CHƯƠNG 3960:
"Con kiến hôi khiêu khích Chân Long, chim yến đấu với thiên nga, ngươi cảm thấy ta có nên cười hay không?"
"Cái gì, ngươi..."
Nghe thấy lời này, ánh mắt của Tử Hằng Dương lập tức mang theo lãnh ý và sắc bén.
Tu sĩ thế lực các phương ở nơi đây cũng ngẩn người, có biểu cảm kinh ngạc.
Lời này của Quân Tiêu Dao hơi điên cuồng rồi.
Tử Hằng Dương có sao đi nữa, hiện tại cũng đã thành Đạo, thực lực xưa đâu bằng nay.
Đặt Đại Đế ở đâu cũng không phải là tồn tại có thể xem thường.
Chứ đừng nói là yêu nghiệt như Tử Hằng Dương đã thành Đạo, tuyệt đối mạnh mẽ hơn cường giả Đế cảnh bình thường.
Phía bên tiên triều Tử Diệu có rất nhiêu người căm giận không ngớt, cảm thấy Quân Tiêu Dao ăn nói quá ngông cuồng.
"Sao... hắn có thể nói như vậy được?"
Tử Mị công chúa cũng không nhịn được mà nói.
Tuy nàng đã đích thân lĩnh hội được sự kinh khủng của Quân Tiêu Dao.
Nhưng hiện giờ Hoàng huynh của nàng đã thành Đạo, hai người họ là cùng cảnh giới.
Theo lý thuyết, cho dù có chênh lệch cũng không thể là chênh lệch giữa con kiến hôi và Chân Long.
"Được, Quân Tiêu Dao, bổn Thái tử trái lại muốn xem xem ngươi có tư cách nói những lời này hay không."
Tử Hằng Dương ra tay, trong cơ thể thình lình có một luồng thần mang bén nhọn vọt lên tận trời xanh, nó dao động khiến tu sĩ tám phương đều thay đổi sắc mặt.
Bên trong thần mang màu tím rõ ràng có một cổ kiếm tử kim!
Chính là cổ kiếm thần ngân cổ kim mà con Kỳ Lân tử ngọc ngâm đến cho hắn lúc hắn sinh ra đời.
Được Tử Hằng Dương tế luyện thành thần binh bản mệnh.
Tử Hằng Dương ngự kiếm ngang trời, cổ kiếm tử kim bắn về phía Quân Tiêu Dao.
Kiếm thế bén nhọn, có thể nói, khiến Đại Đế đồng cảnh giới đều phải thay đổi sắc mặt.
"Tử Hằng Dương thật sự chỉ là Đại Đế sơ kỳ à, sao cảm giác mấy Đại Đế có cảnh giới cao hơn cũng không có uy thế bén nhọn như vậy?"
"Không hổ là nhân vật yêu nghiệt."
Rất nhiều người đều âm thầm khiếp sợ.
Đám người tiên triều Tử Diệu thì lộ ra vẻ phấn chấn, đều nín thở, muốn nhìn thấy Tử Hằng Dương rửa nhục.
Ngay lúc mọi người nhìn chăm chú.
Cuối cùng Quân Tiêu Dao cũng ra tay.
Lúc này, 120 triệu thế giới Tu Di trong cơ thể hắn đang rung động lắc lư.
Bắn ra sức mạnh to lớn ngập trời có có thể hình dung được.
Cùng lúc này, Hỗn Độn Khí cứ như hình thành một mảng sương mù bàng bạc, khuếch tán mạnh ra ngoài từ trong cơ thể của Quân Tiêu Dao.
Mỗi một tia đều có thể đè sập hư không, khiến vòm trời nổ vang.
Phía sau Quân Tiêu Dao có Hỗn Độn Khí vọt lên trời, quét sạch Thiên Thương, trong lúc mơ hồ, cứ như có một Thần Linh mông lung đang khai thiên.
Chính là Hỗn Độn Khai Thiên, dị tượng của Hỗn Độn Thể!
Lúc này, quanh thân của Quân Tiêu Dao có đám Tiên linh là Thanh Long, Phượng Hoàng, Kỳ Lân, Huyền Vũ hiện lên.
Tháp Vạn Đạo, dị tượng thứ hai của Hỗn Độn Thể!
Lực lượng của 120 triệu thế giới Tu Di chồng lên dị tượng của hai Hỗn Độn Thể.
Trong nháy mắt, sức mạnh mà Quân Tiêu Dao bộc phát ra đủ để khiến thiên địa rung động, Càn Khôn trở nên điên đảo!
Cứ như là một ý niệm có thể khai thiên, có thể tích địa, có thể phá Hỗn Độn, nghịch Hồng Hoang!
Đại hội tiên triều, tất cả tu sĩ của tất cả thế lực, dù là yêu nghiệt tinh anh hay là cường giả Đế cảnh.
Vào lúc này đều nín thở, trong mắt mang theo chấn động khó nói nên lời, tinh thần đang rung động mãnh liệt!
"Hỗn Độn Thể!"
Vô số người đều thất thanh.
Một trong những thể chất mạnh mẽ nhất xưa giờ xuất hiện ở trước mặt bọn họ.
Tử Hằng Dương vốn có vẻ mặt tự tin cũng đột biến trong nháy mắt.
Quân Tiêu Dao chỉ xuất một chưởng tùy ý mà thôi.
Cổ kiếm thần ngân tử kim đó đã trực tiếp văng tung tóe, thân kiếm chấn động kịch liệt, phát ra tiếng gào thét.
Nếu không có chất liệu của thần ngân tử kim, sợ là một kích này đủ để chấn động nó thành bột mịn!
Sau đó, Quân Tiêu Dao cất bước, như Hỗn Độn Thần Vương giá lâm hư không.
Trực tiếp dùng tư thế cường thế nhất giẫm lên Tử Hằng Dương!
Giống như giẫm lên con kiến hôi!
Tử Hằng Dương lập tức bộc phát ra thực lực của toàn bộ bản thân, tử khí xông lên trời.
Hắn đang thi triển kinh văn đạt được lúc sinh ra, vô số phù văn huyền ảo xông lên trời, đóng dấu ở hư không.
Cứ như đan xen thành từng thế giới sương mù, tử ý cuộn trào mãnh liệt, ngăn cản Quân Tiêu Dao.
Nhưng mọi thứ đều vô dụng.
Quân Tiêu Dao có dị tượng khai thiên, tháp Vạn Đạo làm phai mờ tất cả, hắn đạp một cước phá thế giới sương mù mà Tử Hằng Dương hiển hóa ra.
Dư thế không giảm, trực tiếp đạp lên ngực của Tử Hằng Dương.
Ầm!
Như sao băng rơi xuống.
Quân Tiêu Dao trực tiếp giẫm Tử Hằng Dương lên trên chiến đài cổ.
Bịch!
Toàn bộ chiến đài cổ trong nháy mắt bị chấn nát, hóa thành bột mịn, bụi mù xông lên trời!
Dù cho có trận văn cấm chế cũng vô dụng, ở giây phút đó đều bị xung kích làm cho phai mờ!
Thậm chí, toàn bộ quảng trường đều nổ vang, dù cho có trận văn cấp Đế gia trì ở nơi này, cũng tản ra ánh sáng chập chờn bất định, cứ như sắp mai một vậy!
Thuận theo bụi mù tán đi.
Lúc nhìn thấy cảnh tượng.
Tất cả mọi người ở đây đều yên lặng!
Quân Tiêu Dao chắp lấy tay, chân giẫm lên trên ngực của Tử Hằng Dương.
Mặc cho Tử Hằng Dương giãy giụa như thế nào, bắn ra pháp lực khủng bố, thậm chí phóng ra ánh sáng Đế Đạo, đều khó nhúc nhích.
Phải biết rằng, đây không phải là chó mèo gì cả.
Mà là Đại Đế, một Đại Đế sống sờ sờ!
Có thể nói, có lẽ có khả năng đánh bại một Đại Đế dưới tình hình cùng cấp.
Nhưng giẫm dưới chân nghiền ép như vậy, dường như là điều không thể!
Bởi vì cường giả Đế cảnh có yếu nhớt thế nào thì cũng là Đế cảnh, không có khả năng chật vật như tu sĩ bình thường được.
Dù cho bị đánh bại, máu chảy thương nặng, cũng sẽ không tùy ý để người ta giẫm dưới chân.
Nhưng lúc này, cảnh tượng này hết lần này tới lần khác xuất hiện ở trước mặt của mọi người.
Càng làm cho người ta rung động không nói nên lời.
Một hiệp!
Chỉ với một hiệp!
Quân Tiêu Dao đã giẫm Tử Hằng Dương ở dưới chân.
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, thì quả thật mọi người đều không dám tin vào hai mắt của mình!
Vừa nãy, Tử Hằng Dương vẫn còn hăng hái, cường thế triển lộ ra tu vi Đế cảnh, khiến bát phương rung động.
Nhưng hiện tại lại như con chó chết, vùng vẫy dưới chân Quân Tiêu Dao.
Một cái chớp mắt là thiên đường, một cái chớp mắt là địa ngục.
Cuộc đời phập phồng, không khỏi quá kích thích!
Đám người phía bên tiên triều Tử Diệu hoàn toàn ngây người, đờ ra, choáng váng.
Người bị giẫm dưới chân giãy giụa là Thái tử điện hạ của bọn họ ư?
Sao cảm giác không chân thực vậy?
Tử Mị công chủ thì càng biến sắc, trên mặt không còn huyết sắc, trong đôi mắt đẹp chỉ có run sợ!
Vừa nãy nàng còn cảm thấy Quân Tiêu Dao đang nói lời ngông cuồng.
Dù sao cũng là Đại Đế, ai lại yếu hơn ai được.
Kết quả cảnh tượng hiện tại vả mặt của Tử Mị công chúa vừa đỏ vừa sưng.
Quân Tiêu Dao nói rất ngông cuồng à?
Không!
Lúc này mọi người đều cảm thấy Quân Tiêu Dao quả thực quá khiêm tốn!
Mọi thứ yên tĩnh, bốn phía là một mảng tĩnh mịch, đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Chỉ có tiếng thở dốc ho ra máu của Tử Hằng Dương vang lên.
Đầu óc hắn cũng là một mảng trống rỗng, quả thực giống như bản thân chưa phản ứng kịp thì đã bị Quân Tiêu Dao giẫm nát dưới chân rồi.
Hắn cũng không ngờ Quân Tiêu Dao lại là Hỗn Độn Thể trong truyền thuyết!
Một Hỗn Độn Thể của Đế cảnh, nếu nói không thể nghiền ép cùng cấp, đó mới là điều không thể tưởng tượng nổi!
Ánh mắt của Quân Tiêu Dao hơi rũ xuống, nhìn xuống Tử Hằng Dương.
Thậm chí trên mặt hắn không lộ ra vẻ mãn nguyện nào cả.
Rõ ràng, đối với Quân Tiêu Dao, một chiêu đánh bại một Đại Đế, cho dù là Đại Đế yêu nghiệt như Tử Hằng Dương.
Cũng chỉ là chuyện rất bình thường, hoàn toàn không có gì đáng để khoe khoang đắc ý cả.
Hắn đạm mạc nói.
"Với thực lực tư chất của ngươi, có thể kiêu ngạo tùy ý trước mặt bất kỳ người nào."
"Nhưng nhớ kỹ..."
"Trăm nghìn vạn nhân kiệt cổ kim thấy ta đều phải nghe theo!"