CHƯƠNG 4007:
"Xem ra ngươi cũng không rõ ràng, trước đó Bắc Minh Hoàng tộc không phải thay ta giải vây mà là cứu ngươi."
"Ngươi..."
Long Ấp trưởng lão nhìn thấy tầm mắt nhàn nhạt của Quân Tiêu Dao, cảm giác đáy lòng chấn động lạnh lẽo.
Quân Tiêu Dao sẽ không dùng phương thức đối đãi với sứ giả Long tộc mà đối đãi với hắn chứ?
Nhưng mà Quân Tiêu Dao coi như nhân từ, không làm như vậy.
Mà là một bàn tay trực tiếp bắt lấy Long Ấp trưởng lão, sừng rồng trên đầu.
Răng rắc!
Ở trong mắt tất cả sinh linh.
Quân Tiêu Dao cưỡng ép kéo ra hai sừng rồng trên đầu Long Ấp trưởng lão bao gồm cả da mang theo máu!
"A..."
Cho dù với tu vi của Long Ấp trưởng lão cũng không nhịn được phát ra kêu đau khổ!
Sừng rồng chính là chỗ tinh hoa của Long tộc, chứa tinh huyết và bí lực.
Kết quả lại bị Quân Tiêu Dao cưỡng ép kéo ra!
Không phải chặt đứt mà là kéo ra.
Mức độ đau khổ giữa hai cái này hoàn toàn khác nhau.
Đầu Long Ấp trưởng lão đầy máu, theo nét mặt già nua chảy xuống.
"Sừng rồng lấy làm ma dược hoặc là nấu canh cũng rất bổ dưỡng."
Quân Tiêu Dao ném hai sừng hải long cho Tang Du bên cạnh.
Tất cả sinh linh Long tộc ở đây đều cảm giác trên đầu một trận đau ảo.
Giống như sừng của mình bị kéo xuống.
"Ngươi quả thực muốn chết!"
Tộc nhân nòng cốt của Hải Long Hoàng Tộc còn lại ở đây đều vừa sợ vừa giận.
Trong mắt còn mang theo chút khiếp sợ kiêng kị đối với Quân Tiêu Dao.
Thủ đoạn của người trẻ tuổi này quá độc ác.
Khuôn mặt xinh đẹp của Vũ Hạm công chúa kia càng trở nên trắng bệch, không nhịn được dùng một đôi tay ngọc che sừng rồng trên đầu mình.
Sợ bị Quân Tiêu Dao kéo.
Nàng mới gặp Quân Tiêu Dao bị dung nhan khí chất của hắn kinh diễm.
Nhưng không ngờ lại là người hung ác như vậy.
Mà đúng lúc này.
"Hừ!"
Một tiếng lạnh lùng hừ bỗng nhiên nổ vang cả Long Cung dưới đáy biển!
Ầm ầm ầm!
Khắp biển giống như đều bởi vì một tiếng lạnh lùng hừ này mà sông cuộn biển gầm!
Giờ phút này, nếu nhìn về phía mặt biển sẽ gặp phát hiện, trời đất u ám trải rộng, có sấm chớp vang trời, cuồng phong gào thét, sóng lớn thổi quét.
Một cơn giận dữ, trời đất biến sắc.
Người có thể làm được điều này rõ như ban ngày.
"Lão long vương đến rồi!"
Tân khách tất cả thế lực ở đây đều thu lại tâm thần.
Đồng thời ánh mắt nhìn về phía Quân Tiêu Dao mang theo một chút thương hại.
Người trẻ tuổi này lớn mạnh thì lớn mạnh, yêu nghiệt thì yêu nghiệt.
Nhưng mà chuyện mà hắn làm quá mức kiêu ngạo, không coi ai ra gì.
Hôm nay nhất định khó có thể an nhiên đi ra khỏi Long Cung dưới đáy biển.
Trong cái nhìn chăm chú của mọi người.
Một lão già nhìn qua có vẻ có chút tuổi già sức yếu xuất hiện.
Trên tay ông chống một cây gây đầu rồng.
Nhìn sơ qua thì bình thường không có gì kỳ lạ, nhưng không ai dám có chút khinh thường đối với vị này.
Lão già có một đôi long nhãn màu lam thâm thúy, xa xôi tựa như hải nhãn sâu không thấy đáy.
"Người thiếu niên, ngươi rất có dũng khí."
Lão long vương mở miệng, tiếng nói khàn khàn đá mài lại lạnh lẽo.
Lãnh ý trong mắt giống như có thể nháy mắt đóng băng khắp hải vực.
Tu vi của lão long vương này sớm tham tạo hóa, Đại Đế ở trước mặt ông đều phải run rẩy, cảm giác bản thân nhỏ bé.
Nhưng mà, áo trắng Quân Tiêu Dao tung bay, dáng người cao đứng ở đó, vậy mà giống như không cảm nhận được uy áp của lão long vương.
Khóe miệng hắn cũng hiện lên một nụ cười nhàn nhạt.
"Không phải có dũng khí gì hay không, Quân mỗ làm việc chỉ tuân theo một quy tắc."
"Nếu người nào phạm ta, ta sẽ giết hết!"
Mặc dù đối mặt với nhân vật như lão long vương nhưng Quân Tiêu Dao cũng không có chút chịu thua lui bước.
Dám hỏi trong thiên hạ, có ai có thể khiến Quân Tiêu Dao hắn chịu thua, khiến Quân Tiêu Dao hắn lui bước?
Quân Tiêu Dao nói vừa ra, mọi người ở toàn trường biến sắc.
Ngay từ đầu bọn họ cho rằng hắn chỉ là kiêu ngạo, sau này lại cảm thấy không coi ai ra gì.
Hiện tại mới hiểu được, đây thật sự là một vị chúa không sợ trời, không sợ đất.
Không chỗ nào cố kỵ, không đặt bất kỳ kẻ nào và thế lực nào ở trong mắt.
Ánh mắt lão long vương hơi nhíu lại.
Không chỉ có hắn, vài vị đại nhân vật khác của Hải Long Hoàng Tộc cũng xuất hiện.
Có tộc trưởng Hải Long Hoàng Tộc còn có Thái thượng trưởng lão.
Thực lực đều ở trên Đại Đế.
Không thiếu đứng đầu trong Đế, thậm chí là nhân vật cấp bậc đỉnh phong.
Có thể nói, nhân vật bực này đặt ở đâu cũng là bá chủ một phương.
Giờ phút này đồng loạt lạnh lùng nhìn Quân Tiêu Dao.
Luồng áp lực kia không phải người bình thường có thể chịu đựng, Đại Đế cũng phải run rẩy.
Nhưng mà Quân Tiêu Dao lại trấn định như thường.
Cái gọi là uy áp cường giả, không có chút tác dụng đối với hắn.
Hắn từng một mình đối mặt với Thần Thoại Đế, chống lại tận thế Thiên Khải.
Tình huống trước mắt chẳng qua là một cảnh nhỏ thôi.
"Ta mặc kệ ngươi từ đâu tới đây, có thân phận gì, đắc tội Hải Uyên Lân tộc ta chỉ có thể nói ngươi có dũng khí." Lão long vương nhàn nhạt nói.
"Từ khi nào thì Hải Long Hoàng Tộc đã có thể đại biểu cả Hải Uyên Lân tộc?"
"Hay là nói các ngươi không đặt Bắc Minh Hoàng tộc và Thương Hải Hoàng Tộc ở trong mắt?"
Giọng nói của Quân Tiêu Dao mang theo một tia mỉa mai nghiền ngẫm.
Vừa nói ra lời này, trong lòng cường giả thế lực khắp nơi ở đây đều giật mình.
Thầm cảm thán.
Vừa rồi mọi người còn tưởng rằng.
Quân Tiêu Dao chỉ là hạng người lỗ mãng đơn thuần, không coi ai ra gì.
Nhưng chỉ dựa vào câu nói này, vô hình đã châm ngòi quan hệ của Hải Long Hoàng tộc và Bắc Minh Hoàng tộc, Thương Hải Hoàng tộc.
Tâm tư tinh tế khiến người ta cảm thán.
Lúc này bọn họ mới phát hiện.
Quân Tiêu Dao không phải là hạng người lỗ mãng đơn thuần gì cả.
Thậm chí tâm tư thành phủ của hắn còn vượt qua tưởng tượng của mọi người!
Quan trọng hơn là.
Hải Long Hoàng tộc hết lần này tới lần khác có khoảng cách với Bắc Minh Hoàng tộc.
Chỉ là duy trì mặt ngoài hài hòa mà thôi.
Quân Tiêu Dao thuận miệng nói một câu, có thể nói là vừa đúng.
Nhưng lão Long Vương tốt xấu gì cũng đã sống nắm tháng lâu dài, là sự tồn tại thấy qua vô số chuyện đời.
Có thể nói tầm mắt rất trống trải.
"Nếu như ngươi cậy vào, chỉ khiêu khích nông cạn, vậy chỉ có thể nói hôm nay, ngươi đừng hòng yên ổn rời khỏi Long cung này."
Giọng nói của lão Long Vương cũng lộ ra vẻ lạnh lẽo.
"Khiêu khích?"
Quân Tiêu Dao nở nụ cười.
Sau đó tế xuất ra một vật.
"Không biết ta có tư cách khiêu khích hay không?"
Mấy người ở đây nhìn về phía thứ mà Quân Tiêu Dao tế xuất ra.
Chính là một lệnh bài màu xanh sẫm, hiện ra thần hoa xán lạn như ngọc bích biển sâu điêu khắc thành.
"Lệnh bài đó là..."
Mấy thế lực Hải tộc nhìn thấy lệnh bài đó, bỗng nhiên ngây ra.
Sau đó ánh mắt chuyển hướng về phía Thương Hải Hoàng tộc.
Phía bên Thương Hải Hoàng tộc, đám tộc nhân Thương Lộ Nhi nhìn thấy lệnh bài cũng ngẩn ngơ.
Mấy đại nhân vật của Thương Hải Hoàng tộc thì đồng tử càng ngưng tụ lại, nhìn chằm chằm vào lệnh bài đó.