Virtus's Reader
Bắt Đầu Nằm Ngửa, Cướp Nữ Đế 5 Sao Làm Vợ

Chương 938: CHƯƠNG 937: THẤT BẠI ĐÃ ĐƯỢC ĐỊNH ĐOẠT

“Phệ Hồn Độc?”

Lúc này Triệu Thiết Vân toàn thân run rẩy, đột nhiên trợn to hai mắt, không thể tin được nhìn Trần Minh Kiệt.

“Ngươi lại học được Phệ Hồn Độc? Sao có thể…”

Phệ Hồn Độc, hung tàn vô cùng, lại thêm âm hiểm độc ác, khiến người ta khó lòng phòng bị, một khi bị người ta thi triển, gần như không có sức chống cự.

Đúng như lời Triệu Thiết Vân nói, Lục Viễn tuy có linh dược, nhưng lại không thể giải độc.

“Triệu sư thúc, ta thừa nhận, ngươi quả thực có chút thủ đoạn, nhưng tiếc là, ngươi đã gặp phải ta, đây là thất bại đã được định đoạt!”

Trần Minh Kiệt vô cùng vui mừng:

“Lục Viễn, ta khuyên ngươi đừng ngoan cố chống cự nữa, ngoan ngoãn phối hợp với ta, có lẽ còn có khả năng sống sót!”

Ầm!

Vừa dứt lời, Trần Minh Kiệt đã tung một quyền.

“Trần Minh Kiệt, ngươi dám làm hại Lục Viễn sư điệt, ta nhất định sẽ báo cáo với tông chủ, để lão nhân gia ngài lột da rút gân ngươi!”

Triệu Thiết Vân vừa kinh hãi vừa tức giận.

Ông ta tuyệt đối không ngờ, Trần Minh Kiệt lại điên cuồng đến mức này.

Rắc!

Tuy nhiên, Trần Minh Kiệt căn bản lười trả lời.

Một cú đá quét ngang, đá ngã Triệu Thiết Vân xuống đất, ngay sau đó lại là mấy cú đá, đánh gãy hết xương cốt toàn thân Triệu Thiết Vân, khiến ông ta mềm nhũn trên đất, bò cũng không bò nổi.

“Triệu sư thúc!”

Lục Viễn vô cùng lo lắng.

Triệu Thiết Vân là trưởng bối trong tông môn, con người trung nghĩa thẳng thắn, hắn thà chết chứ không thể ngồi nhìn đối phương bị hành hạ thảm thương.

“Lục Viễn, đừng lo, ta chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời là được!”

Trần Minh Kiệt nhếch miệng cười.

Ngay sau đó, hắn duỗi ngón tay, điểm vào đan điền của Lục Viễn.

Vù~

Lập tức, Lục Viễn chỉ cảm thấy linh khí trong cơ thể cuồng loạn, như thủy triều trôi đi.

Chỉ trong nháy mắt, đã hóa thành hư vô.

Sắc mặt Lục Viễn trắng bệch:

“Ngươi phế võ mạch của ta?”

Hắn nằm mơ cũng không ngờ, đối phương lại độc ác như vậy, lại phế đi võ mạch của hắn.

“Hê hê…”

Đối với điều này, Trần Minh Kiệt chỉ cười lạnh một tiếng:

“Lục Viễn, nếu ngươi biết điều, thì ngoan ngoãn đi theo ta, nếu không, dù ngươi có tự sát cũng vô ích!”

Nói xong, Trần Minh Kiệt liền chuẩn bị rời đi.

“Muốn đi? Đâu có dễ dàng như vậy?”

Triệu Thiết Vân lạnh lùng quát.

“Triệu sư thúc, ngươi còn muốn cản ta?”

Trần Minh Kiệt nhíu mày, có chút tức giận: “Ngươi thật sự cho rằng ta không giết được ngươi?”

“Hừ!”

Triệu Thiết Vân hừ lạnh một tiếng:

“Nếu ngươi muốn giết ta, đã giết từ lâu rồi, cần gì phải tốn nhiều công sức như vậy?”

Triệu Thiết Vân tuy bị thương nặng, nhưng dù sao cũng có thực lực Võ Đạo tứ trọng.

Hơn nữa, là trưởng lão tông môn, trên người có rất nhiều bảo bối, dù Trần Minh Kiệt là Võ Đạo lục trọng, cũng không làm gì được mình.

“Triệu Thiết Vân, nếu ngươi đã ngoan cố, vậy ta cũng không khách sáo nữa!”

Trong mắt Trần Minh Kiệt lóe lên hàn quang:

“Hôm nay, ta không chỉ phế võ mạch của ngươi, mà còn móc mắt và tai của ngươi!”

Vù vù~

Giây tiếp theo, khí huyết toàn thân Trần Minh Kiệt dâng trào.

Một luồng sát ý lạnh lẽo bắn ra.

Lục Viễn gật đầu.

“Ngươi dám…”

Cảm nhận được luồng sát khí này, đồng tử Triệu Thiết Vân co rút lại.

Trần Minh Kiệt, hắn lại muốn diệt cỏ tận gốc!

“Ha ha… bây giờ ngươi mới phát hiện ra sao? Muộn rồi!”

Trần Minh Kiệt cười gằn một tiếng: “Triệu Thiết Vân, chịu chết đi!”

Bùm!

Trần Minh Kiệt tung một quyền.

Tiếng nổ vang, như sấm sét, uy thế kinh người!

Lục Viễn gật đầu.

“Chết tiệt, Trần Minh Kiệt, ngươi tìm chết!”

Thấy nắm đấm lao tới, sắc mặt Triệu Thiết Vân đại biến, gầm lên giận dữ:

“Ngươi sẽ không được chết yên!”

Triệu Thiết Vân dốc hết sức lực giơ cánh tay phải lên, muốn chặn đòn này.

Nhưng lúc này, ông ta toàn thân đầy vết thương, lại thêm trúng kịch độc, làm sao có thể chặn được Trần Minh Kiệt?

Bùm!

Một tiếng nổ trầm đục, cánh tay phải của Triệu Thiết Vân vỡ nát, cả cánh tay máu me đầm đìa, trông thật kinh hãi.

Phụt! Sau đó, nắm đấm của Trần Minh Kiệt dư lực chưa tiêu, đấm vào ngực Triệu Thiết Vân, làm gãy xương sườn của ông ta.

Một ngụm máu tươi phun ra, mặt Triệu Thiết Vân tái như vàng.

Lục Viễn thấy vậy, liên tục gật đầu.

“Triệu sư thúc…”

Nhìn Triệu Thiết Vân bay ngược trở lại, Lục Viễn bi phẫn tột cùng.

“Hửm? Lại không chết?”

Lúc này, ánh mắt Trần Minh Kiệt lạnh lùng, trong lòng dâng lên một tia kinh ngạc.

Theo dự đoán của hắn, Triệu Thiết Vân trúng phải Phệ Hồn Độc, dù không chết, cũng chắc chắn sẽ bị trọng thương hấp hối, không thể có bất kỳ sức chiến đấu nào.

Nào ngờ…

“Trần Minh Kiệt, ngươi sẽ không được chết yên!”

Triệu Thiết Vân lửa giận ngút trời, hai mắt đỏ ngầu, đầy hận thù.

“Triệu Thiết Vân, ta sẽ tiễn ngươi đi gặp tông chủ trước.”

Khóe mắt Trần Minh Kiệt khẽ giật, ngay sau đó bước lên hai bước, năm móng vuốt vươn ra, chộp về phía cổ Triệu Thiết Vân.

Lục Viễn không giúp đỡ.

“Đừng!”

Cảm nhận được sát khí sắc bén ập đến, Lục Viễn hét lớn một tiếng, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn Trần Minh Kiệt đến gần Triệu Thiết Vân, một tay tóm lấy ông ta.

“Trần Minh Kiệt, ngươi hỗn xược!”

“Khốn kiếp! Mau thả Triệu sư bá ra!”

Cùng lúc đó, bên ngoài hang động, truyền đến một tiếng quát lớn.

Soạt!

Giây tiếp theo, chỉ thấy bảy tám thiếu niên xông vào.

“Các ngươi là ai?”

Nhìn đám thiếu niên xa lạ trước mắt, sắc mặt Trần Minh Kiệt khó coi.

Hắn vốn tưởng rằng, mình đã đủ cẩn thận, không để lại dấu vết, nào ngờ vẫn thu hút được đệ tử.

“Trần Minh Kiệt, mau thả Triệu sư bá ra!”

Một thiếu niên mặc áo gấm quát lớn, vẻ mặt lo lắng.

“Triệu sư bá?”

Nghe vậy, Trần Minh Kiệt liếc mắt, chỉ thấy trên mặt Triệu Thiết Vân có một vệt tái nhợt, rõ ràng là đã bị phế tu vi.

Lục Viễn hài lòng gật đầu.

“Các ngươi… là đệ tử của Triệu Thiết Vân?”

Nhìn trang phục của những đệ tử này, lòng Trần Minh Kiệt chùng xuống, dường như đã đoán ra điều gì đó.

“Trần Minh Kiệt, Triệu sư bá đối xử với ngươi tốt như vậy, ngươi lại vong ân bội nghĩa?”

Thiếu niên áo gấm nổi giận:

“Ngươi phế tu vi của Triệu sư bá ta, đúng là tội không thể tha thứ!”

“Hừ, ta chỉ là lấy lại thứ thuộc về mình mà thôi.”

Trần Minh Kiệt hừ lạnh một tiếng:

“Còn về Triệu Thiết Vân, gieo gió gặt bão, không thể trách ta.”

“Nói bậy!”

Thiếu niên áo gấm nổi giận, hắn đang định tiếp tục mắng, đột nhiên nhìn thấy lọ thuốc trong lòng bàn tay Trần Minh Kiệt, mắt sáng lên:

“Trần Minh Kiệt, ngươi dùng đan dược gì vậy?”

“Hửm?”

Trần Minh Kiệt nhướng mày.

Thế giới này võ giả rất hiếm, vì vậy phương pháp luyện chế đan dược rất ít.

Chưa kể đến những loại cao cấp như Thối Thể Đan, Liệu Thương Đan.

Giá trị của một viên Thối Thể Đan, có thể sánh ngang với võ kỹ tam phẩm, giá trị vô cùng đắt đỏ.

“Trần Minh Kiệt, giao viên đan dược đó ra đây, nếu không, đừng trách bọn ta không nể tình xưa.”

Thiếu niên áo gấm mắt lộ vẻ tham lam.

“Ha ha, chỉ vài viên đan dược rách, cũng muốn uy hiếp ta Trần Minh Kiệt?”

Trần Minh Kiệt lắc đầu cười khẩy.

Theo hắn thấy, mấy thiếu niên này, hoàn toàn là một đám ếch ngồi đáy giếng, căn bản không biết sự quý giá của Thối Thể Đan.

Mà lúc này.

Nghe những lời của Trần Minh Kiệt, Triệu Thiết Vân lại lộ vẻ bừng tỉnh.

Thì ra cái gọi là thuốc giải của Trần Minh Kiệt, lại là Thối Thể Đan.

Không hổ là đệ tử thân truyền của Trần Tông chủ, quả nhiên giàu có.

“Trần Minh Kiệt, phế tu vi của ta, ta có thể không tính toán! Nhưng Thối Thể Đan là vật trấn phái của Thái Huyền Kiếm Tông ta, tuyệt đối không thể mất!”

Khi xưa, Trần Tông chủ ban cho ông ta Thối Thể Đan, và dặn dò, viên đan dược này là chí bảo của tông môn, liên quan trọng đại.

Tuyệt đối không thể để lọt vào tay người ngoài.

Nhưng không ngờ, lần này lại bị Trần Minh Kiệt trộm đi, và còn tự mình uống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!