Bởi vì có sinh linh Hải tộc nhìn thấy ở vùng biển Thái Hư.
Dường như có một đảo nhỏ mông lung hiện lên bên trong vùng biển Thái Hư.
Mà sau đó lại có tin tức truyền ra.
Hình như hòn đảo đó từng là đảo Hải Thần nằm ở Hải Thần điện của thế lực nhân tộc.
Vừa có tin tức này, lập tức dẫn dắt toàn bộ biển tinh thần Thái Cổ.
Tuy Hải Thần điện đã bị diệt nhưng vẫn còn ít bảo bối.
Hải Uyên Lân tộc chỉ đạt được một phần.
Còn có một phần khác, ví dụ như Tiên khí trân quý nhất, Hải Hoàng Thần kích thì không có tung tích.
Rất nhiều sinh linh suy đoán có khi nào bên trong đảo Hải Thần này.
Lúc tin tức này truyền ra ngoài đã dẫn đến bát phương xôn xao.
Tam đại Hoàng mạch của Hải Uyên Lân tộc lập tức nhận được tin tức.
Phía bên Bắc Minh Hoàng tộc.
Bên trong đại điện nghị sự.
"Vùng biển Thái Hư, đảo Hải Thần..."
Quân Tiêu Dao ngồi trong điện, đang suy tư.
Đây là điện nghị sự quan trọng của Bắc Minh Hoàng tộc, bình thường không ai có thể ra vào.
Nhưng thân phận của Quân Tiêu Dao đặc thù, tất nhiên cũng tham gia vào nghị sự.
"Quân công tử, ngươi thấy chuyện này thế nào?"
Đám trưởng lão Bắc Minh Tuyên nhìn về phía Quân Tiêu Dao.
Bọn họ không biết tuổi thật của Quân Tiêu Dao, nhưng nhìn thế nào cũng thấy là tiểu bối.
Tuy như vậy, nhưng sự bình tĩnh và lòng dạ mà Quân Tiêu Dao thể hiện ra.
Khiến bọn họ không cách nào đối đãi Quân Tiêu Dao như hậu bối, cũng cực kỳ coi trọng suy nghĩ của hắn.
Quân Tiêu Dao cân nhắc một lúc.
"Với hoàn cảnh đặc thù của vùng biển Thái Hư, Hải Thần điện đặt nội tình cuối cùng ở nơi đó, trái lại cũng là một lựa chọn an toàn."
"Ta cảm thấy truyền nhân Hải Thần, còn có Tiên khí của Hải Thần điện, có lẽ ở."
Đám người Bắc Minh Tuyên cũng gật đầu, bọn họ cũng nghĩ như thế.
"Mặt khác, đương nhiên còn có cốt Côn Bằng cuối cùng." Quân Tiêu Dao nói.
So với nội tình của Hải Thần điện.
Thì cốt Côn Bằng mới là trọng điểm.
Bởi vì liên quan đến truyền thừa của Côn Bằng Nguyên Tổ.
"Đúng vậy, ta nghĩ không chỉ chúng ta biết, mà Hải Long Hoàng tộc và Thương Hải Hoàng tộc cũng biết."
"Cho nên lần này bọn họ cũng sẽ vào trong." Bắc Minh Tuyên nói.
"Vậy chuyến đi này, có lẽ sẽ hơi náo nhiệt."
Ngón tay của Quân Tiêu Dao gõ nhẹ lên tay vịn, lộ ra một vẻ thờ ơ.
Hải Long Hoàng tộc chẳng qua chỉ là tôm tép nhãi nhép làm cho hắn vui mà thôi.
Sau khi tin tức của vùng biển Thái Hư và đảo Hải Thần truyền ra ngoài.
Quả nhiên, Thương Hải Hoàng tộc, Hải Long Hoàng tộc đều có phản ứng riêng.
Thương Hải Hoàng tộc cũng chiếm cứ một mảng lãnh thổ rộng lớn trong biển.
Nơi dừng chân ở một chỗ có tên là vịnh Giao Nhân.
Là hòn đảo có hình trăng lưỡi liềm.
Bên trên cung điện không ngớt điểm xuyết các loại ngọc trai sò hến, lộ ra vẻ vô cùng xa xỉ hoa lệ.
Thương Hải Hoàng tộc chính là quý tộc trong Giao Nhân.
Trước giờ, tuy không tranh phong với Bắc Minh Hoàng tộc và Hải Long Hoàng tộc.
Nhưng cũng không thể xem thường nội tình, đứng sau hai Hoàng mạch này mà thôi.
Trong khách điện của Thương Hải Hoàng tộc.
Diệp Vũ tạm thời dừng chân ở nơi này.
Hắn có bản tính cẩn thận, sau khi thiết lập trận pháp ngăn cách ở xung quanh.
Thì lần nữa xuất ra Thanh Đồng La Bàn.
"Quả nhiên không tồi!"
Ánh mắt của Diệp Vũ sáng ngời.
Trước đó, trong di cốt tổ tiên Địa Môn.
Hắn biết được tung tích của bí tàng Địa Môn, trong phạm vi của biển tinh thần Thái Cổ.
Sau khi đi đến biển tinh thần Thái Cổ, Diệp Vũ từng mượn Thanh Đồng La Bàn, tra xét nhiều lần.
Nhưng Thanh Đồng La Bàn không có phản ứng, hắn cũng không có thu hoạch.
Mà hiện tại Thanh Đồng La Bàn đã có phản ứng.
Tra xét tập trung một địa điểm khu vực nào đó.
Đúng lúc, chính là nơi vùng biển Thái Hư xuất hiện.
"Thì ra là thế."
Diệp Vũ đã hiểu rõ.
Vùng biển Thái Cổ bất định khó tìm kiếm hành tung, che giấu bí tàng Địa Môn, quả thật là rất thích hợp.
Hơn nữa ảo cảnh bên trong vùng biển Thái Hư chắc chắn là vùng cấm tuyệt địa đối với tu sĩ cường giả bình thường.
Nhưng đối với Nguyên sư.
Chỗ đó vốn không phải là vùng cấm, trái lại có thể để bọn họ thi triển tay chân, bày ra các loại mê trận ảo cảnh.
Điều này cũng là để bí tàng Địa Môn thêm an toàn hơn.
Âm thanh của Tạo Hóa Thiên Môn Khí Linh cũng vang lên ở trong đầu.
"Diệp Vũ, nếu bí tàng Địa Môn thật sự ở trong vùng biển Thái Hư, vậy ngươi có được Thanh Đồng La Bàn, sẽ chiếm hết tiên cơ."
"Dù gì cũng còn có ta, đến lúc đó chúng ta sẽ như cá gặp nước ở."
Diệp Vũ, bản mệnh nguyên khí có được Địa Môn tổ tiên, Thanh Đồng La Bàn.
Trong khoảng thời gian này lại tu luyện mấy nguyên thuật hạch tâm của mạch địa sư.
Cộng thêm bàn tay vàng Tạo Hóa Thiên Môn Khí Linh.
Diệp Vũ thật sự không biết tại sao bản thân lại thua.
Mặc dù tam đại Hoàng mạch Hải Uyên Lân tộc cùng tiến đến thì hắn cũng có lòng tin đùa bỡn bọn họ ở trong lòng bàn tay.
"Nhưng Quân Tiêu Dao..."
Ngay cả tam đại Hoàng mạch Diệp Vũ còn không sợ.
Hắn chỉ có kiêng kỵ Quân Tiêu Dao.
Chẳng biết tại sao, Quân Tiêu Dao luôn cho hắn cảm giác rất đặc biệt.
Diệp Vũ là người xuyên không, đối với mấy thổ dân bản địa, hắn khó tránh khỏi sẽ sinh ra cảm giác ưu việt mơ hồ.
Giống như là xem đào kép trên sân khấu vậy.
Nhưng chỉ có lúc đối mặt với Quân Tiêu Dao, Diệp Vũ cảm thấy bản thân mới là đào kép trên sân khấu.
Mà Quân Tiêu Dao là khán giả thản nhiên ngồi dưới sân khấu xem kịch.
Hoặc có lẽ là hắn là người đứng sau đạo diễn tất cả mọi thứ.
Cảm giác này khiến trong lòng Diệp Vũ cực kỳ khó chịu.