Hắn hiện, ngoại trừ rót canh bổ tâm linh cho Diệp Vũ thì nó cũng không có cách nào khác.
Dù sao thì bây giờ Diệp Vũ còn không tính là cọng lông ở trước mặt Quân Tiêu Dao.
Diệp Vũ lắc đầu, cũng không nghĩ nhiều.
Tuy Quân Tiêu Dao là uy hiếp lớn, nhưng lại là uy hiếp ẩn hình.
Ít nhất thì trước mắt hắn và Quân Tiêu Dao vẫn chưa trở mặt, chưa sinh ra xung đột hoàn toàn đối nghịch nào.
"Nhưng Thương Hải Hoàng tộc lại là một điểm có thể lợi dụng."
Diệp Vũ cũng hiểu được đạo lý mượn thế.
Hắn suy nghĩ một lúc, cũng chuẩn bị đi tìm Thương Lộ Nhi.
Vốn quan hệ giữa hắn và Thương Lộ Nhi có chút hòa hợp.
Nhưng sau khi hắn cố ý giấu diếm thân phận của Quân Tiêu Dao không nói ra ngoài.
Thương Lộ Nhi rõ ràng cũng có chút khúc mắc và ngăn cách đối với hắn.
Diệp Vũ cũng bất đắc dĩ về chuyện này.
Cũng bao lâu sau, hắn đã tìm đến Thương Lộ Nhi.
Nhưng điều khiến Diệp Vũ bất ngờ là.
Bên cạnh Thương Lộ Nhi còn có một nữ tử.
Dung mạo có mấy phần tương tự với Thương Lộ Nhi, vóc người cao, ngũ quan vô cùng tinh xảo, làn da trắng nõn.
Trên trán điểm xuyết vảy rồng màu sắc sặc sỡ, váy dài lụa mỏng, trông như ngọc đẹp điêu khắc mà thành, có vẻ động lòng người.
Diệp Vũ tiến lên, hơi chắp tay, trên mặt lộ ra nụ cười: "Lộ Nhi cô nương."
"Diệp Vũ đại ca." Thương Lộ Nhi nhìn thấy Diệp Vũ thì khẽ gật đầu.
Tuy xưng hô vẫn giống như trước đây, nhưng trong giọng nói đã thiếu đi sự thân thiết.
Nhưng bởi vì Diệp Vũ từng cứu nàng, hơn nữa bản thân còn là Nguyên sư rất có thủ đoạn.
Cho nên Thương Lộ Nhi cũng không thể hiện ra bài xích gì cả.
Nhưng rõ ràng thiện cảm đã giảm đi không ít.
"Lộ Nhi cô nương, đây là..."
Diệp Vũ nhìn về phía nữ tử cao gầy bên cạnh Thương Lộ Nhi.
"Ồ, nàng là tỷ tỷ của ta, Thương Vũ San." Thương Lộ Nhi nói.
Ánh mắt của nữ tử tên là Thương Vũ San cũng là nhìn lên trên người Diệp Vũ.
"Thì ra là Diệp công tử đã cứu muội muội ta, đa tạ." Thương Vũ San nói.
"Đâu có, tiện tay mà thôi, Vũ San cô nương khách sáo rồi." Diệp Vũ cũng cười đáp lại.
"Đúng rồi, ta nghe Lộ Nhi nói Diệp công tử là Nguyên sư có thủ đoạn cao thâm?"
Không biết Thương Vũ San nghĩ đến cái gì đó, ánh mắt nhìn về phía Diệp Vũ hiện lên một tia sáng.
"Không tính là thủ đoạn cao thâm, chỉ biết chút ít thôi." Diệp Vũ nói.
Thương Vũ San khẽ gật đầu: "Vậy được, chắc hẳn Diệp công tử cũng biết chuyện vùng biển Thái Hư xuất thế đúng không."
"Bên trong có tung tích của đảo Hải Thần, cho dù thế nào, Hải Thương Hoàng tộc ta cũng phải đến đó."
"Nhưng vùng biển Thái Hư không phải là nơi bình thường, hiện đầy các loại trận ảo ngăn cách."
"Không biết thủ đoạn Nguyên sư của Diệp công tử, có thể giúp được gì hay không?"
"Đương nhiên, Thương Hải Hoàng tộc ta sẽ trả thù lao."
Diệp Vũ nghe vậy, đáy mắt hiện lên vẻ vui mừng.
Điều này rất hợp ý của hắn.
"Nếu Vũ San cô nương và Thương Hải Hoàng tộc có lời mời thành tâm như vậy, vậy Diệp mỗ từ chối, trái lại là không thức thời."
Diệp Vũ gật đầu đồng ý.
"Vậy làm phiền Diệp công tử rồi, Thương Hải Hoàng tộc ta nhất định có báo đáp." Thương Vũ San nói.
"Ừm, vậy Diệp mỗ đi chuẩn bị, cáo từ trước."
Diệp Vũ đã đạt được mục đích, cho nên hắn cũng rời đi.
Trong lòng lại có tính toán.
Đương nhiên hắn không thể giúp Thương Hải Hoàng tộc làm gì được.
Hắn chỉ là mượn chuyện này trà trộn vào trong tìm kiếm bí tàng, nếu có thể mượn thế của Thương Hải Hoàng tộc, vậy tất nhiên là rất tốt.
Hai tỷ muội nhìn bóng lưng Diệp Vũ rời đi.
Thương Lộ Nhi do dự nói: "Vũ San tỷ, tuy Diệp Vũ đại ca đã cứu tính mạng của Lộ Nhi."
"Nhưng hình như hắn với Tiêu Dao Vương của tiên triều Thiên Dụ có xích mích gì đó."
"Trước đó hắn không tiết lộ thân phận của Tiêu Dao Vương cho bọn ta."
Thương Vũ San nói: "Tiêu Dao Vương đó thật sự mơ hồ như trong truyền thuyết nói à?"
Thương Vũ San một mực tu luyện, gần đây mới xuất quan đã nghe thấy rất nhiều chuyện liên quan đến Quân Tiêu Dao.
"Đương nhiên rồi Vũ San tỷ, ngươi không biết đâu, Tiêu Dao Vương đó vừa trẻ vừa đẹp trai, hơn nữa rất bá đạo, thực lực càng..."
Thương Lộ Nhi không kìm được mà nói ra một tràn.
Thương Vũ San khẽ lắc đầu nói: "Cô nàng ngươi, không phải là vừa gặp đã yêu, để ý người ta rồi đấy chứ."
"Nhưng nếu Tiêu Dao Vương đó đã trả lại hoàng lệnh Thương Hải, điều này chứng tỏ là bất mãn với Thương Hải Hoàng tộc ta, cũng là vả mặt Thương Hải Hoàng tộc ta."
Thương Vũ San suy nghĩ nhiều hơn Thương Lộ Nhi nhiều.
"Chúng ta nên làm gì đây, phải làm hòa hoãn quan hệ với Tiêu Dao Vương à?" Thương Lộ Nhi hỏi.
Trong mắt của Thương Vũ San lóe ra suy tư.
"Ta trái lại rất muốn gặp Tiêu Dao Vương đó."
"Xem có khả năng cứu vãn tình hình hay không."
"Đương nhiên, nếu Tiêu Dao Vương đó vẫn khinh thường, vậy đương nhiên Thương Hải Hoàng tộc ta cũng sẽ không mặt nóng dán vào mông lạnh."
Thương Vũ San nói đến đây thì trên khuôn mặt trắng nõn tinh xảo hiện lên sự kiêu căng mơ hồ.
Thương Hải Hoàng tộc bọn họ là quý tộc trong Giao Nhân.
Sẽ không đưa mặt đi lấy lòng bất kỳ ai hoặc thế lực nào.
Chuyện của vùng biển Thái Hư được truyền ra ngoài.
Thế lực các phương của biển tinh thần Thái Cổ đều biết lại có phong ba giáng lâm.
Nhưng vùng biển Thái Hư không phải là nơi người bình thường dám đi vào.
Nếu không có phương pháp và thủ đoạn thì ngay cả Đại Đế đều bị giam ở.
Cho nên chủ lực cũng chỉ có tam đại Hoàng mạch Hải Uyên Lân tộc.
Không bao lâu sau, phía bên Bắc Minh Hoàng tộc.
Đám người Quân Tiêu Dao đã xuất phát.
Quân Tiêu Dao cố ý dẫn theo Tang Du.
Dù sao thì nơi như vùng biển Thái Hư có các loại trận ảo ngăn cách.
Tang Du thân là truyền nhân mạch Thiên Sư, có lẽ cũng không am hiểu hoàn cảnh này.
Thương Hải Hoàng tộc và Hải Long Hoàng tộc cũng bắt đầu xuất phát.
Vùng biển Thái Hư vốn không ở trong biển, mà là ở Hải vực vắng vẻ.
Với tốc độ của đám người Quân Tiêu Dao.
Sau khi thông qua mấy truyền tống trận và tế đàn.
Không bao lâu sau, bọn họ cũng đến gần Hải vực này, nhìn thấy được vùng biển Thái Hư.
Ánh mắt của Quân Tiêu Dao nhìn về phía xa.
Chợt nhìn thấy ranh giới giao tiếp giữa biển trời xa xa.
Sương mù lượn lờ, tiên quang mông lung.
Bên trong cứ như có cung điện lơ lửng, có đình đài lầu các, có núi sông bao la hùng vĩ, phong cảnh quanh co khúc khuỷu.
Nhìn đi, quả thực giống như một đại thế giới mênh mông, như tiên cảnh trên biển.
"Đó chính là vùng biển Thái Hư."
Trên boong lâu thuyền của Bắc Minh Hoàng tộc, ánh mắt của Quân Tiêu Dao dò xét về vùng biển Thái Hư.
Hắn có thể cảm giác được bên trong vùng biển Thái Hư có tràng vực đặc thù.
Một bên, Bắc Minh Tuyên và mấy người Bắc Minh Tuyết cũng có mặt ở đây.
Bắc Minh Tuyên nói: "Lần này tiến vào vùng biển Thái Hư, phải làm phiền Quân công tử một chút rồi."