Virtus's Reader

CHƯƠNG 3969:

Sau một phen chấn nhiếp.

Khương Ngọa Long trở về tiên triều Thiên Dụ.

Mà không lâu sau, đã truyền đến tin tức khiếp người.

Tiên triều Đại Diễn tuyên bố phong triều.

Không chỉ như thế, còn cắt nhường ra rất nhiều lãnh thổ giới vực.

Bồi thường cho tiên triều Thiên Dụ lượng lớn Tiên Linh đan, cổ bảo bí dược, kỳ trân dị bảo...

Nhóm thế lực Lam Ma tộc cũng chịu thua, hiến ra rất nhiều tài nguyên.

Trải qua đợt này, tiên triều Đại Diễn, nhóm thế lực Lam Ma tộc tổn thương nguyên khí nặng nề, có thể nói là bị thương nặng.

Mà uy danh của tiên triều Thiên Dụ thì lần nữa đạt đến một độ cao mới.

Thế lực khắp Đông Thương Mang đều tin, sau đợt phong ba này, chỉ sợ địa vị của tiên triều Thiên Dụ đã hoàn toàn ổn định.

Không có bất kỳ thế lực nào dám có chút khiêu khích.

Dù sao thì cũng không ai muốn để Khương Ngọa Long tới cửa "nói đạo lý" cho bọn họ nghe.

Mà trong đợt sóng gió lần này.

Điều khiến người ta chú ý nhất không chỉ có Khương Ngọa Long.

Mà còn có Quân Tiêu Dao.

Nghiền ép Tử Hằng Dương, chém giết Đại Đế Lam Ma tộc.

Thậm chí còn tiếp được một chiêu của Cự Đầu Lam Ma tộc mà không hề tổn thương gì.

Chỉ với những điều này, cũng đã có thể nói là truyền kỳ rồi.

Thân phận cấp Thiếu Niên Đế của Quân Tiêu Dao cũng được mọi người nhận định.

Tư chất Hỗn Độn Thể cũng khiến vô số người sợ hãi thán phục.

Đồng thời điều khiến người ta tò mò là.

Rất nhiều người suy đoán, có lẽ Khương Ngọa Long được Quân Tiêu Dao cứu ra ngoài.

Nhưng rốt cuộc cứu ra ngoài như thế nào thì không ai hay biết.

Nói ngắn lại, hình như trên người Quân Tiêu Dao bao phủ một vầng sáng thần bí.

Hiện giờ hắn để lộ ra ngoài, có thể chỉ là một góc cạnh lạnh lùng của hắn.

Hoàng thành Thiên Dụ.

Bầu không khí có thể nói là sôi động đến cực điểm.

Trên mặt của vô số tộc nhân Khương gia của tiên triều Thiên Dụ đều mang theo vẻ vui sướng hân hoan.

Tuy trước đó tiên triều Thiên Dụ cũng không tính là xuống dốc, vẫn còn ở đỉnh phong.

Nhưng rõ ràng lại gặp phải rất nhiều chỉ trích và nhằm vào.

Mà bây giờ, cổ tổ Khương Ngọa Long trở về, Quân Tiêu Dao còn tạo ra được uy danh bất thế.

Có đại lão thế hệ trước tọa trấn.

Lại có yêu nghiệt đời mới quét sạch bốn phương.

Quốc vận của tiên triều Thiên Dụ có thể nói là đang thịnh, như thêm dầu vào lửa.

Cho dù không cách nào so sánh với thời kỳ đỉnh phong nhất của lịch sử.

Nhưng đã là điều không tồi rồi.

Bên trong đại diện rộng lớn ở hoàng cung.

Đám người Khương Ngọa Long, Khương Thái Lâm đang ở chủ tọa.

Quân Tiêu Dao cũng ở bên trên.

Còn có tộc lão khác của Khương gia, thần tướng của tiên triều Thiên Dụ, cùng với đám người Khương Hạo Diêu, Khương Vận Nhiên, đều ngồi hai bên phía dưới.

Quân Tiêu Dao cũng kể lại chút tình hình ở hang Vãng Sinh cho Khương Thái Lâm nghe.

"Thì ra là thế, Khương Thần đó sớm đã có lòng phản bội rồi."

"Thập hoàng tử cũng bị Phệ Hồn tộc đoạt xá."

Khương Thái Lâm đã hiểu được tình hình.

Phía bên kia, Quan Thiên các chủ lắc đầu thở dài.

"Hây, vậy mà hắn lại sa vào con đường lạc lối."

"Nhưng không ngờ hắn là người nắm giữ Thiên Cơ Mệnh Tinh."

"Khó trách có thể dẫn động bia cổ Quan Thiên cộng hưởng, vốn cũng là người có tiền đồ vô lượng, đáng tiếc..."

Có thể nói, chủ Tinh Thần có lực lượng tinh thần gia trì, thành tựu trong tương lai sẽ không giới hạn.

Cho dù đối với tiên triều Thiên Dụ thì cũng là tồn tại cực kỳ quan trọng, sau này có thể trở thành trụ cột.

Đáng tiếc Khương Thần lại tìm đường chết.

Cuối cùng rơi vào kết cục này.

Quan Thiên các chủ từng là sư tôn của Khương Thần.

Nói không tiếc thì đó là điều không thể.

Dù sao cũng còn chút tình cảm thầy trò.

Nhưng Quân Tiêu Dao xử trí hành động này của Khương Thần cũng không sai gì cả.

Hắn cũng cảm thán, trước đây bói toán thôi diễn là sẽ có người thay đổi quốc vận của tiên triều Thiên Dụ, nghênh đón điểm rẽ.

Thậm chí là thay đổi toàn bộ cục diện của Đông Thương Mang.

Hiện tại đã trở thành sự thật.

Quân Tiêu Dao chính là người thay đổi tất cả.

Khương Thái Lâm nhìn về phía Quân Tiêu Dao nói.

"Quân Tiêu Dao, năng lực của Thất Tinh Diệu Thế cũng là bất phàm."

"Nhưng ngươi phải cẩn thận, có khả năng Thất Tinh Loạn Thế sẽ xuất hiện đó."

"Thất Tinh Loạn Thế?"

Quân Tiêu Dao hơi nhíu mày.

Khó trách lại gọi là tinh không Thương Mang.

Đúng là có nhiều ngôi sao.

Sau đó hắn cũng hiểu được

Thế gian có âm có dương.

Có diệu thế, thì sẽ có loạn thế.

So sánh với Thất Tinh Diệu Thế thì thuộc tính của Thất Tinh Loạn Thế thiên về hướng hỗn loạn, hắc ám, giết chóc các loại.

Ví dụ như Tham Lang Tai Tinh, Thất Sát Kiếp Tinh, Thiên Sát Cô Tinh...

Mà chủ tinh thần xuất hiện trước đó, diệu thế và loạn thế chia làm hai trận doanh đối lập.

Quân Tiêu Dao từ chối cho ý kiến về điều này.

Thế gian này không có chính tà thiện ác tự nhiên.

Tất cả chẳng qua là suy tính về lập trường và lợi ích mà thôi.

Giống như Khương Thần, tuy có được Thiên Cơ Mệnh Tinh trong Thất Tinh Diệu Thế.

Nhưng nghiêm chỉnh mà nói, hắn cũng không được xem là người tốt lành gì.

Cho nên cũng không thể chắc chắn Thất Tinh Diệu Thế là tốt, Thất Tinh Loạn Thế chính là hại.

"Có tin đồn, nếu có thể tập hợp đủ thất tinh là được thành tựu chủ Thất Tinh trong truyền thuyết."

"Đáng tiếc trước đây chưa từng xuất hiện." Khương Thái Lâm nói.

Một lực lượng tinh thần được đắp nặn ra từ chủ Tinh Thần.

Mà truyền thuyết, nếu không ai có thể tập hợp đủ bảy lực lượng tinh thần cổ xưa.

Thì có thể hóa thành chủ Thất Tinh, thậm chí có thể điều động những lực lượng thiên địa tinh thần của tinh không Thương Mang.

Tinh không Thương Mang, vô số tinh thần.

Sức mạnh to lớn đó mênh mông cỡ nào chứ?

Cho dù chỉ điều động một luồng đều có thể nói là nghịch thiên, có năng lực khiếp người.

Chỉ là trước đây cũng chẳng có ai có thể tập hợp đủ thất tinh.

Dù sao thì có thể được tinh thần tán thành, trở thành chủ Tinh Thần thì bản thân phải có chút tài năng.

Sao có thể dễ dàng bị người ta đánh chết, cướp đoạt lực lượng tinh thần được.

Khương Thái Lâm nói đến đây, còn nhìn về phía Quân Tiêu Dao.

Nếu như nói những người khác không có khả năng này.

Vậy với tư chất nghịch thiên của Quân Tiêu Dao.

Nói không chừng thật sự không có chuyện gì mà hắn không làm được.

Nhưng Quân Tiêu Dao lại không để ý mấy đến lực lượng tinh thần gì đó.

Cũng không có hứng thú quá lớn về cái gọi là chủ tinh thần, chủ Thất Tinh.

Tồn tại này, cùng lắm là Vương của dị số hoặc là dị số.

Nhưng Quân Tiêu Dao chính là tổ dị số.

Cho dù chủ Thất Tinh thật sự xuất hiện, tư chất cũng không thể so sánh với hắn.

Thiên Cơ Mệnh Tinh đối với Quân Tiêu Dao cùng lắm là dệt hoa trên gấm mà thôi.

Dù sao thì trên người hắn toàn là bug, có thể nói là tồn tại của bug.

Nên cũng không thiếu bàn tay vàng này.

Nhưng Thiên Cơ Mệnh Tinh cũng có giá trị của nó, sau này Quân Tiêu Dao sẽ xem xét.

Lúc này, Khương Thái Lâm lần nữa nói với Quân Tiêu Dao.

"Đúng rồi, Quân Tiêu Dao, còn có một chuyện, bây giờ ngươi không thể từ chối nữa."

"Chuyện gì?" Quân Tiêu Dao hỏi.

"Phong Vương!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!