CHƯƠNG 3999:
Long Ấp trưởng lão nhìn về phía Quân Tiêu Dao.
"Nhân tộc, ở địa bàn Hải Long Hoàng Tộc ta ra tay với Hải Uyên Lân tộc, ngươi rất có dũng khí."
"Là hắn ra tay trước, ta chẳng qua là phòng vệ chính đáng." Quân Tiêu Dao nhàn nhạt nói.
Nghe thế.
Mọi người thấy Quân Tiêu Dao quần áo không nhiễm bụi, lại nhìn thoáng qua nam tử huyết bào bị nổ tung một cánh tay, cả người nhiễm máu nhếch nhác.
Ngươi là phòng vệ chính đáng, có hơi quá sức tưởng tượng đó?
"Long Ấp trưởng lão, Huyết Ma Sa Tộc ta cũng là một phần tử của Hải Uyên Lân tộc, kẻ không đặt Hải Uyên Lân tộc ta ở trong mắt."
"Lại càng không để lão long vương vào mắt."
Nam tử huyết bào châm dầu vào lửa nói.
Sắc mặt Long Ấp trưởng lão hơi trầm xuống.
Sắc mặt Quân Tiêu Dao bình thản ung dung.
Nếu Long Ấp trưởng lão này ra tay, hắn cũng không để ý ra tay mặc dù là ở địa bàn của Hải Long Hoàng Tộc.
Quân Tiêu Dao không biết cái gì gọi là ẩn nhẫn cũng không có bất kì thế lực gì có thể ức hiếp đến trên đầu hắn.
Mà đúng lúc này.
Một âm thanh vang lên.
"Long Ấp trưởng lão, lâu rồi không gặp."
Long Ấp trưởng lão nghe thấy như thế, liếc mắt nhìn lại, ánh mắt trầm xuống.
"Bắc Minh Hoàng tộc..."
Người tới là hai bóng dáng.
Người lên tiếng là một nam tử trung niên mặc hắc y.
Dáng người cao lớn, tóc đen tùy ý xõa tung.
Trong con ngươi mắt hắn giống như có một vòng nhật nguyệt, đại biểu âm dương lưu chuyển biến thiên.
Tuy khí tức quanh thân không hiện nhưng mà có thể xác định là đại nhân vật ngoài Đế cảnh.
Mà ở bên cạnh hắn chính là một nữ tử nhìn qua hơn hai mươi tuổi, tuy rằng tuổi thật hiển nhiên không chỉ như vậy.
Diện mạo khí chất của nàng trái lại có chút lãnh diễm, quần áo màu đen, làm nổi bật làn da trắng như tuyết, trong suốt trong sáng.
Một đôi mắt cũng rất mát lạnh, cũng có cảnh Nhật Nguyệt Âm Dương biến thiên.
Tóc đen tùy ý xõa tung ở vai nhưng màu đen không bình thường mà là trong màu trắng lộ ra một chút lam nhạt.
Nhìn thoáng qua tựa như băng sơn tuyết liên, diêm dúa lẳng lơ trong trẻo nhưng lạnh lùng nở rộ, có cảm giác vừa thuần khiết vừa quỷ dị, cực kỳ thu hút ánh mắt người khác.
"Là Bắc Minh Hoàng tộc..."
Nhìn thấy bóng dáng xuất hiện, sinh linh chung quanh đều khe khẽ nói nhỏ.
Rất nhiều ánh mắt dừng trên người nữ tử tóc bạch lam váy đen.
"Vị kia chính là Tuyết công chúa của Bắc Minh Hoàng tộc sao, quả nhiên là lãnh diễm thoát tục như tin đồn."
"Vô nghĩa, Bắc Minh Tuyết là xinh đẹp nổi danh biển tinh thần Thái Cổ, kiêu nữ sở hữu huyết mạch Côn Bằng nồng đậm nhất trong thế hệ sau của Bắc Minh Hoàng tộc."
Rất nhiều người, đặc biệt một vài nam tử, nhìn về phía nữ tử váy đen tên là Bắc Minh Tuyết, trong mắt khó có thể che dấu sự ngưỡng mộ này.
Nếu Bắc Minh Tuyết chỉ là xinh đẹp đơn thuần, đó cũng chẳng qua là bình hoa mà thôi.
Nhưng nàng lại là thiên tư thực lực sánh vai cùng giá trị nhan sắc, cái này rất hiếm thấy.
Long Ấp trưởng lão nhìn thấy người tới, biểu cảm trên mặt không mặn không nhạt, hơi chắp tay nói.
"Thì ra là Tuyên trưởng lão, lâu rồi không gặp."
Nam tử trung niên hắc y cũng là một vị trưởng lão của Bắc Minh Hoàng tộc, tên là Bắc Minh Tuyên.
Bắc Minh Tuyết là con gái của hắn.
Nhưng mà, bởi vì thiên phú và địa vị đặc biệt Bắc Minh Tuyết làm cho địa vị của Bắc Minh Tuyên trong chư trưởng lão Bắc Minh Hoàng tộc cũng là nước lên thì thuyền lên.
"Nếu đã đến rồi, vậy mời vào thành ngồi xuống đi."
"Chỗ ta còn có một vài việc phải xử lý." Long Ấp trưởng lão thản nhiên nói.
Giọng điệu không mặn không nhạt trái lại có thể để lộ ra.
Giữa Bắc Minh Hoàng tộc và Hải Long Hoàng Tộc có vẻ cũng không hài hòa tới mức nào.
Chỉ là duy trì quan hệ mặt ngoài mà thôi.
Bắc Minh Tuyên cũng chỉ là cười một tiếng, chưa nói cái gì.
Mà Bắc Minh Tuyết bên cạnh bỗng nhiên mở miệng, tiếng nói giống như bông tuyết, vừa mềm mại lại lạnh lẽo.
"Mới vừa rồi ta đã thấy, quả thật là người của Huyết Ma Sa Tộc ra tay trước."
"Nếu trưởng lão muốn trừng phạt cũng nên trừng phạt người của Huyết Ma Sa Tộc."
Lời vừa nói ra, vị nam tử huyết bào chật vật kia còn có người còn lại của Huyết Ma Sa Tộc, sắc mặt vô cùng khó coi.
Nếu những người khác dám mở miệng như vậy, bọn họ đã sớm làm khó dễ.
Nhưng mở miệng chính là Tuyết công chúa của Bắc Minh Hoàng tộc, bọn họ đương nhiên không dám xen vào cái gì.
Biểu cảm của Long Ấp trưởng lão cũng có một chút vi diệu.
"Hắn là Nhân tộc."
Long Ấp trưởng lão nhấn mạnh nói.
"Vậy thì thế nào?" Bắc Minh Tuyết thản nhiên nói.
Ngay cả chân mày lá liễu và lông mi của nàng đều là màu trắng, giống như bông tuyết rơi xuống trên mặt, nhìn qua có loại cảm giác thánh khiết không nhiễm bụi trận.
"Ha ha, Long Ấp trưởng lão, đứa con gái này của ta chính là có tinh thần trượng nghĩa, không còn cách nào."
Bắc Minh Tuyên chìa tay, lắc đầu bật cười nói.
Long Ấp trưởng lão mặt mày ám liễm.
Cái gì tinh thần trọng nghĩa đều là nói nhảm.
Ông lại nhìn Quân Tiêu Dao một cái.
Bắc Minh Hoàng tộc sẽ không vô duyên vô cớ che chở một Nhân tộc, mặc dù thực lực của Nhân tộc này phi phàm.
Nhưng trước mắt nếu Bắc Minh Hoàng tộc biểu lộ thái độ, ông cũng không thể làm gì Quân Tiêu Dao.
"Lần này nể mặt Bắc Minh Hoàng tộc cứ bỏ đi, nhưng hành động quá mức theo cảm tình, cẩn thận vừa qua khỏi chiến dịch này."
Long Ấp trưởng lão nhàn nhạt nói, sau đó cũng rời đi.
"Trưởng lão..."
Một đám sinh linh Huyết Ma Sa Tộc trợn tròn mắt.
Cứ như vậy, chẳng phải là bọn họ ngậm bồ hòn làm ngọt sao?
"Chúng ta đi."
Sắc mặt của nam tử huyết bào cũng xanh mét, trước không nói bọn họ có đối phó được Quân Tiêu Dao hay không.
Chỉ là có Bắc Minh Hoàng tộc nhúng tay, bọn họ cũng không dám lỗ mãng, chỉ có thể xám xịt rời đi.
Về phần Quân Tiêu Dao chỉ là nhàn nhạt đứng nhìn một màn kịch này.
Hắn bỗng nhiên lắc đầu, thở dài: "Đáng tiếc."
Lời này truyền vào màng nhĩ của Bắc Minh Tuyết, đôi mắt xinh đẹp của nàng không khỏi dời đi.
Tuy rằng tính cách của nàng cũng là kiểu trong trẻo lạnh lùng.
Nhưng không thể không nói, dung nhan khí chất của Quân Tiêu Dao quả thật rất dễ dàng làm cho trong lòng nữ tử nổi lên gợn sóng.
"Công tử đáng tiếc cái gì?" Bắc Minh Tuyết hỏi.