CHƯƠNG 3975:
Quân Tiêu Dao nhìn Khương Vận Nhiên, lắc đầu nói.
"Vận Nhiên, xem ra lời của ta đã khiến ngươi hiểu lầm rồi."
"Trong mắt ta, ngươi từ đầu đến cuối đều là kiêu nữ có thiên phú nhất Khương gia tiên triều Thiên Dụ."
"Ngươi có hào quang thuộc về bản thân mình, sẽ không bị bất kỳ ai che lấp được."
"Ngươi từ đầu đến cuối đều là ngươi, không phải là thế thân cho bất kỳ một người nào cả."
Quân Tiêu Dao vô ý thức đối đáp trôi chảy đã hình thành một loại bản năng và thiên phú.
"Thật sao?"
Đồng tử của Khương Vận Nhiên như pháo hoa thắp sáng.
Người trong mắt của Quân Tiêu Dao là nàng, mà không phải là cái bóng của người nào đó.
"Đương nhiên rồi."
Khương Vận Nhiên nở nụ cười, tươi đẹp như cây dành dành nở rộ.
Có lời này của Quân Tiêu Dao là đã đủ rồi.
Nàng không phải là thế thân hay cái bóng của ai cả.
Trong mắt Quân Tiêu Dao có nàng là đã đủ rồi.
Sau đó, hình như Khương Vận Nhiên nghĩ đến điều gì đó, nàng hơi cúi đầu nói.
"Xin lỗi, Tiêu Dao tộc huynh, khoảng thời gian này ta..."
"Không cần nói nhiều, ngươi là kiêu nữ của Khương gia, ta hy vọng sau này nhìn thấy ngươi thành tựu cấp Thiếu Niên Đế, hoàn thành mục tiêu của bản thân."
Quân Tiêu Dao lộ ra nụ cười dịu dàng, mang theo cổ vũ.
"Ta biết rồi."
Trong mắt của Khương Vận Nhiên có ánh sáng.
Khúc mắc của nàng đã được Quân Tiêu Dao cởi bỏ, thư thản không ít, cứ như được thông suốt vậy.
"Vậy thì được."
Quân Tiêu Dao khẽ vuốt cằm, xoay người muốn rời đi.
"Tiêu Dao tộc huynh!"
Bỗng nhiên âm thanh của Khương Vận Nhiên vang lên ở phía sau.
Bước chân của Quân Tiêu Dao dừng lại.
"Vận Nhiên sẽ không quên chuyện ở trong hang Vãng Sinh."
Quân Tiêu Dao hơi dừng lại, nghiêng đầu nói: "Ta cũng sẽ không quên."
Sau đó, hắn lăng không rời đi.
Khương Vận Nhiên lộ ra ý cười tuyệt đẹp.
Quả nhiên, Tiêu Dao tộc huynh của nàng rất dịu dàng.
Trong lòng để ý, nhưng trên mặt lại không có chút khác thường nào.
Khương Vận Nhiên đã có mục tiêu, nàng muốn thành tựu cấp Thiếu Niên Đế.
Nếu như vậy, có lẽ nàng có thể lọt vào mắt của Quân Tiêu Dao.
Khoảng thời gian này, nàng đều đang bế quan.
Nhưng trước mắt, luôn hiện ra bóng dáng của Quân Tiêu Dao.
Vốn không phải là ảo giác, mà thật sự có một bóng dáng của Quân Tiêu Dao xuất hiện.
Khương Vận Nhiên cảm thấy điều này có lẽ là vì nguyên thần của nàng từng khai thông lực lượng nguyên thần của Quân Tiêu Dao.
Cho nên đã nhiễm phải khí tức nguyên thân của Quân Tiêu Dao.
Ảo ảnh đó là lực lượng nguyên thần Quân Tiêu Dao để lại trong đầu nàng hình thành.
Nhưng điều này cũng rất tốt.
Ít nhất thì ở một mức độ nào đó, Quân Tiêu Dao vĩnh viễn ở bên cạnh nàng, cho dù chỉ là một ảo ảnh nguyên thần.
"Tiêu Dao tộc huynh, Vận Nhiên phải trở nên có tác dụng hơn mới được, phải để ngươi lau mắt mà nhìn..."
"Để trong mắt ngươi có ta, luôn có ta, mãi mãi có ta..."
Bàn tay ngọc của Khương Vận Nhiên vỗ vào mặt, trong đôi mắt sáng long lanh hiển hiện một luồng sương mù hiếm thấy.
Khóe môi mỉm cười, giống như mang theo tiếng nỉ non vậy.
Nàng lại nghĩ đến cảnh tượng nhìn thấy trong hồ Vãng Sinh bên trong hang Vãng Sinh.
Nếu thật sự có liên quan đến nàng, vậy thì Khương Vận Nhiên có tự tin nàng sẽ trở nên mạnh hơn.
Quân Tiêu Dao vốn không rõ tình cảm tộc muội của hắn hình như đang dần phát triển theo hướng kỳ quái.
Sau khi hắn tu chỉnh mấy ngày ở tiên triều Thiên Dụ, cũng chuẩn bị khởi hành rời đi.
Lần này hắn rời đi, bên cạnh cũng chỉ có Tang Du.
Còn về Linh Tịch, vẫn là áp dụng chính sách nuôi thả, mặc cho bản thân nàng phát triển.
Tiên triều Thiên Dụ cũng là vì Quân Tiêu Dao chuẩn bị tiệc rượu tiễn biệt long trọng.
Bởi vì thân phận hiện tại của Quân Tiêu Dao, còn có Khương Ngọa Long làm chỗ dựa ở phía sau.
Cho nên Đông Thương Mang không có ai dám động đến hắn.
Quân Tiêu Dao rời đi, tất nhiên cũng không cần che giấu.
Vui vẻ đưa tiễn tất nhiên là không cần nhiều lời.
Điều duy nhất khiến hắn cảm giác hơi khác thường là hình như ánh mắt Khương Vận Nhiên nhìn hắn đã thay đổi.
Trở nên không còn đơn thuần nữa... ...
Phía bên kia, bên trong hư không nào đó ở Đông Thương Mang.
Có một chiến thuyền dừng lại.
Trong lầu các của chiến thuyền.
Có một bóng dáng ngồi xếp bằng.
Là một nam tử thoạt nhìn hết sức trẻ tuổi.
Cơ thể cao ngất, khí tức bất phàm.
Quanh thân có từng tia khí tức hỗn độn lưu chuyển.
Chính là Nguyên Mặc, tộc nhân Hỗn Thiên thăm dò khoáng mạch tinh thạch Hỗn Độn ở táng tinh Huyết Hà trước đây.
Trước đây, hắn đã phát hiện được khoáng mạch tinh thạch Hỗn Độn ở táng tinh Huyết Hà.
Kết quả cuối cùng, lại bị người khác cướp trước.
Nguyên Mặc không cam lòng nên vẫn chưa rời đi, dừng lại ở Đông Thương Mang, muốn đi tìm manh mối.
Dù sao thì nơi đó vẫn còn giữ lại Hỗn Độn Khí, mờ ảo và có liên quan đến Hỗn Độn Thể trong truyền thuyết.
Cho nên Nguyên Mặc luôn cho người điều tra.
Hiện tại, cuối cùng chân tướng cũng đã hiện lên.
"Quân Tiêu Dao..."
Nguyên Mặc hơi nheo mắt lại, trong mắt lóe lên ánh sáng khác thường.
Trên đại hội tiên triều, thân Hỗn Độn của Quân Tiêu Dao đã để lộ ra năng lực Hỗn Độn Thể, bát phương đã biết từ lâu.
Đương nhiên là Nguyên Mặc cũng biết được tin tức.
"Thân phận của hắn cũng hơi phiền phức đó, nhưng Hỗn Thiên tộc ta không phải là hạng người hời hợt gì cả."
Nếu như nói người và thế lực khác còn có chút kiêng kỵ tiên triều Thiên Dụ.
Vậy thì Hỗn Thiên tộc, thân xếp mười thứ hạng đầu trong chủng tộc bách cường, ít nhất cũng có sức mạnh giằng co với tiên triều Thiên Dụ.
Còn về thân phận Quân gia khác của Quân Tiêu Dao.
Tuy người của Quân gia khủng bố, nhưng hiện tại trên cơ bản ít có tung tích, khó tìm ở trong Thương Mang.
Khoảng thời gian ngắn trước đây, hình như có nghe nói có nhân vật của Quân gia xuất hiện, nhưng không ở Đông Thương Mang, hơn nữa còn nhanh chóng mất đi dấu vết.
"Cho dù thế nào, Hỗn Độn Thể đối với Hỗn Thiên ta cũng rất quan trọng."
"Chứ đừng nói là hắn còn cướp ở phía sau, đoạt đi cơ duyên của ta..."
"Lần này vừa hay hắn rời khỏi tiên triều Thiên Dụ, là một cơ hội..."
Ánh mắt của Nguyên Mặc biến ảo.
Cho dù thế nào thì sự xuất hiện của Hỗn Độn Thể đều ảnh hưởng cực lớn đến Hỗn Thiên tộc.
Mấy ngày sau.
Một phi chu vắt ngang bầu trời, rời khỏi tiên triều Thiên Dụ.
Đi đến Nam Thương Mang cần vượt qua biển tinh thần Thái Cổ.
Mà tiến đến biển tinh thần Thái Cổ lại có khoảng cách cực kỳ xa xôi.
Trên đường đi cần phải qua nhiều cổ trận truyền tống và đàn tế.
Trải qua nhiều lần truyền tống.
Quân Tiêu Dao cũng rời xa phạm vi thế lực của tiên triều Thiên Dụ.
Cách biển tinh thần Thái Cổ ngày càng gần.
Bên trong phi chu có một không gian lầu các.
Quân Tiêu Dao đang ngồi xếp bằng ở.