặt làm ngơ.

Bối cảnh của tiên triều Thiên Dụ cũng không đơn giản.

Hơn nữa, chỉ cần có hắn ở đây thì hắn sẽ không cho phép tiên triều Thiên Dụ hủy diệt.

Cảm nhận được uy thế của Tuế Nguyệt Đạo Kiếm đang tới.

Lam Ma Thiên Vương cũng dùng thủ đoạn cuối cùng.

Phía sau lưng hắn có vô tận pháp tắc xông lên bầu trời.

Dường như có một gốc cổ thụ màu lam mọc lên, mang theo một loại ma tính khó có thể diễn tả.

Chính là gốc cây Lam Ma trong Lam Ma Tộc.

Gốc cây được tưới máu tươi và linh hồn của vô số sinh linh.

Nguyên do Lam Ma Thiên Vương là yêu nghiệt tuyệt đối của Lam Ma Tộc.

Cũng là bởi vì hắn từng kết nối với cây Lam Ma, nhận được một phần chúc phúc và lực lượng của cây Lam Ma.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!