Virtus's Reader

CHƯƠNG 3993:

Quân Tiêu Dao cũng coi là có kiến thức rộng rãi, nhưng kỳ cảnh như thế cũng khiến hắn âm thầm tán thưởng.

"Mời Quân công tử..."

Năm tỷ muội Nhân Ngư đi ở phía trước, dẫn đám người Quân Tiêu Dao tiến vào.

Bên ngoài thành trì dưới đáy biển cũng có cường giả tu sĩ mạch Nhân Ngư đi tuần tra.

Nhưng khi nhìn thấy năm tỷ muội Nhân Ngư, bọn họ đều là chắp tay hành lễ.

Cũng có mấy người chú ý đến Quân Tiêu Dao, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.

Có thể khiến năm tỷ muội Nhân Ngư trịnh trọng tiếp đón ở phía trước, rõ ràng có lai lịch bất phàm.

Quân Tiêu Dao đi thẳng một đường, tiến vào chỗ sâu trong đáy biển.

Năm tỷ muội Nhân Ngư mời bọn họ vào một cung điện đẹp đẽ.

"Quân công tử đợi lát, bọn ta đi thông báo cho Nữ Hoàng đại nhân." Năm tỷ muội Nhân Ngư nói.

Lần trước, từ sau khi nghe Quân Tiêu Dao giảng đạo, phần lớn thời gian Nữ Hoàng Nhân Ngư đều đang bế quan.

Dưới tình hình bình thường, không bị bên ngoài quấy rối.

Nhưng hôm nay Quân Tiêu Dao đến lại khác.

Sau khi thông báo, cũng chỉ một lúc mà thôi.

Nữ Hoàng Nhân Ngư lập tức xuất quan, làm như mang theo kinh ngạc xen lẫn vui mừng bất ngờ, cùng với không thể chờ đợi được, đi tới cung điện nơi Quân Tiêu Dao ở.

"Quân công tử!"

Nữ Hoàng Nhân Ngư nhìn thấy Quân Tiêu Dao, trong đôi mắt đẹp như thủy tinh lộ ra vẻ mừng rỡ.

Dáng người nàng cao gầy thon dài, khuôn mặt khuynh thành tuyệt đại.

Đầu đội vương miện, mái tóc dài màu lam mềm mại giống như phát ra ánh sáng.

Làn da trắng như tuyết, vô cùng mịn màng.

Trước ngực đeo trang sức vằng vỏ sò màu hồng, lộ ra chiếc eo thon mảnh khảnh.

Phía dưới đường cong là một chiếc đuôi cá màu bạc.

Lúc vẫy đuôi đến, đường cong vô cùng đẹp đẽ động lòng người.

Lần nữa nhìn thấy Quân Tiêu Dao khiến Nữ Hoàng Nhân Ngư rất bất ngờ.

Nàng không ngờ Quân Tiêu Dao sẽ đến biển tinh thần Thái Cổ.

"Nữ Hoàng bệ hạ, lại gặp mặt rồi."

Quân Tiêu Dao cũng khẽ gật đầu.

Cho dù thế nào, Nữ Hoàng Nhân Ngư cũng là Cự Đầu trong Đế.

Nhưng lúc này, Nữ Hoàng Nhân Ngư lại không thể hiện uy nghiêm của Cự Đầu trong Đế.

Ánh mắt nhìn về phía Quân Tiêu Dao sáng sủa không gì sánh được.

Quân Tiêu Dao giảng đạo đối với bọn họ, có sự dẫn dắt khiến bình cảnh của nàng cũng hơi buông lỏng.

Trong khoảng thời gian bế quan, Nữ Hoàng Nhân Ngư luôn cảm thấy đáng tiếc.

Nếu có thể nghe Quân Tiêu Dao giảng đạo với thuyết pháp, có lẽ nàng thật sự tiến lên một bậc thang nữa.

Ai ngờ, buồn ngủ lại có người đưa gối đầu tới.

Quân Tiêu Dao vừa hay xuất hiện.

Cho nên lúc này, ánh mắt của Nữ Hoàng Nhân Ngư sáng quắc.

Quân Tiêu Dao im lặng một lúc.

Đây rốt cuộc là mỹ nhân ngư hay là thực nhân ngư.

Sao có dáng vẻ như sắp ăn thịt hắn vậy?

Nữ Hoàng Nhân Ngư cũng phát giác được bản thân thất thố, sửa lại nét mặt đoan chính, nói.

"Nếu Quân công tử đã đến mạch Nhân Ngư bọn ta, tất nhiên phải mở tiệc chiêu đãi một phen rồi."

Nữ Hoàng Nhân Ngư mời khách tẩy trần cho Quân Tiêu Dao.

"Chỗ ta có nguyên liệu nấu ăn."

Quân Tiêu Dao lấy ra một đống đồ.

Nữ Hoàng Nhân Ngư nhìn một cái thì ngây ra.

"Tinh khí mà Xích Viêm Ngư ẩn chứa... Lẽ nào là Xích Viêm lão tổ?"

"Còn có con cá chình này, hình như là Vương của Hải vực..."

Nữ Hoàng Nhân Ngư đảo mắt, biểu cảm hơi kinh ngạc.

Thì ra Quân Tiêu Dao tới biển tinh thần Thái Cổ đánh cá, bắt hải sản?

"Nữ Hoàng bệ hạ..."

Năm tỷ muội Nhân Ngư cũng giải thích đôi chút.

Lúc này Nữ Hoàng Nhân Ngư mới hiểu được tình hình.

Nhưng ánh mắt nhìn về phía Quân Tiêu Dao có thêm chút trịnh trọng.

Tuy Đại Đế thất trọng thiên, một bước lên trời.

Theo lý, tu vi cảnh giới của nàng hoàn toàn nghiền ép Quân Tiêu Dao.

Nhưng đối mặt với Quân Tiêu Dao, Nữ Hoàng Nhân Ngư lại không nhìn thấu.

Càng không thể hiện thế Cự Đầu Đế gì ở trước mặt Quân Tiêu Dao.

Sau đó, tự nhiên là mở tiệc chiêu đãi một phen.

Các loại canh cá, nướng cá, đều là sinh linh cấp bậc Đế cảnh.

Cho dù là mạch Nhân Ngư, đây cũng là bữa tiệc thịnh soạn hiếm có.

Quân Tiêu Dao cũng thả Long Dao Nhi, Kim La, Ngân Quả ra ngoài.

Tất nhiên lại khiến Nữ Hoàng Nhân Ngư ghé mắt.

Đặc biệt là Long Dao Nhi, Nữ Hoàng Nhân Ngư nhìn thế nào cũng cảm thấy có liên quan đến mạch chí cường trong Thủy Tổ Long tộc.

Vừa hay nàng cũng biết được tin tức.

Lần này, tiệc mừng thọ của lão Long Vương của Hải Long Hoàng tộc, hình như sẽ có sứ giả của Thủy Tổ Long tộc xuất hiện.

Nhưng bởi vì là người bên cạnh Quân Tiêu Dao cho nên Nữ Hoàng Nhân Ngư cũng không dễ thăm dò lai lịch.

Ba con Long Dao Nhi đương nhiên là ăn rất vui vẻ.

Trái lại Quân Tiêu Dao không ăn bao nhiêu, mà lại thương lượng ít chuyện với Nữ Hoàng Nhân Ngư.

"Không biết Nữ Hoàng bệ hạ có nhận ra vật này."

Quân Tiêu Dao lấy ra cốt Côn Bằng đạt được trong động phủ.

Hắn cũng không sợ Nữ Hoàng Nhân Ngư thèm muốn.

Tạm không nói đến thực lực của Nữ Hoàng Nhân Ngư có tạo thành uy hiếp cho hắn hay không.

Hắn cảm thấy, có lẽ Nữ Hoàng Nhân Ngư có điều cầu xin hắn.

Nữ Hoàng Nhân Ngư nhìn đi, khuôn mặt trắng muốt lập tức thay đổi.

"Quân công tử, ngươi đạt được vật này trong động phủ à?"

Âm thanh của Nữ Hoàng Nhân Ngư cũng thay đổi.

"Xem ra Nữ Hoàng bệ hạ biết vật này." Đuôi lông mày của Quân Tiêu Dao đuôi nhếch nhẹ.

Sắc mặt của Nữ Hoàng Nhân Ngư mang theo vẻ trịnh trọng.

"Đương nhiên là biết, cốt Côn Bằng này liên quan đến sinh linh vô thượng của biển tinh thần Thái Cổ."

"Sinh linh vô thượng?"

Sức nặng của xưng hô này vốn không thấp.

"Người đó từng là cường giả đệ nhất của biển tinh thần Thái Cổ, lão tổ của Bắc Minh Hoàng tộc, từng là tồn tại vô thượng thống nhất Hải Uyên Lân tộc."

"Có thể nói, nếu không có ông, Hải Uyên Lân tộc sẽ không có khả năng thống nhất, uy thế đuổi sát thập đại bá tộc."

"Người đó tên là... Côn Bằng Nguyên Tổ!"

Nữ Hoàng Nhân Ngư cũng nói chút bí mật liên quan đến Hải Uyên Lân tộc cho Quân Tiêu Dao nghe.

Hải Uyên Lân tộc do rất nhiều tộc quần của Hải tộc ở biển tinh thần Thái Cổ cấu tạo thành.

Vô cùng rời rạc.

Tuy xưng với bên ngoài là Hải Uyên Lân tộc, nhưng thật ra vốn không đoàn kết cho lắm.

Thậm chí các tộc quần bên trong Hải Uyên Lân tộc, còn có rất nhiều tộc có mâu thuẫn và thù hận.

Mà sau đó, biển tinh thần Thái Cổ xuất hiện một chí cường Côn Bằng, có danh hào Côn Bằng Nguyên Tổ.

Với thực lực và thủ đoạn mạnh mẽ, hoàn toàn thống nhất Hải Uyên Lân tộc.

Đó là thời kỳ Hải Uyên Lân tộc cường thịnh nhất, huy hoàng nhất.

Bởi vì trước đó mấy Hải tộc lớn vô cùng rời rạc, thậm chí còn đối lập lẫn nhau.

Sau khi đoàn kết thành một thể thì bộc phát ra sức mạnh khủng bố.

Thậm chí, uy thế còn đuổi sát Thủy Tổ Long tộc của thập đại bá tộc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!