Virtus's Reader

CHƯƠNG 3961:

Toàn trường là một mảng yên lặng, đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Công tử áo trắng tuyệt thế ở trên đài dùng giọng điệu bình thản nhất buông ra lời nói ngông cuồng nhất.

Nhưng lại không có ai phản bác.

Bởi vì đó là sự thật!

Có ai ở đây ngờ rằng, một trận so đấu Đế cảnh sẽ có kết cục như vậy.

Vốn cho rằng là chém giết và ác chiến kịch liệt.

Kết quả chỉ dùng một chiêu.

Tử Hằng Dương trở về lại bên trong đám người của tiên triều Tử Diệu.

"Hoàng huynh..."

Đám người Tử Mị công chúa đều là muốn nói lại thôi.

Lúc này, Tử Hằng Dương cứ như quả cà phủ sương, khí tức uể oải, không hề có biểu cảm.

Thật ra mọi người cũng có thể hiểu được.

Đổi lại là bất cứ người nào, chứng Đạo thành Đế vốn là lúc hăng hái nhất.

Kết quả gặp phải chuyện này.

Quả thực là thảm kịch nhân gian, chênh lệch không khỏi quá lớn.

Thậm chí sẽ sinh ra ảnh hưởng cực lớn đối với con đường tu luyện sau này.

Có lẽ chưa gượng dậy nổi.

Sắc mặt của cường giả tiên triều Tử Diệu cũng cực kỳ lạnh lẽo.

Đây là một đả kích cực lớn đối với tiên triều Tử Diệu.

Ánh mắt bọn họ nhìn về phía Quân Tiêu Dao, cũng không khỏi mang theo sát ý lạnh lẽo mờ mịt.

Hành động này của Quân Tiêu Dao chính là nửa phế Tử Hằng Dương.

Quốc tướng của tiên triều Đại Diễn nhìn đến đây, khóe miệng càng lộ ra nụ cười.

"Yêu nghiệt đúng là yêu nghiệt, nhưng càn rỡ quá."

"Có lẽ hắn không biết đạo lý cây có mọc thành rừng, vẫn bị gió thổi bật rễ đúng không?"

Đáy lòng quốc tướng Đại Diễn tự nhủ.

Tuy hành động lần này của Quân Tiêu Dao khiến tiên triều Thiên Dụ nở mày nở mặt.

Nhưng lại đắc tội với tiên triều Tử Diệu.

Vốn tiên triều Tử Diệu ở trạng thái trung lập.

Nhưng lần này, nói không chừng sẽ nhập vào trận doanh phía bên tiên triều Đại Diễn.

Thật ra Quân Tiêu Dao không hiểu mấu chốt ở bên trong ư?

Đương nhiên là không phải!

Nhưng Quân Tiêu Dao không thèm để ý đến!

Cho dù tiên triều Tử Diệu đứng về phía đối lập thì thế nào?

Chỉ cần tiên triều Thiên Dụ có đủ sự chấn nhiếp thì sẽ không sợ hắn có thể lật trời!

"Tiếp theo, còn ai không?"

Quân Tiêu Dao phất ống tay áo, khí tức quét ngang, Đế quang chiếu rọi tám hướng, giọng nói hào hùng truyền khắp thiên địa.

Vang ầm ầm toàn bộ hoàng thành Thiên Dụ.

Phía bên tiên triều Thiên Dụ, vô số con cháu Khương gia nhìn thấy cảnh tượng này đều có cảm giác nhiệt huyết dâng trào, ánh mắt lộ ra ánh sáng sùng bái đến cực điểm.

Trước kia, tuy tiên triều Thiên Dụ bọn họ cũng có đám yêu nghiệt như Khương Vận Nhiên, Khương Hạo Diêu.

Nhưng vẫn không cách nào đi ngang tất cả yêu nghiệt của Đông Thương Mang.

Nhưng Quân Tiêu Dao hết lần này tới lần khác lại làm được.

Một mình hắn độc lập hư không, khí thế bàng bạc, đi ngang thiên hạ!

Đó là sự gan dạ sáng suốt và quyết đoán cấp bậc nào chứ.

Mà thực lực Quân Tiêu Dao biểu hiện ra cũng đã chứng minh hắn có sức mạnh nói ra những lời này!

Khương Thái Lâm cũng khẽ gật đầu, trong lòng ngoại trừ cảm khái thì chẳng còn gì khác.

Chỉ có thể nói, Quân Tiêu Dao hội tụ mấu chốt tộc vận mệnh mạch của hai đại gia tộc là Quân gia và Khương gia.

Tất nhiên được trời che chở, mạnh đến mức không gì sánh kịp!

Toàn trường yên tĩnh.

Sau khi thấy được thảm kịch của Tử Hằng Dương thì còn ai dám khiêu khích?

Mà lúc này, phía bên Lam Ma tộc có một nhân vật Đế cảnh chợt phát ra tiếng nói lạnh lùng.

"Ngươi đúng là bừa bãi vô độ, Lam Ma Thiên Vương của tộc ta là ngã xuống trong tay ngươi."

"Có phải nên tính toán món nợ này đôi chút không?"

Truyền ra ngoài lời này, trong lòng tu sĩ của rất nhiều thế lực đều hồi hộp.

Bắt đầu rồi!

Bọn họ đều biết nhóm thế lực Lam Ma tộc không kiềm chế được, muốn làm khó dễ.

Bởi vì Quân Tiêu Dao thật sự là hơi kiêu ngạo, hơn nữa còn là Hỗn Độn Thể, hiện tại đã đủ mạnh mẽ rồi.

Nếu cho hắn thêm ít thời gian, đến lúc đó chẳng phải là cưỡi lên đầu của nhóm thế lực Lam Ma tộc à?

Nhân vật Đế cảnh của Lam Ma tộc lên tiếng tên là Lam Bách.

Tuy là Đế cảnh nhất trọng thiên, nhưng đã là Đế cảnh nhất trọng thiên hậu kỳ, chính là cường giả đời trẻ trong Lam Ma tộc.

Lam Ma Thiên Vương là yêu nghiệt tuyệt thế mạch này của hắn, vốn có hy vọng vượt qua hắn, trở thành trụ cột.

Kết quả lại bị Quân Tiêu Dao đạt bỏ một cách đơn giản.

Ánh mắt của Quân Tiêu Dao thản nhiên.

"Chỉ biết sủa?"

Ầm!

Lam Bách nghe vậy, trong mắt lập tức có lam diễm dâng lên.

Tính tình của Lam Ma tộc vốn hung ác điên cuồng, nếu không cũng sẽ không được xưng là hung tộc.

Sao có thể chịu được sự coi thường và khiêu khích của Quân Tiêu Dao chứ.

Hắn trực tiếp ra tay, phù văn màu lam in trên vòm trời hóa thành ánh sáng âm u chói lọi, giết về phía Quân Tiêu Dao!

Trước đây, tuy Tử Hằng Dương là yêu nghiệt, nhưng dù sao cũng mới thành Đạo không lâu.

Mà Lam Bách là cường giả đời trẻ thật sự, Đế cảnh nhất trọng thiên hậu kỳ, thậm chí còn cách tiểu viên mãn không xa.

Có thể nói, đặt cường giả cấp bậc này ở đâu đều là tồn tại cao cao tại thượng, được người ta kính nể.

Bỗng nhiên Lam Bách ra tay, cũng vượt qua dự liệu của thế lực các phương nơi này.

Với tuổi tác tu luyện và thân phận của Lam Bách, đây tuyệt đối là ỷ lớn hiếp nhỏ.

Quân Tiêu Dao khẽ đưa mắt, nhìn Lam Bách đang giết đến.

Hắn rất bình tĩnh, vốn không có hành động quá lớn, chỉ là tế ra một bình hồ lô.

Chính là Thất Thải Trảm Thiên Hồ.

Hồ lô được mở ra, bảy luồng sát quang sáng chói hiện lên, cứ như Trật Tự Thần Liên, ánh sáng pháp tắc.

Chính là bảy luồng Tiên Thiên Sát Đạo Pháp Tắc ẩn chứa bên trong Thất Thải Trảm Thiên Hồ.

Nhưng điều khủng bố nhất không phải là cái này, mà là tia kiếm quang cứ như phá vỡ vĩnh hằng!

Chính là Đại La Kiếm Thai!

Chém ra một kiếm, mưa ánh sáng bay tán loạn!

Kiếm thế bàng bạc không cách nào tưởng tượng được trực tiếp chém về phía Lam Bách!

Sở dĩ vận dụng binh khí vốn không phải vì Lam Bách mạnh bao nhiêu.

Mà là Quân Tiêu Dao lười lãng phí thời gian, một kiếm là có thể giải quyết tất cả.

Lam Bách nhìn thấy tia kiếm quang sáng chói phá vỡ thiên địa, sắc mặt vốn hung ác, lập tức thay đổi.

Đế uy trên thân hừng hực, có tộc văn của Lam Ma tộc đích hiện lên, hắn tế xuất ra đại thuật dũng mãnh nhất.

Nhưng tất cả phù văn pháp tắc đều bị Đại La Kiếm Thai chém chết một cách đơn giản.

Chém về phía Lam Bách.

Phụt!

Đế huyết bắn tung toé lên trời xanh, mang theo màu xanh thẵm, rơi xuống từng giọt.

Mấy tu sĩ xung quanh vội vàng lùi lại.

Bọn họ lần nữa nhìn đi, suýt chút nữa thì trừng tròng mắt ra ngoài!

Thân thể Đế của Lam Bách Đế chợt phân thành hai, sau đó bị kiếm khí cắn nát.

Điều này quá đột ngột.

Dù là Lam Ma tộc đều không phản ứng kịp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!