Virtus's Reader

CHƯƠNG 4000:

"Đáng tiếc, không thường thức được tư vị thịt hải long, hy vọng sau này có thể có cơ hội." Quân Tiêu Dao nói.

Thật ra Quân Tiêu Dao cũng không phải người tham ăn uống.

Làm sao từ khi đến biển tinh thần Thái Cổ, nguyên liệu nấu ăn và đồ hải sản quá nhiều.

Hơn nữa đều là tranh nhau cướp, chủ động đưa tới cửa, vậy Quân Tiêu Dao cũng chỉ có thể vui lòng nhận.

Nghe nói như thế, Bắc Minh Tuyết không nói gì.

Nàng cho rằng Quân Tiêu Dao đang trêu ghẹo, đáng tiếc nàng không phải kiểu nữ tử tính cách hoạt bát.

Ngược lại Bắc Minh Tuyên lộ ra một nụ cười nhàn nhạt: "Các hạ thật hài hước."

Vốn dĩ nhìn tuổi bên ngoài của Quân Tiêu Dao nhìn thế nào cũng không giống như kiểu thế hệ lão trung niên thành đế rất lâu.

Có lẽ trong mắt ông xem như hậu sinh tiểu bối.

Nhưng khí tức sâu không lường được của Quân Tiêu Dao còn có thực lực của Đại Đế Huyết Ma Sa Tộc bị thương nặng kia.

Đều làm cho Bắc Minh Tuyên không cách nào dùng thân phận vãn bối đối đãi với Quân Tiêu Dao, thậm chí hoài nghi chẳng lẽ là đụng phải cấp Thiếu Niên Đế trong truyền thuyết.

Chỉ là tuổi của Quân Tiêu Dao là một bí ẩn, hơn nữa khí tức nội liễm khiến cho người ta không thể thăm dò, cho nên ông cũng chỉ có thể tạm xưng hô các hạ.

"Trưởng lão của Bắc Minh Hoàng tộc à, trái lại cảm ơn các ngươi."

Quân Tiêu Dao cũng khẽ gật đầu.

Tuy rằng hắn không cần nhưng dù sao Bắc Minh Tuyên giúp đỡ, hắn cũng sẽ biểu đạt lòng cảm ơn.

"Còn nữa, cảm ơn vừa rồi cô nương thay Quân mỗ nói chuyện." Quân Tiêu Dao lại nhìn về phía Bắc Minh Tuyết.

"Ta chẳng qua chỉ là nói ra sự thật." Bắc Minh Tuyết nói.

Tính tình của nàng thật sự như bề ngoài của nàng, trong trẻo nhưng lạnh lùng như bông tuyết.

Quân Tiêu Dao nói: "Ta nghĩ có lẽ các ngươi đã chú ý tới Côn Bằng Pháp mà ta thi triển ra nhỉ."

Vừa nói ra, đồng tử của Bắc Minh Tuyết hiện lên một chút gợn sóng.

Giống như trên mặt hồ bình lặng nổi lên một tia gợn sóng.

Đúng vậy, quả thật vừa nãy bởi vì nàng chú ý tới thủ đoạn mà Quân Tiêu Dao thi triển ra mới tham gia.

Bởi vì Côn Bằng Pháp mà Quân Tiêu Dao thi triển ra khiến thiên chi kiều nữ của Bắc Minh Hoàng tộc như nàng cũng âm thầm kinh hãi.

Bắc Minh Tuyên lại nói: "Các hạ, nơi này không phải nơi nói chuyện, chúng ta đổi nơi khác."

Quân Tiêu Dao gật đầu.

Sau đó, đoàn người bọn họ cũng tiến vào chỗ sâu trong Long Cung dưới đáy biển, một tửu lâu có chút xa xỉ.

Nơi này nói chung đều là tiếp đón nhân vật dòng chính Hải Long Hoàng Tộc.

Nhưng mà, với thân phận đám người Bắc Minh Tuyên đương nhiên cũng có thể tiến vào.

"Quân công tử, Côn Bằng Đại Thần Thông mà ngươi thi triển ra..." Bắc Minh Tuyên hơi chần chờ.

Vừa rồi dọc đường đi bọn họ đơn giản giới thiệu lẫn nhau.

"Thế nào, bởi vì trên người ta mang Côn Bằng Pháp cho nên khiến các ngươi chú ý."

"Sẽ không phải là cái gì, cấm ta sử dụng Côn Bằng Pháp chứ?"

Quân Tiêu Dao mang theo vẻ vui đùa.

Hắn thật sự hiểu rõ chiêu trò này.

Đứa con khí vận bất ngờ lấy được, tu luyện một loại pháp môn nào đó, kết quả thế lực đến từ một phương không thể tưởng tượng nào đó.

Sau đó cấm hắn sử dụng, thậm chí đuổi giết gì đó, cuối cùng kết thành tử thù.

Quân Tiêu Dao suýt chút nữa cho rằng hắn cũng sắp gặp phải chiêu trò này.

Kết quả Bắc Minh Tuyên nghe vậy hơi bật cười nói.

"Quân công tử nói đùa, người có duyên thì sẽ lấy được thần thông pháp môn thiên hạ."

"Mặc dù Bắc Minh Hoàng tộc ta tự cho mình là hậu đại của Côn Bằng nguyên tổ, cũng sẽ không bá đạo như vậy."

"Chỉ là con gái của ta rất tò mò công tử tu tập Côn Bằng Đại Thần Thông, tựa hồ luyện đến cảnh giới đặc biệt cực kỳ tinh thâm."

Bắc Minh Hoàng tộc là hậu đại của Côn Bằng nguyên tổ.

Đối với Côn Bằng Đại Thần Thông, đương nhiên là có quyền nói chuyện nhất.

Nói khó nghe chính là cho dù là có những người hoặc là thế lực khác, lấy được Côn Bằng Pháp.

Bắc Minh Hoàng tộc cũng sẽ không quá để ý.

Bởi vì những người khác khác tu luyện Côn Bằng Pháp như thế nào, cũng không thể đạt tới trình độ mà Bắc Minh Hoàng tộc tu luyện.

Bởi vì trong cơ thể Bắc Minh Hoàng tộc sở hữu huyết mạch Côn Bằng chân chính.

Không nói độ dày và độ tinh khiết bao nhiêu.

Cho dù có một tia, đó cũng là biến chất.

Tu luyện Côn Bằng Pháp lại như cá gặp nước, thuận buồm xuôi gió.

Thậm chí, nếu người ngoại tộc thi triển Côn Bằng Pháp chống lại Bắc Minh Hoàng tộc.

Còn có thể ngược lại, bị Bắc Minh Hoàng tộc áp chế.

Bởi vậy, Bắc Minh Hoàng tộc cũng không để ý Côn Bằng Đại Thần Thông lộ ra ngoài.

Quân Tiêu Dao cũng nói: "Thật không dám giấu giếm, Côn Bằng Pháp này là ta đoạt được ở một hang ổ Côn Bằng nào đó từ rất sớm."

"Hiện tại cũng chẳng qua là chiêu thức tầm thường thôi."

Bắc Minh Tuyết nghe nói như thế, trong mắt hình như có nhật nguyệt quang hoa lưu chuyển, hiện lên một tia ánh sáng.

"Chẳng biết có thể thông qua Côn Bằng Pháp luận bàn mấy chiêu thức với Quân công tử không?"

"Tuyết Nhi..." Bắc Minh Tuyên khẽ nhíu mày.

Tuy Bắc Minh Tuyết là thiên chi kiều nữ của Bắc Minh Hoàng tộc, lại sở hữu huyết mạch Côn Bằng cực kỳ nồng đậm.

Nhưng dù sao còn chưa Chứng đạo thành đế.

Nếu so sánh ra địa vị của Bắc Minh Tuyết ở Bắc Minh Hoàng tộc tương đương với địa vị của Khương Vận Nhiên ở Thiên Dụ Tiên Triều.

Tương lai đầy hứa hẹn nhưng hiện tại, cách Đế cảnh còn một khoảng cách.

Quân Tiêu Dao nói: "Có thể, ta sẽ không vận dụng bất kì nhục thân, lực cảnh giới nào."

"Đơn thuần dùng Côn Bằng Pháp so tài."

"Vậy thì tốt, Quân công tử, xin chỉ giáo."

Bắc Minh Tuyết thấy thế, trực tiếp ra tay.

Một bàn tay trắng như ngọc vươn ra, trong phút chốc phù văn chợt xuất hiện, giống như một vùng biển rộng bốc lên.

Trong đó có một cự côn, sông cuộn biển gầm mà đến.

Đây cũng không phải là uy năng của pháp lực thần thông, mà là thể hiện Côn Bằng Pháp đơn thuần.

Bắc Minh Tuyên thấy cũng khẽ gật đầu, cực kỳ vừa lòng với thiên tư ngộ tính của con gái nhà mình.

Nếu không có gì bất ngờ, Bắc Minh Tuyết trở thành một thế hệ nữ của Bắc Minh Hoàng tộc tương lai, tồn tại giống như trụ cột.

Thấy chiêu thức mà Bắc Minh Tuyết đánh úp lại.

Quân Tiêu Dao cũng tùy ý tham chưởng.

Lúc lật bàn tay, có biến hóa của âm dương Càn Khôn, thay đổi Nhật Nguyệt Tinh Thần.

Côn Bằng thân là thần thú thái cổ.

Bản thân của nó trời sinh đã nắm trong tay rất nhiều pháp tắc và thuộc tính nguyên thủy.

Ví dụ như đạo âm dương, đạo không gian, đại đạo lực...

Đây cũng là tại sao những thần thú thái cổ chân chính, ít nhất đều là sinh linh trên cấp tiên.

Chúng nó được trời phù hộ, trong cơ thể trời sinh đã sở hữu thần tắc đại đạo.

Mà Côn Bằng Pháp không thể nghi ngờ là diễn hóa thể hiện sức mạnh này.

Hai người đối đầu, cũng không có gợn sóng va chạm thần thông trong tưởng tượng.

Đây là so đấu đơn thuần, lĩnh ngộ Côn Bằng Pháp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!