CHƯƠNG 3974:
Khu vực trung tâm của hoàng thành Thiên Dụ có một mảng rừng trúc xanh rậm rạp.
Một viện lạc nho nhã khác biệt nằm ở.
Linh khí nơi này mờ mịt, sương mù mông lung.
Nhìn qua cầu nhỏ nước chảy rõ ràng rất khác với khu vực khác của Hoàng cung.
Nhưng thật ra là một linh nhãn, là một bảo địa tu luyện hiếm có.
Mà người có thể chiếm được bảo địa này cũng chỉ có thể là người có thiên phú nhất tiên triều Thiên Dụ.
Trong viện lạc có một lầu các với màu sắc cổ xưa.
Khương Vận Nhiên ngồi xếp bằng trên bồ đoàn của trận pháp tụ linh.
Cở thể mảnh khảnh mềm mại không gì sánh được, lộ ra đường cong hoàn mỹ cân xứng lại không mất đường nét.
Ba búi tóc đen tùy ý rối tung trên bờ vai thơm và lưng ngọc, chợt có mấy sợi tóc rũ xuống góc nghiêng của khuôn mặt.
Một khuôn mặt không phấn son, như phù dung trong nước, chải chuốt tự nhiên.
Đôi mắt trong suốt long lanh, làn da trắng nõn, tư thế dung mạo xinh đẹp.
Quanh thân lượn lờ linh khí, làm tôn nàng lên như tiên tử cung trăng, khí chất linh hoạt kỳ ảo, không ăn khói lửa, mang theo tư thế xuất trần tuyệt đẹp.
Mà giờ phút này, tiên tử trong vắt linh hoạt kỳ ảo cũng cau mày lại.
Hai tròng mắt mở ra.
Sau đó khẽ thở dài một hơi.
Trước đây, Khương Vận Nhiên tu luyện đều có thể tĩnh tâm ngưng thần.
Nhưng khoảng thời gian này, nàng lại không cách nào yên tĩnh, hiệu quả tu luyện giảm đi nhiều.
Khương Vận Nhiên biết rõ nguyên nhân tại sao.
Mỗi khi nàng nhắm mắt tu luyện.
Thì trong đầu sẽ hiện lên một bóng dáng áo trắng.
"Ta không nên suy nghĩ quá nhiều."
"Tiêu Dao tộc huynh sẽ không..."
Dưới đáy lòng của Khương Vận Nhiên rất phúc tạp, có mùi vị khó hiểu.
Trước đây, nàng chưa từng có loại cảm xúc này.
Mà đúng lúc này.
Đồng tử của Khương Vận Nhiên chợt ngừng lại.
Nàng cảm nhận được một luồng khí tức.
Một luồng khí tức rất quen thuộc.
"Vận Nhiên..."
Một bóng dáng mặc áo trắng thon dài, dáng người rất thẳng, như trúc xanh bên ngoài lầu các, giáng xuống nơi này.
Đó chính là Quân Tiêu Dao.
Hắn vốn không thu liễm khí tức cho nên Khương Vận Nhiên có thể phát giác được ngay.
Hắn cũng biết thật ra Khương Vận Nhiên vốn không bế quan tu luyện.
Nhưng chỉ một hơi thở.
Tuy trong lòng Khương Vận Nhiên phức tạp, nhưng cơ thể cũng rất thành thực bắt đầu động đậy, nhanh chóng đứng dậy đi ra ngoài lầu các.
Nhìn thấy nam tử trẻ tuổi một thân áo trắng tự nhiên, tiên ý xuất trần thấp thoáng ở rừng trúc xanh.
"Tiêu Dao tộc huynh..."
Trái tim của Khương Vận Nhiên đập hơi nhanh.
Nàng biết tính cách của Quân Tiêu Dao thông thường sẽ không quan tâm đến người khác.
Hiện tại lại chủ động đến đây tìm nàng.
Vậy có phải...
Chẳng biết tại sao, Quân Tiêu Dao chủ động đến đây tìm nàng khiến đáy lòng nàng cảm thấy rất vui.
May mà nàng không biết việc này là do Khương Thái Lâm nhắc tới.
Nếu không sợ là sẽ có cảm giác vỡ mộng.
"Vận Nhiên, khoảng thời gian này ngươi chưa từng đến đàm luận đạo pháp với mọi người." Quân Tiêu Dao nói.
Mí mắt của Khương Vận Nhiên cụp xuống, dường như không dám nhìn thẳng vào mắt của Quân Tiêu Dao, chỉ là nói.
"Lần trước Vận Nhiên trở về từ hang Vãng Sinh, có điều ngộ ra, cho nên muốn muốn tự bế quan."
"Vậy ư?"
Ánh mắt của Quân Tiêu Dao thâm sâu, nhưng cũng không nhiều lời, chỉ là nói: "Ta tới nơi này chỉ là muốn nói lời tạm biệt ngươi."
"Nói lời tạm biệt?"
Khương Vận Nhiên rũ mắt, ngạc nhiên ngẩng lên, nhìn lên trên mặt Quân Tiêu Dao.
"Sau này ta phải rời khỏi tiên triều Thiên Dụ, đi đến Nam Thương Mang." Quân Tiêu Dao nói.
Đồng tử của Khương Vận Nhiên hơi động đậy.
Quân Tiêu Dao sắp đi rồi sao?
Thật ra trong lòng nàng cũng có dự đoán.
Nhân vật như Quân Tiêu Dao rõ ràng không thể một mực ở lại tiên triều Thiên Dụ được.
Ở nơi sâu trong Thương Mang mênh mông, vùng đất tranh phong kịch liệt nhất mới là nơi mà hắn nên đến.
Nhưng khó tránh khỏi có chút đột ngột.
"Đúng... Đúng rồi, Tiêu Dao tộc huynh tất nhiên là có chuyện quan trọng..."
"Vậy Vận Nhiên chúc Tiêu Dao tộc huynh thuận buồm xuôi gió."
Trên mặt Khương Vận Nhiên miễn cưỡng nặn ra nụ cười, sau đó xoay người muốn trở về lầu các.
Nhưng âm thanh của Quân Tiêu Dao lại vang lên ở phía sau.
"Vận Nhiên, ngoại trừ điều này, ngươi không còn điều gì khác muốn nói sao?"
Bước chân của Khương Vận Nhiên đột nhiên dừng lại.
Bàn tay ngọc hơi siết chặt.
Nàng muốn nói cái gì?
Đương nhiên là nàng muốn nói chuyện với Quân Tiêu Dao rồi.
Nhưng có rất nhiều lời không thể nói được, cũng không nói nên lời.
Quân Tiêu Dao thấy thế thì thở dài một hơi.
Hắn không muốn cô phụ bất kỳ nữ tử nào, cũng không muốn lầm lỡ cuộc đời của ai cả.
Nhưng có những chuyện không phải như hắn mong muốn.
Ngay khi Quân Tiêu Dao chuẩn bị rời đi.
Bỗng nhiên Khương Vận Nhiên xoay người, bình tĩnh nhìn Quân Tiêu Dao.
"Tiêu Dao tộc huynh, người trong mắt ngươi là ta hay là nữ tử tên Khương Thánh Y đó?"
Bình thường âm thanh của Khương Vận Nhiên linh hoạt kỳ ảo.
Nhưng lúc này, hiếm khi mơ hồ có tia rung động.
Lúc nàng mới gặp gỡ Quân Tiêu Dao.
Ánh mắt của Quân Tiêu Dao nhìn về phía nàng.
Nhưng vốn không phải là đang nhìn nàng.
Sau đó, Quân Tiêu Dao cũng có nói.
Khương Vận Nhiên khiến hắn nhớ đến thê tử của của hắn, là Khương Thánh Y.
Bọn họ có nét tương tự.
Mà hình như điều này đã trở thành vướng mắc nhỏ mơ hồ trong lòng của Khương Vận Nhiên.
Chẳng lẽ Quân Tiêu Dao quan tâm nàng, chăm sóc nàng.
Đơn thuần chỉ là vì nàng khiến Quân Tiêu Dao nghĩ đến Khương Thánh Y?
Nàng được xem là kẻ thay thế?
Hoặc là, ngay cả kẻ thay thế cũng không phải, chỉ là một cái bóng mà thôi.
Nàng nghĩ đến đây, lại nghĩ đến cảnh tượng nguyên thần của nàng và Quân Tiêu Dao dựa vào nhau trong hang Vãng Sinh.
Khương Vận Nhiên cảm giác trong lòng khó chịu khó nói nên lời.
Cho nên lúc này nàng lấy hết dũng khí hỏi ra những lời này.