Virtus's Reader

CHƯƠNG 3970:

Vừa thốt ra hai chữ "phong Vương".

Toàn bộ đại điện đều huyên náo đều hơi yên tĩnh lại.

Ánh mắt của đám đại nhân vật tộc lão của tiên triều Thiên Dụ, còn có tộc nhân của các dòng chính đều hội tụ lên trên người của Quân Tiêu Dao.

Phong Vương, đây tuyệt đối không phải là chuyện nhỏ.

Chứ đừng nói Quân Tiêu Dao không mang họ Khương, còn là Vương khác họ.

Trước đây phong Vương đều cực kỳ thận trọng.

Cho dù Khương Thái Lâm đồng ý thì còn phải đợi các vị lão tổ, tộc lão bàn bạc thảo luận.

Chỉ là hiện tại, nghe Khương Thái Lâm muốn phong Vương cho Quân Tiêu Dao.

Toàn trường không có một ai của Khương gia có dị nghị gì cả.

Có thể nói, tuy Quân Tiêu Dao không mang họ Khương, nhưng tất cả người của Khương gia cũng vô ý thức xem Quân Tiêu Dao thành người nhà mình.

Đương nhiên cũng không phân biệt cùng họ hay là khác họ.

Còn về công tích phong Vương.

Điều đó càng không cần nói nhiều, hoàn toàn không cần đến văn Chuong miêu tả.

Công tích mà Quân Tiêu Dao lập cho tiên triều Thiên Dụ đã vượt hơn trời rồi, thậm chí còn thay đổi quốc vận cho tiên triều Thiên Dụ.

Một đám đại nhân vật, tộc lão của Khương gia nhìn về phía Quân Tiêu Dao đều hài lòng gật đầu.

Mà mấy người trẻ tuổi, thiên kiêu dòng chính của Khương gia thì đầy kính ngưỡng và sùng bái.

"Bệ hạ, điều này..."

Quân Tiêu Dao hơi chần chờ.

Thật ra hắn cũng thấy chuyện này không sao cả.

Hơn nữa, hắn cũng không thể luôn ở lại tiên triều Thiên Dụ, sau này sẽ rời đi, cho nên...

Khương Thái Lâm như nhìn ra băn khoăn của Quân Tiêu Dao.

"Ngươi yên tâm, cho dù trở thành Vương của tiên triều Thiên Dụ ta, cũng không bắt buộc là phải một lực ở lại tiên triều."

"Đây chỉ là một biểu tượng của thân phận và địa vị mà thôi."

"Huống hồ trước đây ngươi đã từ chối một lần rồi, hiện tại cũng không thể từ chối được nữa."

Lúc Quân Tiêu Dao mới đến tiên triều Thiên Dụ thì Khương Thái Lâm đã muốn lôi kéo hắn, thậm chí là nói phong Vương.

Chỉ là khi đó Quân Tiêu Dao đã từ chối.

Hơn nữa phong Vương quả thật không có cớ gì cả, cho nên chỉ đành thế thôi.

Hiện tại, công tích của Quân Tiêu Dao đủ để chặn miệng của bất kỳ người nào, sẽ không ai có dị nghị nào cả.

Lúc này, Khương Ngọa Long ngồi ở vị trí đầu nói: "Quân Tiêu Dao, đây là vinh dự ngươi nên có."

"Khương gia sẽ không keo kiệt với người trong nhà đâu."

Quân Tiêu Dao thấy Khương Ngọa Long đều lên tiếng, cũng không phải là người không có mắt nhìn.

Hắn hơi chắp tay nói: "Vậy thì đa tạ bệ hạ, đám người Ngọa Long tiền bối ưu ái rồi."

Sau đó.

Chuyện liên quan đến việc Quân Tiêu Dao phong Vương cũng truyền khắp Đông Thương Mang.

Thế lực khắp nơi nghe thấy tin tức này đều có tâm tư khác nhau.

Nằm ngoài dự liệu, lại giống như hợp tình hợp lí.

"Đây cũng là Vương trẻ tuổi nhất trong mấy tiên triều."

"Hây, hành động lần này của tiên triều Thiên Dụ cũng được xem là tỏ rõ thái độ, hoàn toàn lôi kéo Quân Tiêu Dao làm người trong nhà."

"Nếu sau này ai dám nhằm vào Quân Tiêu Dao, với thân phận là Vương của hắn, chính là nhằm vào tiên triều Thiên Dụ."

"Tiên triều Thiên Dụ cũng được xem là truyền tin ra ngoài, Quân Tiêu Dao có tiên triều Thiên Dụ che chở."

Rất nhiều người đều hiểu.

Tiên triều Thiên Dụ tuyên bố tin này cũng được xem là một loại bảo vệ khác cho Quân Tiêu Dao.

Dù sao thì người và thế lực mà Quân Tiêu Dao đắc tội cũng rất nhiều.

Mà hiện tại, ban tặng thân phận Tiêu Dao Vương hắn.

Hơn nữa còn có đám nhân vật lớn Khương Ngọa Long chống lưng ở phía sau.

Toàn bộ Đông Thương Mang, cho dù thật sự không có ai dám nhằm vào Quân Tiêu Dao ở bên ngoài.

Không lâu sau, thiếp mời phong Vương tiên triều Thiên Dụ đã truyền đến thế lực khắp nơi.

Hiện tại cũng không có thế lực dám đắc tội với tiên triều Thiên Dụ nữa.

Đều mang theo hậu lễ đến đây chúc mừng.

Quân Tiêu Dao cũng là cạn lời với điều này.

Hắn đưa ra yêu cầu nghi thức phong Vương không cần phức tạp như vậy, đơn giản là được.

Kết quả tiên triều Thiên Dụ lại làm cực kỳ long trọng, khua chiêng gõ trống.

Nhưng Quân Tiêu Dao hiểu là tiên triều Thiên Dụ đang phô trương thanh thế cho hắn.

Đây là sự yêu mến của người nhà mình, mà hắn chỉ có thể nhận lấy.

Nghi thức phong Vương trùng trùng điệp điệp, nghê hà sáng lạn khắp bầu trời, nhân mã các nơi đều đến đây bái kiến.

Một đám đại nhân vật của tiên triều Thiên Dụ hiện thân.

Cổ tổ Khương Ngọa Long cũng đích thân xuất hiện, khiến bát phương kính nể.

Bọn họ biết điều này đại diện cho việc phía sau Quân Tiêu Dao có Khương Ngọa Long chống lưng.

Quân Tiêu Dao áo trắng tuyệt thế, chắp tay đứng ở trên đài phong Vương, nhận được Vương lệnh Khương Thái Lâm ban cho.

Phía trên khắc hai chữ Tiêu Dao, đại diện cho thân phận Tiêu Dao Vương của hắn ở tiên triều Thiên Dụ.

"Bái kiến Tiêu Dao Vương!"

Trên quảng trường, rất nhiều thị vệ tiên binh tướng lĩnh của tiên triều Thiên Dụ đều quỳ một chân về phía Quân Tiêu Dao.

Lời nói oai nghiêm như sấm sét truyền khắp thiên địa.

Vô số thế lực khắp nơi ở bên ngoài đến bái kiến cũng đều chắp tay.

"Bọn ta chúc mừng Tiêu Dao Vương!"

Dưới đài phong Vương.

Đám người dòng chính là Khương Hạo Diêu, Khương Vận Nhiên, Khương Thiên Lan, Khương Uyển Nghi đều trông ngóng ở nơi này.

Khương Hạo Diêu không khỏi cảm thán nói.

"Quân huynh phong Vương là mục đích chung, có lẽ đã phá vỡ ghi chép phong Vương nhanh nhất rồi."

"Cửu muội, ngươi nói có phải..."

Khương Hạo Diêu quay đầu nhìn.

Lại phát hiện Khương Vận Nhiên ở bên cạnh khẽ nhếch hàng lông mi, ngước mắt lên nhìn bóng dáng của Quân Tiêu Dao, dường như hơi thất thần.

"Cửu muội?"

"A... hoàng huynh, ngươi nói gì vậy?"

Khương Vận Nhiên hoàn hồn.

"Cửu muội, sau khi trở về từ hang Vãng Sinh, hình như ngươi thường xuyên ngây người, không tập trung, là có chuyện gì vậy?" Khương Hạo Diêu hỏi.

"Ta... không có gì." Khương Vận Nhiên hơi rũ mắt.

Nàng có thể nói thế nào được.

Nói nguyên thần của nàng với Quân Tiêu Dao khai thông tương hợp ở bên trong hang Vãng Sinh à?

Tuy vẫn chưa được xem là nguyên thần giao hòa.

Nhưng cảm giác thân mật khi nguyên thân khai thông lẫn nhau tuyệt đối không thua gì cơ thể giao lưu chân thành.

Thậm chí còn có cảm giác xâm nhập vào linh hồn.

Khương Vận Nhiên cũng cảm thấy, sau khi bản thân trở về từ hang Vãng Sinh cũng có chút không đúng.

Nàng luôn nhớ đến từng cảnh tượng ở hang Vãng Sinh.

Quân Tiêu Dao kéo lấy tay nàng.

Ngửi mùi hương trên người nàng.

Ở trong không gian thần hồn tuyệt cảnh đó, nguyên thần của nàng được nguyên thần của Quân Tiêu Dao che chở, sưởi ấm.

Nàng nhớ rõ, Quân Tiêu Dao nói với nàng, có bất kỳ nguy hiểm nào ta đều sẽ bảo vệ ngươi.

Tất cả mọi chuyện đối với một nữ tử, có lực sát thương rất lớn.

Lực sát thương này đã làm tổn thương tình cảm.

Cho nên Khương Vận Nhiên thường ngây người hoảng hốt.

Thậm chí nàng còn cảm thấy hiện tại nguyên thần của nàng vẫn còn dính lấy khí tức nguyên thần của Quân Tiêu Dao.

Còn có cái gì mà so sánh linh hồn, nhiễm khí tức của hắn thì càng khắc sâu?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!