Tôi chằm chằm nhìn chiếc xe đẩy của Sonny một lúc rất, rất lâu trước khi nhận ra.
Nó trống rỗng.
Không có gì dưới tấm bạt nhựa được cho là để che chắn cho thằng bé khỏi cơn mưa. Cậu con trai bé bỏng của tôi không có ở đây.
“Thằng bé đâu rồi?” Mia tìm lại được giọng nói của mình trước. “Sonny đâu?”
Có một nụ cười kỳ lạ đang bò trên khuôn mặt mẹ, một nụ cười tôi chưa từng thấy kể từ khi còn là một đứa trẻ. Cứ như thể một người khác đang điều khiển biểu cảm của bà và một luồng khí lạnh buốt ập vào tôi.
“Thằng bé đi rồi,” mẹ nói một cách ráo hoảnh.
“Đi đâu?” tôi hỏi.
“Mẹ đã cứu thằng bé.”
“Khỏi cái gì?” tôi tiếp tục.
“Khỏi cô ta,” bà nói. “Khỏi con.”
“Bà nói chẳng có ý nghĩa gì cả. Con trai tôi đâu?”
“Mẹ xin lỗi, Finn, quá muộn rồi.”
“Bà ta đang nói gì vậy?” Mia hét lên, những ngón tay cô ấy không còn đan vào tay tôi nữa mà thay vào đó là bám chặt lấy cánh tay tôi.
“Cô biết tôi đang nói gì mà,” mẹ nói với Mia. “Bằng cách khiến Finn quay lưng lại với tôi, cô đã tước đi một thứ vô cùng quý giá. Vì vậy, tôi cũng làm điều tương tự với cô.”
“Bà ta đang nói gì vậy, Finn? Ý bà ta là cái quái gì?”
Tôi bước lại gần mẹ thêm một bước, một nỗi sợ hãi mới mẻ, nguyên sơ trào dâng trong tôi. Tôi bối rối, tôi sợ hãi và những câu đố của bà đang làm tôi phát điên. “Sonny đâu?”
Và rồi bà lại nở nụ cười đó với tôi, nụ cười đã làm tôi sợ hãi khi còn là một cậu bé và bây giờ vẫn làm tôi sợ hãi. “Các người tự chuốc lấy chuyện này thôi,” bà nói. “Cả hai người. Các người là một sự kết hợp tồi tệ và tôi không thể ngồi yên không làm gì khi các người quay lại với nhau và hủy hoại cuộc đời của cậu bé đó. Tôi quá yêu thằng bé.”
“Nhưng chúng tôi không ở bên nhau,” Mia nói.
“Đồ dối trá!” mẹ hét lên. “Đừng coi tôi là kẻ ngốc. Tôi nhìn thấy mọi chuyện, tôi biết mọi chuyện. Cô chỉ nói vậy để tôi nói cho cô biết Sonny ở đâu thôi.”
“Chúng tôi không hề!” Mia bực tức nói. Nước mắt giàn giụa trên má cô ấy, nước mũi chảy ròng ròng. Nước mưa làm trôi lớp kẻ mắt xuống má cô ấy. “Debbie, tôi thề với bà.”
“Những lời thề của cô đối với tôi cũng vô giá trị như những lời dối trá của cô vậy.”
“Tôi không quan tâm bà nghĩ gì về tôi, tôi chỉ muốn biết Sonny ở đâu.”
“Tại sao tôi phải nói cho cô biết? Tại sao tôi lại muốn giải thoát cô dù chỉ một giây khỏi những gì cô đang cảm thấy lúc này? Hay nói đúng hơn là nỗi đau mà cô sẽ phải gánh chịu trong suốt phần đời còn lại? Và tin tôi đi, Mia, nó sẽ rất đau đớn. Nó thực sự sẽ đau đớn như chưa từng có điều gì làm cô đau đớn trước đây.”
Tôi không thể kìm nén được nữa. Tôi lao về phía mẹ, tóm lấy đôi vai gầy guộc của bà và lắc bà như một con búp bê vải. “Nếu bà yêu tôi thì hãy nói cho tôi biết thằng bé ở đâu.”
“Mẹ xin lỗi, Finn,” bà nói, giọng bà khò khè khi tôi bóp cổ bà. “Nhưng quá muộn rồi.”
Bà quay đầu và nhìn ra cách đó vài bước chân, nơi bà đã chôn tro cốt của bố. Chỉ đến lúc đó tôi mới nhìn thấy nó. Một bộ quần áo trẻ em được gấp gọn gàng bên trong một chiếc túi ép chân không đặt trên mặt đất.