"Hẳn là ở đây rồi. Không biết Chu đạo hữu nghĩ thế nào, mục tiêu rõ ràng chỉ là một tên tán tu Luyện Khí tầng ba mà bản thân hắn lại không đủ tự tin, còn không tiếc bỏ ra một khoản linh thạch để mời ta. Xem ra hắn trồng linh thực đã lâu, ngày ngày bầu bạn với hoa cỏ nên nhuệ khí cũng bị mài mòn đi mất. Nhưng theo lời hắn, tên tán tu Linh thực sư này rất được Bách Thảo Đường coi trọng, trong linh điền của đối phương có trồng rất nhiều loại linh dược quý hiếm, sau khi giết kẻ này, tất cả sẽ thuộc về ta."
Vài suy nghĩ lóe lên trong đầu, gã lập tức lấy một tấm phù lục lấp lánh từ trong túi trữ vật ra.
"Để tránh kinh động đến các tu sĩ khác và thu hút tuần vệ của Chấp Pháp đường, ta đành cắn răng dùng tấm Phá Linh phù nhị phẩm này vậy."
Thông thường, tu sĩ có ba cách để phá giải trận pháp.
Thứ nhất là những Trận pháp sư uyên thâm, họ sẽ có cách tìm ra mắt trận rồi phá giải.
Thứ hai là dùng phù lục hoặc pháp khí chuyên phá trận để đạt được hiệu quả nhanh chóng.
Cuối cùng là dùng sức mạnh tuyệt đối, bất kể trận pháp tinh diệu đến đâu, chỉ cần ngươi đủ mạnh là có thể trực tiếp phá vỡ.
Với trận pháp dưới nhất phẩm, tu vi Luyện Khí tầng năm của gã muốn dùng sức phá trận cũng không khó, nhưng sẽ gây ra động tĩnh rất lớn, dễ dẫn đến phiền phức không cần thiết. Bất đắc dĩ, gã tu sĩ che mặt đành phải dùng đến tấm Phá Linh phù nhị phẩm.
Bất kỳ trận pháp nào cũng có phương thức vận hành linh lực riêng, phẩm cấp càng cao thì linh lực biến hóa càng phức tạp, đồng thời sẽ có những điểm đặc thù kỳ diệu.
Tấm phù lục trong tay gã là Phá Linh phù nhị phẩm, có thể nhanh chóng tìm ra phương thức vận hành linh lực của trận pháp nhất phẩm hoặc bất nhập phẩm, từ đó phát hiện ra sơ hở và dễ dàng phá giải, giúp người sử dụng tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Ánh mắt gã tu sĩ che mặt sáng lên, gã nhanh chóng phát hiện ra một kẽ hở trên trận pháp phòng hộ nhất phẩm trước mặt.
Hơn mười hơi thở sau, gã đã dễ dàng xuyên qua trận pháp, tiến vào bên trong linh điền. Trong bóng đêm mờ ảo, đập vào mắt gã là một mảng lớn Linh Huỳnh Thảo, ánh huỳnh quang lấp lánh trên những chiếc lá mảnh khảnh tựa như vô số vì sao.
"Hai mươi, ba mươi gốc Linh Huỳnh Thảo trưởng thành, chỉ riêng chúng thôi đã có giá trị vượt xa tấm Phá Linh phù ta vừa dùng rồi."
Gã tu sĩ che mặt lướt đi như chim én trong linh điền, vừa lao về phía căn nhà cách đó không xa, vừa đảo mắt nhìn đám linh thực được trồng ở hai bên.
Đối phương chỉ là một tán tu Luyện Khí tầng ba nên gã chẳng hề để vào mắt, sự chú ý của gã dồn cả vào những linh thực trong mảnh ruộng này, gã đã xem chúng như vật trong túi của mình.
"Khoảng hai mươi cây Huyết Ngọc Tham nhất phẩm, phẩm chất trông cũng khá tốt. Có thể mang đến chỗ Chu đạo hữu đổi lấy không ít linh thạch, dù sao hắn cũng đã hứa chỉ cần ngọc giản điển tịch trên người tên tán tu này thôi."
"Ba cây này hẳn là Thanh Diệu Linh Trà nhị phẩm mà hắn nhắc tới rồi, ha ha, trước đó ta còn nghe hắn than phiền là không cạnh tranh nổi với một tiểu tán tu Luyện Khí tầng ba."
"Ồ, đây là cây gì?" Bước chân gã tu sĩ che mặt khẽ dừng lại, sự chú ý của gã đã bị một gốc linh thảo trước mắt thu hút.
Gốc linh thảo ấy cao chừng hai thước, đen tuyền, đứng thẳng tắp trong linh nhưỡng, thân thẳng như một thanh kiếm. Không ngờ khu vực linh nhưỡng xung quanh nó lại xuất hiện từng luồng kiếm ý li ti bay lượn không ngừng. Loại linh thảo kỳ dị như vậy, dù gã chưa từng trồng linh thực nhưng chỉ cần liếc mắt cũng biết nó quý hiếm đến mức nào.
"Còn có sợi dây leo này, nhìn qua cứ tưởng là một con rắn chết."
Sợi dây leo tựa rắn, gốc linh thảo như kiếm, còn có rất nhiều Linh Huỳnh Thảo, Huyết Ngọc Tham, và ba cây linh trà trân quý Thanh Diệu Linh Trà...
"Chuyến đi này quả không uổng công..."
Gã tu sĩ che mặt lòng thầm đắc ý, số lượng linh thực trong linh điền của tên tán tu này vừa nhiều, phẩm chất lại cao, khiến gã cảm thấy vui mừng khôn xiết.
"Chỉ cần giải quyết tên tiểu tán tu này thật nhanh, tất cả những thứ này sẽ là của ta."
Tốc độ của gã chợt tăng thêm ba phần, một thanh đoản kiếm đen như mực đột nhiên xuất hiện trước mặt. Lưỡi kiếm khẽ rung lên, dường như có thể bắn ra bất cứ lúc nào, xuyên qua vách tường trước mặt và găm thẳng vào thân thể của tên tiểu tu sĩ kia.
"Hửm?"
Đột nhiên, vài sợi cỏ trông có vẻ mỏng manh từ khu linh điền sau lưng bất ngờ lao tới, tựa như những sợi dây thừng gai góc, quấn chặt lấy cổ tay và mắt cá chân của gã.
Thanh đoản kiếm đen nhánh lập tức hóa thành một vệt sáng đen, lượn quanh những sợi cỏ vừa xuất hiện rồi cắt chúng thành từng mảnh vụn. Lần theo những mảnh vụn này, gã tu sĩ che mặt tiến đến chỗ con Thảo Khôi Lỗi bằng cỏ xám vừa bị chặt đứt tứ chi.
"Thì ra chỉ là một con Thảo Khôi Lỗi, nhưng sức tấn công cũng có hơi mạnh một chút." Nhìn thấy tứ chi của Thảo Khôi Lỗi đã bị chặt đứt, gã tu sĩ che mặt mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.