Virtus's Reader
Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể

Chương 4019: CHƯƠNG 4019: "Ồ?" Quân Tiêu Dao nhíu mày.

Bắc Minh Tuyên nói: "Quân công tử có chỗ không biết, bởi vì vùng biển Thái Hư có tràng vực đặc thù."

"Cho nên tu vi càng mạnh, càng rơi vào trong ảo cảnh, bị áp chế và nhằm vào."

"Cho nên bình thường cường giả Đế cảnh tiến vào là thích hợp nhất, tối đa là để cấp Cự Đầu tiến vào."

"Nếu như còn mạnh hơn nữa, bị áp chế thì sẽ lớn hơn nữa, khó có thể phát huy ra chiến lực hoàn chỉnh."

Quân Tiêu Dao khẽ gật đầu.

Nói như vậy, mấy cường giả đỉnh cấp của tam đại Hoàng mạch sẽ khó tiến vào.

Tồn tại như đám lão Long Vương cũng không thể tiến vào vùng biển Thái Hư.

Điều này trái lại khiến hắn tiện hơn rất nhiều.

Đại Đế bình thường, tất nhiên càng không cần phải nói.

Dù là cấp Cự Đầu, Quân Tiêu Dao cũng không sợ.

Bắc Minh Tuyên cũng biết được năng lực của Quân Tiêu Dao.

Lần này Quân Tiêu Dao phát huy tác dụng rất lớn ở trong vùng biển Thái Hư.

Mà ở ranh giới bọn họ giao lưu.

Từ một hướng khác.

Lại có đoàn thuyền lái tới mênh mông cuồn cuộn, uy danh bất phàm.

Chính là Thương Hải Hoàng tộc và Hải Long Hoàng tộc.

Nhóm sinh linh phía bên Hải Long Hoàng tộc cũng nhìn về phía Bắc Minh Hoàng tộc trước tiên.

Sau khi nhìn thấy Quân Tiêu Dao.

Trên mặt ai nấy đều lộ ra sát ý lạnh lẽo đến cực điểm.

"Hắn chính là Tiêu Dao Vương của tiên triều Thiên Dụ?"

Bên trong Hải Long Hoàng tộc có một bóng dáng nhìn về phía Quân Tiêu Dao với sắc mặt lạnh lẽo.

Hắn mặc long giáp màu xanh, tóc dài rối tung, sừng rồng trên trán chiếu sáng rực rỡ, có phù văn lưu chuyển lạc ấn.

Hắn tên là Long Nguyên Câu là trưởng lão trẻ tuổi nhất trong Hải Long Hoàng tộc.

Ba vạn năm chứng Đạo thành Đế, cho dù không phải là cấp Thiếu Niên Đế, nhưng tốc độ cũng không tính là chậm.

Hơn nữa trôi qua nhiều năm như vậy, thực lực của hắn chỉ có thể càng mạnh hơn.

Hắn vốn không có mặt ở tiệc mừng thọ của Hải Long Hoàng tộc.

Lúc này, ánh mắt hắn nhìn về phía Quân Tiêu Dao mang theo lạnh lẽo.

"Nguyên Câu trưởng lão, ngươi đừng coi thường người này."

"Tuy hắn kiêu ngạo, nhưng quả thật cũng có bản lĩnh kiêu ngạo, ngay cả Long Ấp trưởng lão đều không phải là đối thủ của hắn, bị hắn rút sừng rồng."

Có trưởng lão Hải Long Hoàng tộc nhắc nhở.

Ánh mắt của Long Nguyên Câu vẫn lạnh lùng: "Trước đó tu vi ta lại có tiến bộ, trái lại muốn tìm một đối thủ."

"Huống hồ, vùng biển Thái Hư có tràng vực đặc thù."

"Tu vi cảnh giới đều sẽ áp chế dưới tình hình tương đối công bằng."

"Ta không tin dưới tình hình đó, Tiêu Dao Vương còn có thể lật trời?"

Trong lòng Long Nguyên Câu đã sớm có dự định, hắn phải lấy lại thể diện cho Hải Long Hoàng tộc ở vùng biển Thái Hư.

Hơn nữa trong tuyệt địa đặc thù này.

Cho dù cuối cùng Quân Tiêu Dao không ra ngoài được.

Cũng có lý do từ chối, nói là vùng biển Thái Hư khiến tiên triều Thiên Dụ không nắm bắt được nhược điểm gì cả.

Quân Tiêu Dao hoàn toàn phớt lờ lãnh ý và sát ý đối với Hải Long Hoàng tộc.

Hắn cũng sớm quen với ánh mắt này.

Đã từng, cũng không biết có bao nhiêu thế lực kẻ địch lộ ra ánh mắt này với hắn.

Nhưng cuối cùng, Quân Tiêu Dao vẫn đứng sừng sững, những kẻ địch này đã sớm biến mất, hóa thành tro bụi.

Dưới sự so sánh, Quân Tiêu Dao lại chú ý đến phía bên Thương Hải Hoàng tộc.

Diệp Vũ cũng đến rồi.

Thông thường mà nói, đứa con vận mệnh, người thiên mệnh như Diệp Vũ.

Nếu không có lợi ích gì thì tuyệt đối hắn sẽ không đến.

Trước đó Quân Tiêu Dao suy đoán, Diệp Vũ đến biển tinh thần Thái Cổ có lẽ có liên quan đến bí tàng Địa Môn, một trong mười ba bí tàng trong truyền thuyết.

Hiện tại xem ra, không phải Diệp Vũ phát giác được gì đó trong vùng biển Thái Hư.

Hay là nói, bí tàng Địa Môn ở trong vùng biển Thái Hư?

Tâm tư của Quân Tiêu Dao xoay chuyển.

Đợi sau này tiến vào vùng biển Thái Hư, phải để ý hướng đi của Diệp Vũ.

Mà lúc này, phía bên Thương Hải Hoàng tộc cũng có một bóng dáng xinh đẹp lăng không đi đến phía bên Quân Tiêu Dao.

Đám người Bắc Minh Tuyên của Bắc Minh Hoàng tộc nhìn thoáng qua, không nói thêm gì.

Nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, không phải là Thương Hải Hoàng tộc hối hận không che chở Quân Tiêu Dao trên bữa tiệc mừng thọ trước đó chứ.

Bây giờ muốn kéo lại quan hệ với Quân Tiêu Dao?

Mà đôi mắt đẹp lạnh lẽo của Bắc Minh Tuyết bên cạnh Quân Tiêu Dao nhìn đi, nhưng hơi nhíu mày.

Người đến tất nhiên là Thương Vũ San, tỷ tỷ của Thương Lộ Nhi.

Vóc người nàng cao gầy, ngũ quan tinh xảo, làn da trắng nõn.

Trên trán điểm xuyết váy rông màu sắc sặc sỡ, váy lụa mỏng, bọc cơ thể mềm lại động lòng người lại, thoạt nhìn như ngọc đẹp điêu khắc thành.

"Vũ San, bái kiến Tiêu Dao Vương." Thương Vũ San hơi gật đầu.

Quân Tiêu Dao gật đầu, nói: "Có việc gì à?"

Lúc này, Thương Vũ San mới ngước mắt lên, nghiêm túc quan sát Quân Tiêu Dao.

Trong đôi mắt đẹp dịu dàng cũng không tự chủ được mà hiện lên tia sáng kỳ dị.

Trước đó, nàng còn cảm thấy tin đồn có chút mơ hồ.

Nhưng bây giờ nhìn thấy người thật.

Tiêu Dao Vương của tiên triều Thiên Dụ quả thật là cực kỳ bất phàm!

Thương Vũ San suy nghĩ một lúc, rồi nói: "Thương Hải Hoàng tộc và tiên triều Thiên Dụ ta, trước giờ luôn kết giao, có quan hệ không tồi."

"Còn dùng hoàng lênh Thương Hải để bày tỏ sự hữu nghị với tiên triều Thiên Dụ."

"Nhưng Tiêu Dao Vương lại trả lại hoàng lệnh Thương Hải, có phải là hơi..."

Thương Vũ San muốn nói lại thôi, biểu cảm nhẹ nhàng, thoạt nhìn cứ như là chịu phải ấm ức gì đó vậy.

Có thể nói, đổi lại là bất kỳ một nam tử nào, nhìn thấy biểu cảm này của Thương Vũ San đều không khỏi sinh ra sự thương hại.

Bắc Minh Tuyết ở bên cạnh nhìn thấy cảnh này, khẽ nhướng hàng lông mày lên.

Thương Vũ San chính là Hoàng nữ của Thương Hải Hoàng tộc.

Mà Bắc Minh Tuyết là thiên chi kiêu nữ của Bắc Minh Hoàng tộc.

Hai người họ thường bị lấy ra so sánh.

Lúc này, thấy Thương Vũ San lộ ra biểu cảm đó với Quân Tiêu Dao.

Bắc Minh Tuyết cảm thấy rất khó chịu.

Có thể nói, nếu nam tử bình thường đối mặt với Thương Vũ San của lúc này, sợ là thật sự không kìm được.

Nhưng tiếc là...

Quân Tiêu Dao có tầm mắt thế nào?

Người đẹp hắn từng gặp còn nhiều hơn người khác ăn cơm nữa.

Giai nhân tuyệt đại muốn dính đến hắn, có thể xếp hàng từ nơi này đến cổng lớn Quân gia ở Cửu Thiên Tiên Vực.

Giọng điệu của Quân Tiêu Dao thản nhiên nói: "Vũ San cô nương cũng không cần nói như vậy."

"Thứ vô dụng tất nhiên phải vật quy về nguyên chủ."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!