Virtus's Reader

CHƯƠNG 4008:

"Lộ Nhi cô nương, đó là..." Diệp Vũ hơi nghi ngờ.

"Hoàng lệnh Thương Hải."

"Thấy lệnh này như gặp Vương Hải Thương!" Giọng điệu của Thương Lộ Nhi mang theo chút rung động.

Đây là biểu tượng thân phận cao quý nhất Thương Hải Hoàng tộc bọn họ.

Toàn bộ Hoàng tộc cũng chỉ có năm khối.

"Rốt cuộc công tử này đến từ đâu..."

Thương Lộ Nhi nhìn về phía Quân Tiêu Dao, trong mắt dâng lên sự tò mò trước nay chưa từng có.

Mà sắc mặt của Diệp Vũ lại rất khó coi.

Hắn không dễ gì mới bắt nối quan hệ với Thương Hải Hoàng tộc.

Kết quả Quân Tiêu Dao lấy ra một lệnh bài, vô tình hất bay hắn mấy con phố.

Sự xuất hiện của hoàng lệnh Thương Hải cũng dẫn đến ồn ào không nhỏ.

Dù sao thì đây cũng là biểu tượng của Thương Hải Hoàng tộc.

Hơn nữa ở đây còn có người của Thương Hải Hoàng tộc, tất nhiên có thể cảm ứng được đó là hoàng lệnh Thương Hải hàng thật giá thật.

"Vậy mà thật sự là hoàng lệnh Thương Hải, rốt cuộc người này có lai lịch gì vậy?"

"Thú vị, nếu như Hải Long Hoàng tộc ra tay với công tử này, vậy chẳng phải là vả vào mặt của Thương Hải Hoàng tộc à?"

Mấy trưởng lão của Thương Hải Hoàng tộc liếc mắt nhìn nhau.

Hoàng lệnh của Thương Hải Hoàng tộc bọn họ không phải là thứ mà ai cũng có thể có được.

"Chẳng lẽ..."

Bọn họ nhanh chóng nghĩ đến một phương thế lực.

Bởi vì càng nghĩ, hình như cũng chỉ có khả năng này.

Lão Long Vương khẽ cau mày, nhưng vẻ mặt vẫn không chút thay đổi nào cả.

"Đây chính là thứ cậy vào và con át chủ bài của ngươi à?" Lão Long Vương hờ hững.

Lúc này, một trưởng lão của Thương Hải Hoàng tộc đứng ra, chần chờ một lúc, nói.

"Không biết chuyện hôm nay có thể tạm hoãn, mỗi người lùi một bước hay không."

"Còn tiếp theo xử lý thế nào, trở về hẵng thương nghị định đoạt."

Nếu Quân Tiêu Dao thật sự đến từ phương thế lực đó, vậy Thương Hải Hoàng tộc cũng không thể không đếm xỉa đến.

Chứ đừng nói Quân Tiêu Dao còn giữ hoàng lệnh Thương Hải.

Lão Long Vương vẫn chưa nói gì.

Tộc trưởng của Hải Long Hoàng tộc đã lãnh đạm nói: "Người này không chỉ làm tổn thương trưởng lão tộc ta, mà còn giết sứ giả của Thủy Tổ Long tộc."

"Cho dù Hải Long Hoàng tộc ta có thể bỏ qua, vậy Thủy Tổ Long tộc có thể bỏ qua sao, đây là đang vả vào mặt bọn họ đó."

"Đến lúc đó nếu Thủy Tổ Long tộc tức giận thì toàn bộ Hải Uyên Lân tộc chúng ta đều bị dính líu đến."

"Cho nên cách giải quyết tốt nhất là trấn áp người này, đợi người của Thủy Tổ Long tộc đến xử trí."

Lời nói của tộc trưởng Hải Long khiến sắc mặt của trưởng lão Thương Hải Hoàng tộc cũng hơi cứng đờ.

Đúng vậy.

Nếu như Quân Tiêu Dao chỉ đắc tội với Hải Long Hoàng tộc thì chuyện này còn có đường lùi.

Dù sao thì đều là Hoàng mạch của Hải Uyên Lân tộc.

Dù cho Hải Long Hoàng tộc cũng không thể phớt lờ Thương Hải Hoàng tộc được.

Nhưng chủ yếu là Quân Tiêu Dao đã giết sứ giả của Thủy Tổ Long tộc.

Hai nước giao chiến, không giết sứ giả.

Việc này chẳng khác nào là đang vả mặt Thủy Tổ Long tộc.

Tuy đại nhân phía sau sứ giả Long tộc có thể không phải đến từ mấy mạch mạnh nhất trong Thủy Tổ Long tộc.

Nhưng cho dù không phải thì có thể yếu đến đâu?

Thương Hải Hoàng tộc bọn họ thật sự là hơi khó chống lại áp lực của Thủy Tổ Long tộc.

"Thương Hải Hoàng tộc các ngươi muốn che chở hắn cũng được, đến lúc đó, tộc các ngươi tự gánh chịu tất cả hậu quả đi." Tộc trưởng Hải Long lãnh đạm nói.

Sắc mặt của Thương Hải Hoàng tộc chợt thay đổi.

Ông không gánh nổi hậu quả này.

Sắc mặt nhìn về phía Quân Tiêu Dao cũng lộ ra nụ cười khổ bất đắc dĩ.

"Công tử, tình hình trước mắt..."

Tuy trưởng lão Thương Hải Hoàng tộc không nói rõ ràng.

Nhưng Quân Tiêu Dao đã biết.

Thương Hải Hoàng tộc có chỗ kiêng kỵ, có lẽ nói là sợ.

Không phải sợ Hải Long Hoàng tộc, mà là sợ Thủy Tổ Long tộc.

Quân Tiêu Dao không phẫn nộ gì cả.

Trái lại bình tĩnh gật đầu.

"Ta biết rồi."

Sau đó, hắn vung tay áo.

Lệnh bài này đáp về phía của trưởng lão Thương Hải Hoàng tộc.

"Lệnh bài này, vật về với chủ."

Quân Tiêu Dao thản nhiên nói.

Khương Thái Lâm đưa lệnh bài này cho hắn là cho hắn quyền xử trí.

Huống hồ, với địa vị hiện tại của Quân Tiêu Dao ở tiên triều Thiên Dụ.

Dù cho hắn đề ra muốn cắt đứt quan hệ với Thương Hải Hoàng tộc, có lẽ Khương Thái Lâm cũng sẽ để ý, mà trực tiếp đồng ý.

"Điều này..."

Trưởng lão Thương Hải Hoàng tộc cầm lệnh bài trong tay, hơi ngây ra, sau đó lộ ra vẻ bất đắc dĩ.

Ông biết, tuy Quân Tiêu Dao không thể hiện gì cả.

Nhưng hành động Thương Hải Hoàng tộc bọn họ do dự lùi bước là hoàn toàn cắt đứt quan hệ với Quân Tiêu Dao.

Diệp Vũ phía bên này nhìn thấy vậy, trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may Thương Hải Hoàng tộc không ra tay che chở Quân Tiêu Dao, nếu không hắn lại phải tìm thế lực khác hợp tác rồi.

Thương Lộ Nhi ở bên cạnh thì thầm lẩm bẩm một câu.

"Hoàng lệnh Thương Hải quý giá nhất tộc ta, vậy mà hắn lại không cần nữa..."

Mấy người có mặt ở đây nhìn đến đây cũng khẽ lắc đầu.

Theo như bọn họ thấy, hoàng lệnh Thương Hải là con át chủ bài để Quân Tiêu Dao gây chuyện ở nơi này.

Hiện tại, ngay cả Thương Hải Hoàng tộc đều kiêng kỵ, không dám ra mặt che chở cho Quân Tiêu Dao.

Bọn họ cảm thấy, chỉ sợ người trẻ tuổi sắp ngủm ở nơi này.

"Ha ha..."

Đám tộc nhân của Hải Long Hoàng tộc cũng lộ ra nụ cười nhạt.

Long Ấp trưởng lão bị nhổ sừng rồng thì lộ ra vẻ thích thú.

"Nếu đã như vậy, vậy ngươi cứ tạm thời dừng lại ở tộc ta, đợi người của Thủy Tổ Long tộc đến xử trí." Lão Long Vương cũng thản nhiên nói.

Rõ ràng, bọn họ muốn Quân Tiêu Dao trấn áp tại nơi này.

Một bên, Bắc Minh Tuyết vươn bàn tay ngọc ra kéo ống tay áo của Bắc Minh Tuyên.

"Phụ thân..."

Bắc Minh Tuyên hít sâu một hơi, nhìn thoáng qua Quân Tiêu Dao, ánh mắt đang thay đổi.

Dường như đang suy nghĩ, cân nhắc cái gì đó.

Cuối cùng, ông đứng ra nói: "Đợi đã, ta cảm thấy chuyện này không ổn thỏa."

Đám sinh linh xung quanh nhìn lại, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.

Rõ ràng là không ngờ, lúc này Bắc Minh Hoàng tộc sẽ ra mặt nói giúp Quân Tiêu Dao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!