CHƯƠNG 3991:
Quân Tiêu Dao đi đến phía trước Hải Dương chi tâm, chuẩn bị thu lấy.
Lúc này, đám người của Hải Thần điện tiến lên.
Quân Tiêu Dao vốn không chú ý tới, chỉ là hắn cho rằng đám người đó không tạo ra được chút uy hiếp nào cho hắn cả.
"Đa tạ công tử ra tay tương trợ."
Bà lão đó chắp tay nói.
"Không cần đa tạ ta, ta chỉ vì bản thân thôi." Quân Tiêu Dao nói.
Nếu đám sinh linh của Huyết Ma Sa Tộc không ra tay nhằm vào hắn thì Quân Tiêu Dao cũng lười ra tay với bọn nó.
"Công tử đúng là có đại nghĩa Nhân tộc, lão thân bội phục."
Bà lão lần nữa chắp tay nói.
Quân Tiêu Dao hơi liếc mắt.
Dựa theo kinh nghiệm.
Khi có mấy người, về mặt đạo đức, nâng ngươi lên rất cao.
Thì chứng minh muốn ngươi hy sinh và dâng hiến gì đó.
Quả nhiên, nữ tử mang mặt nạ vỏ sò bên cạnh bà lão tiến lên một bước nói.
"Công tử, Hải Dương chi tâm rất quan trọng đối với Hải Thần điện ta, mong công tử thành toàn."
Thái độ của nữ tử rất thành khẩn.
Quân Tiêu Dao cũng nở nụ cười.
Không phải là mỉm cười mà là cười nhạt.
"Quan trọng với các ngươi đến chừng nào?" Quân Tiêu Dao mang theo suy nghĩ, hỏi.
Dường như nữ tử đeo mặt nạ không chú ý đến giọng điệu của Quân Tiêu Dao, mà nói tiếp.
"Không giấu gì công tử, lúc trước Hải Thần điện ta chiến với Hải Uyên Lân tộc, tuy chiến bại nhưng cũng giữ lại được một phần nội tình."
"Hải Thần điện ta có một truyền nhân Hải Thần ngủ say ở đảo Hải Thần."
"Nếu hắn xuất thế, dẫn dắt Hải Thần điện, thậm chí là toàn bộ Nhân tộc của biển tinh thần Thái Cổ, tạo dựng lại huy hoàng ngày xưa."
"Mà Hải Dương chi tâm có sự trợ giúp cho việc hắn hồi phục, cho nên mong công tử thành toàn."
Đôi mắt dưới lớp mặt nạ của nữ tử hơi lóe sáng.
Tuy chưa bao giờ thấy truyền nhân Thần Hải.
Nhưng thân là tu sĩ Hải Thần điện, nàng cũng có nghe thấy sự tích của truyền nhân Hải Thần điện.
Tư chất yêu nghiệt, cực kỳ bất phàm, còn đạt được tiên khí của Hải Thần điện, được thần kích Hải Hoàng tán thành.
Được vinh dự là người được chọn duy nhất đến chấn hưng Hải Thần điện.
Nữ tử đeo mặt nạ cũng cực kỳ sùng bái truyền nhân Thần Hải đó, thậm chí là lộ ra vẻ cuồng nhiệt.
Cho rằng chỉ cần truyền nhân Hải Thần nhậm chức thì có thể dẫn dắt toàn bộ Hải Thần điện, thậm chí là Nhân tộc biển tinh thần, đi về phía huy hoàng.
Sau khi nghe xong, Quân Tiêu Dao mỉm cười.
Bà lão và nữ tử đeo mặt nạ cùng đám tu sĩ Hải Thần điện đều nhìn Quân Tiêu Dao.
Quân Tiêu Dao dùng tay lấy Hải Dương chi tâm xuống.
Sau đó, ánh mắt của bà lão và đám người nữ tử đeo mặt nạ trực tiếp nhìn về phía túi của hắn.
Bà lão và nữ tử đeo mặt nạ đều ngây ra.
"Bổn công tử chém giết một đám Hải tộc, lấy được Hải Dương chi tâm, tại sao phải đưa cho truyền nhân Hải Thần."
"Nếu hắn thật cần thứ này, vậy thì bảo hắn tự đến lấy đi."
"Công tử, ngươi..." Biểu cảm của bà lão hơi thay đổi.
Nữ tử đeo mặt nạ thì không nhịn được mà nói: "Công tử, có lẽ ngươi hiểu hết những gì trước đó ta nói đúng không."
"Cho nên?" Ánh mắt của Quân Tiêu Dao thản nhiên.
"Cùng là Nhân tộc nên giúp đỡ lẫn nhau, cùng đối kháng Hải tộc, Hải Dương chi tâm cũng có trợ giúp với truyền nhân Hải Thần."
"Tương lai Hải Thần điện ta quật khởi, tuyệt đối sẽ không quên công tử." Nữ tử đeo mặt nạ vô tư nói.
Quân Tiêu Dao thở dài.
"Hải Thần điện ngươi có thể đại diện cho toàn bộ Nhân tộc à?"
Một câu nói khiến nữ tử đeo mặt nạ nghẹn họng.
Quân Tiêu Dao không thèm để ý, mà xoay người muốn đi.
"Công tử, đợi đã..." Nữ tử đeo mặt nạ còn muốn nói gì đó.
Ống tay áo của Quân Tiêu Dao rung động.
"Cẩn thận!"
Bà lão biến sắc, chặn ở trước người nữ tử đeo mặt nạ.
Ầm!
Bóng dáng của bà lão rút lui trăm trượng, khí huyết sôi trào chấn động.
Mà nữ tử đeo mặt nạ cũng bị đánh lùi, phun ra một ngụm máu tươi, mặt nạ vỏ sò trên mặt đều bị nghiền nát, lộ ra khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp.
Chỉ là lúc này, khuôn mặt đó cũng tái nhợt đến cực hạn.
Ánh mắt nhìn về phía Quân Tiêu Dao cũng mang theo vẻ sợ hãi.
Nàng vốn cho rằng Quân Tiêu Dao cũng là Nhân tộc, nên đứng ở lập trường của Nhân tộc, trợ giúp Hải Thần điện và truyền nhân Hải Thần.
Nhưng lúc này, ánh mắt lãnh đạm của Quân Tiêu Dao nhìn về phía bọn họ và nhìn về phía Hải tộc không chút khác biệt nào cả!
"Công tử xin bớt giận, là Lâm Nhi không hiểu chuyện."
Bà lão đó vội vàng chắp tay, trong đôi mắt già nua vẩn đục còn hiện lên vẻ chấn động.
Không đích thân trải nghiệm thì sẽ không cách nào hiểu được sự khủng bố của Quân Tiêu Dao.
Sắc mặt của nữ tử tên là Lâm Nhi càng trắng bệch, không có chút huyết sắc nào.
"Bổn công tử không thích nghe ruồi nhặng ồn ào, chỉ lần này thôi."
Quân Tiêu Dao đạm mạc nói.
Tu sĩ của Hải Thần điện có mặt ở đây đều không dám lên tiếng nữa.
Quân Tiêu Dao muốn rời đi.
Nhưng bước chân hắn lại dừng lại.
Dưới đáy mắt của bà lão hiện lên vẻ khác thường.
Quân Tiêu Dao nhìn không gian nơi này, khuếch tán thần niệm vô hình ra ngoài.
Sau đó, bỗng nhiên hắn nhìn về phía linh mạch đáy biến, giáng xuống một kiếm chỉ.
Bịch!
Linh mạch phân tán, linh khí tràn ra bốn phía.
Bên trong có một khối xương to cỡ khoảng nắm tay.
Nếu nhìn lướt qua, chưa chắc đã có thể phát hiện.
Lúc nhìn thấy khối xương này, vẻ mặt của bà lão cũng không khỏi thay đổi.
Nhưng Quân Tiêu Dao lại không thèm để ý, hắn trực tiếp đưa tay chộp lấy.
Bà lão lộ ra vẻ lo lắng.
Cho dù vừa rồi Quân Tiêu Dao không đưa Hải Dương chi tâm cho bọn họ thì biểu cảm của bà lão cũng không dao động như vậy.
Rõ ràng khối xương này mới là thứ có giá trị nhất mà Hải Thần điện cất giấu.
Thậm chí còn vượt qua Hải Dương chi tâm.
Rõ ràng là bà lão biết được cái gì đó, trước đó không nói, muốn đợi Quân Tiêu Dao rời đi.
Kết quả Quân Tiêu Dao thận trọng, vẫn là phát hiện ra.
Cuối cùng bà lão không nhịn được muốn mở miệng nói gì đó.
"Công tử..."
"Hửm?"
Ánh mắt của Quân Tiêu Dao lạnh lùng.
Lúc này, bà lão không dám nói nữa.
Quân Tiêu Dao đánh giá khối xương này, nhìn qua thì bình thường, nhưng lại chất chứa một loại khí cơ huyền diệu.
Bên trên còn có mấy đường vân mơ hồ.
Càng kỳ lạ hơn là Quân Tiêu Dao có chút quen thuộc với loại khí cơ này.
"Côn Bằng?"
Quân Tiêu Dao nghĩ thầm.
Không sai, khối xương này đang cảm ứng một cách khó hiểu với Côn Bằng Đại Thần Thông của Quân Tiêu Dao.
Nói cách khác, đây là cốt Côn Bằng cổ xưa.
Thậm chí bởi vì quá lâu đời mà rất nhiều phù văn bên trên đã bị phai mờ.
Nhìn khối xương này, Quân Tiêu Dao lại nghĩ đến Bắc Minh Hoàng tộc mà Đại Đế Huyết Ma Sa Tộc vừa mới nhắc tới.
Xem ra phía sau của cốt Côn Bằng có bí mật không nhỏ.
"Ngươi biết khối xương này?"
Quân Tiêu Dao nhìn về phía bà lão.