Virtus's Reader

CHƯƠNG 3992:

Bà lão thu liễm ánh mắt, khẽ lắc đầu: "Lão thân không biết."

Khóe miệng của Quân Tiêu Dao lộ ra nụ cười giễu, cũng không cưỡng ép gì cả.

Hắn thu hồi cốt Côn Bằng, không thèm để ý đến đám người bà lão nữa mà xoay người rời đi.

Đám người bà lão hoàn toàn không dám ngăn cản Quân Tiêu Dao, chỉ có thể trừng mắt nhìn hắn rời đi.

Mãi đến khi đám người Quân Tiêu Dao rời đi.

Nữ tử đeo mặt nạ tên Lâm Nhi không khỏi dậm chân nói.

"Điều này... sao có thể như vậy được, cùng là Nhân tộc, lẽ nào không nên quan tâm lẫn nhau, cùng chống lại Hải tộc sao?"

Lâm Nhi cảm thấy khó hiểu.

Quân Tiêu Dao bề ngoài tuấn dật xuất trần, tướng mạo như trích tiên, tu vi càng là tuyệt đỉnh.

Có thể nói, cho dù lần đầu tiên Lâm Nhi nhìn thấy cũng không khỏi rung động.

Thế nhưng thái độ Quân Tiêu Dao thể hiện ra sau đó khiến nàng rất khó giải thích được.

Lẽ nào Quân Tiêu Dao không có chút ý thức trách nhiệm khi bản thân là Nhân tộc à?

Hải Dương chi tâm đó rất quan trọng đối với truyền nhân Hải Thần.

Tại sao Quân Tiêu Dao không nhường Hải Dương chi tâm cho bọn họ chứ?

"Bà bà, tiếp theo nên làm gì?" Lâm Nhi hỏi.

Bà lão lắc đầu thở dài nói.

"Nếu nói đến Hải Dương chi tâm thì thôi đi, nhưng cốt Côn Bằng đó rất quan trọng."

"Thậm chí, còn liên quan đến việc Hải Thần điện ta có thể đạt được bảo tàng truyền thừa nào hay không."

"Nhưng thực lực của người đó sâu không lường được, cũng không biết là đến từ nơi nào."

"Tiếp theo, chúng ta chỉ có thể đợi đảo Hải Thần xuất thế, đợi truyền nhân Hải Thần tái hiện thế gian."

Nghe đến truyền nhân Hải Thần, trong ánh mắt của Lâm Nhi không khỏi lộ ra ánh sáng sùng bái.

Tuy nàng chưa tận mắt nhìn thấy truyền nhân Hải Thần, nhưng có nghe đám người bà lão nói qua.

Đó là một nam tử tuyệt thế có tu vi tuyệt đỉnh.

Thậm chí, chỉ kém cấp Thiếu Niên Đế trong truyền thuyết một đường mà thôi.

Có thể nói là mạnh nhất dưới cấp Thiếu Niên Đế, là tồn tại yêu nghiệt nhất.

Chứ đừng nói hắn còn đạt được tiên khí của Hải Thần điện, được thần kích Hải Hoàng tán thành.

Tất cả mọi chuyện khiến Lâm Nhi tràn đầy ảo tưởng về truyền nhân Hải Thần đó.

Tưởng tượng hắn thành đại anh hùng quan trọng của Hải Thần điện, thậm chí dẫn dắt toàn bộ Nhân tộc của biển tinh thần Thái Cổ đi đến đỉnh phong.

"Bà bà, đợi truyền nhân Hải Thần xuất thế, chắc hẳn có thể dẫn dắt Nhân tộc của biển tinh thần chúng ta đi về phía huy hoàng đúng không."

Trong mắt Lâm Nhi cũng lộ ra vẻ mong chờ và hướng về.

"Điều này... Đương nhiên là có thể." Bà lão gật đầu.

"Ta biết ngay mà." Trên mặt Lâm Nhi lộ ra ý cười.

Không khỏi mong chờ truyền nhân Hải Thần tái hiện thế gian.

Mà nàng lại không nhìn thấy trong mắt bà lão mơ hồ hiện lên sự lo lắng.

Trước đây, bà lão cho rằng truyền nhân Hải Thần là thiên kiêu Nhân tộc yêu nghiệt nhất của toàn bộ biển tinh thần Thái Cổ.

Thậm chí còn có hy vọng dẫn dắt Nhân tộc của biển tinh thần đi về phía huy hoàng.

Nhưng sau khi nhìn thấy Quân Tiêu Dao...

Bà lão thầm đoán, nếu truyền nhân Hải Thần chống đối với công tử áo trắng có lai lịch thần bí, sâu không lường được đó.

Rốt cuộc sẽ có mấy phần thắng?...

Quân Tiêu Dao, Tang Du, Hắc Giao Vương, năm tỷ muội Nhân Ngư rời khỏi động phủ không gian, trở về bên trên tinh hải mênh mông.

Tuy lần này Quân Tiêu Dao chỉ đến tham gia náo nhiệt.

Nhưng thu hoạch đã vượt qua dự liệu của hắn.

Hải Dương chi tâm có thể làm nội tình của hắn.

Mà cốt Côn Bằng, rõ ràng phía sau có bí mật lớn.

Nói chung cũng được xem là thu hoạch bất phàm.

Vấn đề tiếp theo chính là đến nơi nào.

Quân Tiêu Dao không quen thuộc với biển tinh thần Thái Cổ cho lắm.

Mà Hắc Giao Vương cũng chỉ là xưng Vương ở Hải vực mà thôi.

Nơi đây cũng chỉ là một chỗ nhỏ bé chật hẹp so với biển tinh thần Thái Cổ rộng lớn vô biên.

Hình như năm tỷ muội Nhân Ngư cảm nhận được suy nghĩ của Quân Tiêu Dao.

Đại tỷ trong số đó nói: "Nếu Quân công tử không chê thì có thể đến mạch Nhân Ngư của ta."

"Lần trước công tử giảng đạo ở thành Đoạn Không, bọn ta vẫn chưa đa tạ công tử đàng hoàng."

"Đúng vậy đúng vậy, Nữ Hoàng đại nhân cũng nhớ nhung công tử mãi, suy nghĩ lúc nào mới có thể gặp lại công tử, cùng nhau đàm pháp luận đạo."

Tiểu muội trong năm tỷ muội cũng nói.

Bọn họ muốn mời Quân Tiêu Dao đến mạch Nhân Như, một mặt quả thật là muốn cảm ơn lần trước Quân Tiêu Dao nể tình giảng đạo.

Mặt khác, tất nhiên là cũng có lòng riêng, muốn nghe Quân Tiêu Dao giảng đạo tiếp.

Quân Tiêu Dao suy nghĩ, cũng thấy được.

Nữ Hoàng Nhân Ngư đó tốt xấu gì cũng là Cự Đầu trong Đế, hơn nữa có lẽ có hiểu biết về biển tinh thần Thái Cổ.

Tiện thể còn có thể hỏi chuyện liên quan đến cốt Côn Bằng này.

Cho nên Quân Tiêu Dao quyết định đi đến mạch Nhân Ngư xem xem.

Trên mặt của năm tỷ muội Nhân Ngư đều lộ ra vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng.

Quân Tiêu Dao đồng ý, tất nhiên là không thể tốt hơn.

Có thể giảng đạo cho bọn họ hay không là thứ yếu.

Anh đẹp trai như vậy, chỉ nhìn thôi đã thấy bổ mắt.

Sau đó, Quân Tiêu Dao cũng hộ tống năm tỷ muội Nhân Ngư cùng trở về nơi ở của mạch Nhân Ngư.

Tuy nói toàn bộ biển tinh thần Thái Cổ là một mảng biển.

Nhưng phạm vi cũng cực kỳ rộng lớn, huống hồ còn ngăn cách Đông Thương Mang và Nam Thương Mang.

Trước đây, Hải vực nơi Quân Tiêu Dao ở cũng chỉ là hải ngoại vắng vẻ mà thôi.

Vị trí của mạch Nhân Ngư vẫn còn ở chỗ sâu.

Còn về biển tinh thần Thái Cổ, khu vực trung tâm dồi dào nhất tất nhiên là bị mấy mạch Hoàng tộc trong Hải Uyên Lân tộc chiếm cứ.

Sau khi đi ngang qua mấy đảo nhỏ truyền tống trận, đáy biển truyền tống tế đàn các loại thủ đoạn.

Quân Tiêu Dao cũng đến được Hải vực, nơi ở của mạch Nhân Ngư.

Mảng Hải vực này cũng rộng lớn vô biên, linh khí trên mặt biển mờ mịt mỏng manh.

Đám người Quân Tiêu Dao trốn vào trong biển.

Với tu vi cảnh giới hiện tại của Quân Tiêu Dao, tất nhiên sẽ không có vấn đề gì ở trên biển, như giẫm trên đất bằng.

Thuận theo đám người Quân Tiêu Dao tiến vào nơi sâu trong đáy biển, ánh sáng cũng dần biến mất.

Không biết trôi qua bao lâu, năm tỷ muội Nhân Ngư dẫn theo Quân Tiêu Dao và Tang Du, Hắc Giao Vương, tiến vào một rãnh biển thâm sâu.

Sau khi tiến vào, xung quanh là một mảng tối tăm.

Nhưng không lâu sau.

Phía trước có thần hoa xán lạn vô biên lan tràn ra, từng luồng, từng tia vô cùng xán lạn, kỳ quái.

Tang Du liếc mắt nhìn, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ngây ra, không khỏi sợ hãi than lên: "Đẹp quá đi!"

Trước tầm mắt của bọn họ, rõ ràng là một thành trì dưới đáy biển!

Toàn bộ thành trì ở chỗ sâu trong rãnh biển, dùng các loại thủy tinh vỏ sò xây dựng thành, còn điểm xuyết các loại kỳ vật như trân châu, bảo thạch...

Khúc xạ ra ánh sáng xán lạn giống như ảo mộng vậy.

Khiến người ta nhìn một cái, cứ như đi đến Long cung dưới đáy biển, mộng ảo như tiên cảnh.

Tuy mạch Nhân Ngư không tính là đại tộc cường thịnh nhất.

Nhưng tốt xấu gì cũng là một mạch dưới Hải Uyên Ma tộc, cũng được xem là có nội tình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!