Virtus's Reader

Nếu không gặp Lục Viễn, e rằng Triệu Thiết Vân thật sự sẽ chết dưới tay Trần Minh Kiệt.

Vì vậy, Triệu Thiết Vân trong lòng vừa lo vừa giận.

Lục Viễn cũng gật đầu.

“Trần Minh Kiệt, giao viên Thối Thể Đan đó ra đây, ta tha cho ngươi một mạng, nếu không, ngươi chết chắc rồi!”

Một thiếu niên áo xanh khác ánh mắt âm u, nhìn chằm chằm Trần Minh Kiệt.

“Muốn Thối Thể Đan? Tiếc là… các ngươi không có cái mạng đó!”

Khóe miệng Trần Minh Kiệt nhếch lên vẻ chế giễu:

“Viên đan dược này, chỉ có ta mới xứng dùng!”

“Trần Minh Kiệt, đừng có quá đáng!”

Sắc mặt Triệu Thiết Vân càng thêm khó coi.

Thối Thể Đan quý giá đến mức nào?

Ngay cả đan dược hạ phẩm kém nhất, cũng giá trị không nhỏ, nhu cầu rất lớn.

Mà hiệu quả thấp nhất của Thối Thể Đan, chính là tăng cường thể phách, tôi luyện gân cốt, tẩy rửa tạp chất.

Loại đan dược này, mỗi viên đều vô cùng quý giá.

Mà loại đan dược này, chỉ có đệ tử nòng cốt như Trần Minh Kiệt, hoặc đệ tử nội môn có địa vị tôn quý mới có tư cách hưởng dụng.

Đệ tử bình thường, ngay cả nhìn một lần cũng khó.

Mà Trần Minh Kiệt là đệ tử nòng cốt, lại là con trai của tông chủ, sở hữu đặc quyền.

“Ta cứ bắt nạt ngươi đấy, thì sao?”

Trần Minh Kiệt kiêu ngạo đứng thẳng, không chút lùi bước.

“Trần Minh Kiệt, ngươi…”

Mặt Triệu Thiết Vân tái mét.

“Triệu sư huynh, Thối Thể Đan này chúng ta có thể chia cho ngài.”

Lúc này, các thiếu niên khác bên cạnh lên tiếng.

“Đúng vậy Triệu sư huynh, chỉ cần ngài đồng ý chia cho chúng tôi một viên, chuyện hôm nay, chúng ta bỏ qua, chúng tôi còn nguyện ý đi theo ngài!”

Những thiếu niên này tuy kiêu ngạo, nhưng đối với Triệu Thiết Vân, cũng có sự kính sợ và nịnh bợ.

Dù sao, Triệu Thiết Vân là đệ tử thân truyền của tông chủ, thực lực mạnh mẽ, bối cảnh sâu dày, sau này chắc chắn sẽ trở thành trưởng lão.

“Ha ha, chia cho các ngươi?”

Trần Minh Kiệt khinh miệt cười một tiếng, như nhìn kẻ ngốc nhìn mọi người:

“Bằng thực lực của các ngươi, có thể luyện chế ra Thối Thể Đan?”

“Còn nữa, các ngươi nghĩ rằng loại đan dược quý giá như Thối Thể Đan, có thể chia cho các ngươi sao?”

“Các ngươi quá coi trọng mình rồi!”

Thối Thể Đan quý giá đến mức nào, ngay cả Thối Thể Đan cấp thấp nhất, cũng là ngàn vàng khó cầu, chỉ có thể cung cấp cho một đệ tử dùng.

Trần Minh Kiệt chưa bao giờ nghĩ đến, sẽ chia cho những phế vật này, lãng phí tài nguyên.

Hơn nữa, thân phận của Triệu Thiết Vân không tầm thường, sao có thể so sánh với một đệ tử nội môn cỏn con.

“Các ngươi những phế vật này…”

Nghe những lời của Trần Minh Kiệt, sắc mặt của Triệu Thiết Vân và những người khác càng thêm u ám.

Lời nói của Trần Minh Kiệt, như lưỡi dao đâm vào tim họ, đau thấu tâm can, khiến họ không thể chịu đựng được.

Nhưng lạ thay, họ lại không tìm được lời nào để phản bác.

“Trần Minh Kiệt, ngươi phế tu vi của sư phụ ta, ta muốn ngươi phải trả giá!”

Đột nhiên, sắc mặt Triệu Thiết Vân lạnh đi, đột ngột đứng dậy, định ra tay.

Vút!

Tuy nhiên, ngay lúc này, tiếng xé gió đột ngột vang lên.

Lục Viễn cong ngón tay búng ra, lập tức một luồng chỉ kình sắc bén, xuyên qua hư không, trong nháy mắt bắn về phía Triệu Thiết Vân!

“Phụt!”

Chỉ nghe một tiếng xé rách da thịt vang lên.

Mọi người ngẩng đầu nhìn, kinh ngạc thấy trước ngực Triệu Thiết Vân xuất hiện một lỗ máu, máu tươi tuôn ra, trong nháy mắt đã nhuộm đỏ áo.

“A!”

Cơn đau dữ dội, khiến Triệu Thiết Vân hét lên thảm thiết, ngã xuống đất, ôm ngực kêu la.

“Ngươi dám đánh ta?”

Triệu Thiết Vân hai mắt đỏ ngầu, như điên dại.

Hắn tuyệt đối không ngờ, mình lại bị đánh trước mặt mọi người.

“Ồn ào.”

Lục Viễn lạnh lùng liếc Triệu Thiết Vân một cái, rồi lại nhắm mắt, ngồi xếp bằng.

“Khốn kiếp!”

Triệu Thiết Vân nghiến răng nghiến lợi, hận đến phát điên.

“Triệu Thiết Vân, các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau bắt Trần Minh Kiệt lại?” Lời nói của Lục Viễn khiến Triệu Thiết Vân và những người khác tỉnh ngộ, lập tức đồng loạt quát lớn.

“Ra tay!”

Trong nháy mắt, một đám người lao về phía Trần Minh Kiệt.

“Trò mèo.”

Trần Minh Kiệt khinh thường hừ lạnh một tiếng, hoàn toàn không coi họ ra gì.

Ầm!

Chỉ thấy cơ bắp toàn thân hắn phồng lên, khí thế bùng nổ, như một ngọn núi di động, áp lực mười phần.

Bốp bốp bốp!

Chỉ thấy hắn nắm chặt hai tay, hai cánh tay như biến thành cánh tay thép, vung lên, đánh gãy cổ tay một người, vặn gãy cổ một người, hung uy ngập trời.

Chỉ trong chốc lát, bảy tám thiếu niên áo xanh đã nằm trên đất kêu la.

“Hửm?”

Trần Minh Kiệt đang giao chiến ác liệt với Lục Viễn nhướng mày, quay đầu nhìn.

“Trần Minh Kiệt, đối thủ của ngươi là ta!”

Lục Viễn hai chân hơi khuỵu xuống, bàn chân giẫm lên mặt đất, như mũi tên rời cung, đột ngột lao về phía Trần Minh Kiệt.

Vù!

Hắn một cú đá quét ngang, tạo ra một tiếng gió rít.

“Lục Viễn, ngươi lại dám đánh lén ta?”

Thấy Lục Viễn đột kích, sắc mặt Trần Minh Kiệt khẽ biến, gầm lên một tiếng, đón đỡ.

Rắc!

Chỉ thấy hai người va chạm, một tiếng gãy xương giòn tan vang lên, cánh tay phải của Trần Minh Kiệt trực tiếp trật khớp, cả người bay ra xa ba trượng.

“Hít~~”

Thấy cảnh này, đồng tử của nhiều đệ tử vây xem không khỏi co rút lại, đồng loạt hít một hơi khí lạnh.

Lục Viễn, lại thắng rồi!

Triệu Thiết Vân và những người khác, càng mặt mày chấn động nhìn Lục Viễn, trong lòng tràn đầy sự không tin.

Họ tuyệt đối không ngờ, Lục Viễn vốn luôn vô danh, lại sở hữu thực lực như vậy.

Đặc biệt là Triệu Thiết Vân, càng kinh hãi thất sắc.

Thối Thể Đan tuy quý giá, nhưng cũng chỉ có thể cho Võ Đạo Tiên Sư dùng mà thôi.

Triệu Thiết Vân ở cảnh giới Thối Thể đỉnh phong, cũng chỉ có thể dựa vào Thối Thể Dịch để nâng cao thực lực.

Mà sức mạnh thể xác của Lục Viễn, đã vượt qua cảnh giới Thối Thể!

Chẳng trách có thể một chiêu đánh bại hắn!

“Tiểu tử này lại là cao thủ cảnh giới Thối Thể, hơn nữa thân thể cực mạnh, sức mạnh vô biên!”

Sắc mặt Triệu Thiết Vân vô cùng ngưng trọng.

Cảnh giới Thối Thể cửu tầng, mỗi một trọng, thực lực đều tăng gấp đôi.

Thân thể Lục Viễn mạnh mẽ như vậy, tuyệt đối không thua kém vị Võ Đạo Tiên Sư này của hắn.

“Không hổ là người được tông chủ coi trọng, chẳng trách có gan từ chối Thối Thể Đan.”

Triệu Thiết Vân nhìn sâu vào Lục Viễn một cái.

Lục Viễn vừa mới vào tông môn không lâu, thực lực đã đạt đến cảnh giới Thối Thể cửu tầng, tiềm năng như vậy, quả thực đáng sợ.

Lần khảo hạch tông môn này, hắn chắc chắn sẽ đứng đầu, thậm chí được tông chủ thu làm đệ tử thân truyền, tiền đồ vô lượng.

Triệu Thiết Vân không khỏi thầm ghen tị.

Đồng thời đối với Trần Minh Kiệt, cũng đầy oán niệm.

Sớm biết như vậy, hắn căn bản không nên gây thù chuốc oán với Trần Minh Kiệt, vô cớ rước lấy một đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ.

Chỉ tiếc là, bây giờ hối hận đã muộn!

“Trần sư huynh, chúng tôi giúp huynh đối phó với tên này!”

Lúc này, mấy người cũng đã tỉnh táo lại sau cơn chấn động.

Lập tức gầm lên một tiếng, tấn công về phía Lục Viễn.

Thực lực của Lục Viễn tuy mạnh, nhưng dù sao cũng chỉ có một mình, còn bên họ lại có sáu người, vẫn chiếm ưu thế.

“Cút ngay!”

Lục Viễn hừ lạnh một tiếng, toàn thân chân nguyên vận chuyển, như vực sâu như biển, mạnh mẽ không thể cản.

Chỉ trong vài chiêu, mọi người đã bị đánh ngã.

“Ngươi…”

Nhìn đám đồng bạn bầm dập, sắc mặt Trần Minh Kiệt khó coi đến cực điểm.

“Triệu Thiết Vân, nỗi nhục hôm nay, sau này sẽ trả lại gấp trăm lần!”

Để lại một câu nói cay độc, Trần Minh Kiệt quay người bỏ đi.

Thực lực của Lục Viễn quá mạnh, hắn không phải là đối thủ.

Hơn nữa, đây là doanh trại của tông môn, nếu gây ra động tĩnh lớn, thu hút đội tuần tra, sẽ rất phiền phức.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!