CHƯƠNG 4001:
Quân Tiêu Dao lật bàn tay, hóa chưởng thành quyền, diễn hóa đại đạo lực Côn Bằng, đó là cái gọi là Côn Bằng Vô Lượng Thần Quyền.
Bắc Minh Tuyết thấy thế lại phất ra ngọc chưởng, có vô lượng phù văn nhấc lên, cuồn cuộn giống như biển.
Nàng muốn che phủ sức mạnh của Quân Tiêu Dao.
Nhưng mà quyền chưởng đan xen.
Sắc mặt Bắc Minh Tuyết cũng đột nhiên biến đổi.
Trái lại nhục thân Quân Tiêu Dao khủng bố cỡ nào.
Hắn không sử dụng uy năng nhục thân.
Dùng Côn Bằng Pháp, phá khai pháp của Bắc Minh Tuyết.
Bắc Minh Tuyết thấy thế, lần thứ hai hóa chưởng thành chỉ.
Một ngón tay điểm ra giống như Càn Khôn phân cách, ngày đêm phân chia.
Đây là diễn hóa đạo âm dương trong Côn Bằng Pháp!
Quân Tiêu Dao cũng lộ ra một tia thưởng thức.
Vị Bắc Minh Tuyết này không hổ là nữ tử thiên tài của Bắc Minh Hoàng tộc.
Lý giải của nàng đối với Côn Bằng thần thông có thể nói là đã không tệ lắm rồi.
Nhưng cho dù cố gắng tu luyện thế nào, làm đế cũng không thắng được bật hack.
Quân Tiêu Dao là tồn tại ngộ tính nghịch thiên.
Côn Bằng Pháp đã sớm được hắn tham ngộ thuộc làu, thậm chí cực cảnh thăng hoa, đạt tới cảnh giới trở lại nguyên trạng.
Hắn cũng diễn hóa chiêu thức, có cá Côn vẫy đuôi, có đại bằng giương cánh.
Cá Côn kia biến thành nguyệt, đại bằng biến thành nhật.
Nhật nguyệt hội tụ, hoàn vũ tôn hoàng.
Trong khoảnh khắc, đã áp chế pháp của Bắc Minh Tuyết xuống dưới.
Côn Bằng mà Bắc Minh Tuyết hóa ra bị Côn Bằng mà Quân Tiêu Dao hóa ra gắt gao áp chế, căn bản không trở mình được.
Bắc Minh Tuyết thấy thế, trên dung nhan như băng như tuyết cũng là bởi vì hơi vội vàng mà ửng đỏ.
Bởi vì ở trong Bắc Minh Hoàng tộc, nàng và cùng thời đại thậm chí thế hệ trước so tài Côn Bằng Pháp đều không rơi xuống hạ phong.
Nghĩ vậy, Bắc Minh Tuyết hơi cắn môi.
Trong mái tóc dài màu trắng pha chút lam của nàng cũng hơi di động.
Một luồng sức mạnh mênh mông hiện lên từ trong thân thể mềm mại của nàng.
Phù văn vô tận dâng lên, có khí huyết tràn ngập giống như thật sự có một Côn Bằng nhảy ra từ trong cơ thể nàng.
Nàng thúc giục sức mạnh huyết mạch Côn Bằng của bản thân.
Bắc Minh Tuyết là thiên chi kiều nữ của Bắc Minh Hoàng tộc, huyết mạch Côn Bằng trong cơ thể của nàng cũng nồng đậm nhất.
Giờ phút này lấy được huyết mạch Côn Bằng thêm vào, Côn Bằng Pháp này nháy mắt tăng lên một bậc.
Giống như thật sự có linh của Côn Bằng viễn cổ, trong tối tăm thêm vào phía trên.
Nhưng mặt Quân Tiêu Dao không đổi sắc.
Huyết mạch Côn Bằng lại như thế nào?
Cho dù là con nối dòng của Côn Bằng thái cổ ở trước mặt hắn cũng chẳng qua chỉ như vậy.
Chiêu thức của Quân Tiêu Dao biến ảo trở lại nguyên trạng.
Một cảnh tượng huyền ảo dùng cấu trúc phù văn hiện lên.
Giống như biển đêm, một con cá Côn vẫy đuôi, đúng là há miệng nuốt vào ánh trăng trên bầu trời.
Sau đó cảnh tượng biến hóa, mặt trời mọc lên.
Côn Bằng lại hóa thành đại bằng, lên chín ngàn dặm như diều gặp gió, đuổi theo ánh mặt trời rực rỡ mọc lên.
Thấy một cảnh tượng như vậy, cho dù là Bắc Minh Tuyết hay là Bắc Minh Tuyên bên cạnh đều vô cùng khiếp sợ!
Điều này có thể nói là một trong những áo nghĩa tinh túy của Côn Bằng.
Cá Côn nuốt mặt trăng!
Đại bằng đuổi mặt trời!
Nghiêm khắc mà nói, đây có thể được cho là thần thông huyết mạch của mạch Côn Bằng.
Đây là áo nghĩa tinh túy khắc trong huyết mạch.
Cho dù ở trong Bắc Minh Hoàng tộc bọn họ cũng chỉ có vài vị lão tổ bối phận cực cổ, có thể triển lộ ra một chút áo nghĩa.
Mà người lần trước có thể hoàn toàn triển lộ ra dị tượng huyết mạch này.
Còn là đại nhân vật tài năng xuất chúng nhất trong Bắc Minh Hoàng tộc bọn họ, Bắc Minh vương.
Không nói đến Quân Tiêu Dao có thể triển lộ ra dị tượng này là kinh người cỡ nào.
Còn có một vấn đề căn bản nhất.
Đó chính là...
Quân Tiêu Dao căn bản không phải là sinh linh mạch mạch Côn Bằng, không liên quan một chút xíu nào.
Không có một tia huyết mạch Côn Bằng.
Là Nhân tộc thuần khiết.
Nhưng chính là một vị Nhân tộc như vậy lại có thể dựa vào Côn Bằng Đại Thần Thông thi triển ra áo nghĩa huyết mạch của mạch Côn Bằng.
Đây thật là!
Bắc Minh Tuyên cũng rung động đến im lặng.
Đây là quái vật yêu nghiệt ngộ tính nghịch thiên gì?
Từ khi nào thì ngoại tộc cũng có thể bày ra áo nghĩa huyết mạch Côn Bằng?
Bắc Minh Tuyết lại giật mình đến cái miệng nhỏ nhắn đều biến thành hình chữ "O".
Trái lại khiến nàng vốn trong trẻo nhưng lạnh lùng điềm tĩnh, có thêm một chút cảm giác ngốc nghếch đáng yêu.
Nàng thật sự bị hoảng sợ rồi.
Nhưng Quân Tiêu Dao cũng không ngừng động tác trong tay, vẫn đang ra tay.
Bắc Minh Tuyết hơi giật mình sau đó lập tức phản ứng lại.
Quân Tiêu Dao vậy mà giống như đang dẫn dắt nàng, cảm nhận áo nghĩa trong này.
Mà Bắc Minh Tuyết sở hữu huyết mạch Côn Bằng, không thể nghi ngờ cũng là có thể lĩnh ngộ loại tinh túy nhất đó.
Bắc Minh Tuyên bên cạnh nhìn thấy một màn như vậy cũng không nhịn được hơi niết quyền, trong mắt hiện ra một tia vui mừng.
Điều này đối với con gái của ông mà nói, không thua gì một cơ duyên lớn!
Từ góc độ khách quan mà nói.
Tuy rằng Quân Tiêu Dao triển lộ ra dị tượng huyết mạch của mạch Côn Bằng.
Nhưng hiển nhiên, hắn cũng không phải Côn Bằng cũng không có huyết mạch Côn Bằng.
Triển lộ ra áo nghĩa và dị tượng đương nhiên chỉ có hình của nó khó có thần của nó.
Nhưng chỉ là như vậy cũng đủ để cho Bắc Minh Tuyên sợ hãi.
Bởi vì cho dù ở trong Bắc Minh Hoàng tộc, cũng không có mấy người có thể triển lộ hình của nó.
Thậm chí ngay cả trưởng lão của Bắc Minh Hoàng tộc, nhân vật Đế cảnh như hắn cũng khó có thể hoàn toàn triển lộ ra.
Ngay cả hình cũng không làm được!
Bởi vậy có thể nhìn thấy, ngộ tính của Quân Tiêu Dao nghịch thiên cỡ nào.
Trực tiếp từ trong Côn Bằng Đại Thần Thông thăng hoa, lĩnh ngộ tinh túy cỡ này.
Bắc Minh Tuyên không khỏi thầm nghĩ.
Nếu sau này Quân Tiêu Dao lấy được càng nhiều thủ đoạn liên quan tới Côn Bằng.
Vậy chẳng phải hắn còn cần Côn Bằng hơn Côn Bằng?
Với Bắc Minh Hoàng tộc tự cho mình là hậu duệ của Côn Bằng cũng phải gọi Quân Tiêu Dao một câu tổ tông.
Đương nhiên, Bắc Minh Tuyên cũng chỉ nghĩ như vậy.
Sau khi so tài một phen Quân Tiêu Dao thu tay lại.