Ngay khi tu sĩ che mặt định tiến lên, dứt khoát ra tay tiêu diệt Thảo Khôi Lỗi, một luồng kiếm khí vàng óng bất chợt bắn ra, mạnh như sấm sét, trong chớp mắt đã đến trước mặt gã.
"Đây là kiếm quyết gì?"
Kiếm khí ập đến quá đường đột, tu sĩ che mặt không kịp phóng ra pháp khí phòng ngự.
Trong cơn hồn vía lên mây, gã chỉ có thể miễn cưỡng nghiêng người né tránh.
Chỉ nghe một tiếng "vút", luồng kiếm khí vàng óng đã xuyên thủng bả vai gã, máu tươi văng khắp linh điền. Dư thế của kiếm khí vẫn chưa giảm, tiếp tục đâm vào bức tường viện sau lưng gã.
"Chạy mau!"
Tu sĩ che mặt bất chấp cơn đau nhói từ bả vai truyền đến, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất là phải nhanh chóng thoát khỏi mảnh linh điền này.
Gã có kinh nghiệm phong phú, lòng biết rõ, loại kiếm quyết cỡ này tuyệt đối không phải thứ mà một tán tu Luyện Khí tầng ba có thể thi triển. Đối mặt với kiếm quyết kinh khủng như vậy, nếu đối phương bắn thêm vài đạo nữa, thậm chí chỉ cần một đạo thôi, gã cũng có nguy cơ bỏ mạng.
Tâm niệm vừa động, tu sĩ che mặt vội vận chuyển linh lực, thi triển một đạo pháp quyết phòng ngự. Một bức tường băng nhanh chóng hiện ra giữa không trung, vừa kịp ngăn cản khí thế hung hãn của lưỡi kiếm màu bạc đang lao tới.
Nào ngờ, khi lưỡi kiếm sắp chạm vào tường băng, nó lại lặng lẽ vỡ ra, hóa thành hàng chục mảnh vỡ tựa như đàn bướm bạc, bủa vây tu sĩ che mặt từ mọi hướng.
Phương thức tấn công bất ngờ này khiến gã kinh hãi. Chỉ trong nháy mắt, tứ chi, bả vai và lồng ngực của gã đều bị những mảnh vỡ găm vào.
Đúng lúc đó, một bóng đen lướt qua, một con linh thú đen tuyền nhanh nhẹn xuất hiện trước mặt gã. Đôi ngươi xanh biếc lạnh lùng nhìn gã chằm chằm, ánh mắt yêu dị đó dường như có ma lực, khiến gã thất thần trong thoáng chốc. Chưa kịp phản ứng, linh thú đã giơ vuốt trắng muốt, đập thẳng vào đầu gã. Tu sĩ che mặt bị đánh bay, lăn mấy vòng trên đất rồi đau đớn ngất đi.
...
Tu sĩ che mặt tỉnh lại trong một không gian tối đen như mực.
Nhưng gã không vội mở mắt quan sát xung quanh mà cẩn thận cảm nhận tình trạng cơ thể mình.
Tình hình vô cùng tồi tệ. Khi thử vận chuyển linh lực, cơ thể gã như đá ném xuống biển sâu, đan điền khí hải đã bị hủy, tu vi hoàn toàn bị phế.
Đồng thời, thân thể gã bị thứ gì đó trói chặt, không thể động đậy. Vết thương trên tứ chi lộ ra ngoài không khí, truyền đến từng cơn đau nhói.
Yết hầu, tim và hạ bộ đều cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, sắc bén, dường như chỉ cần gã khẽ động, chúng sẽ lập tức xuyên vào cơ thể.
"Tỉnh rồi sao?" Một giọng nói ôn hòa vang lên cách đó không xa.
Tu sĩ che mặt vẫn nhắm nghiền mắt, giả vờ còn mê man.
"Nếu ngươi không tỉnh, ta sẽ để ngươi vĩnh viễn không tỉnh lại nữa." Giọng nói nhã nhặn lại chậm rãi vang lên.
Nghe ra ý uy hiếp đậm đặc trong lời nói, hiểu rõ tình thế mình là cá trên thớt, tu sĩ che mặt đành bất đắc dĩ mở mắt. Gã đảo mắt một vòng, lập tức thu hết tình hình xung quanh vào tầm mắt.
Hiện giờ gã đang ở trong một căn phòng bài trí đơn sơ, trên người bị một sợi dây cỏ màu xám đen trói chặt. Những mảnh vỡ màu bạc lúc trước vẫn đang lơ lửng ngay trước những yếu huyệt trên người gã.
Một thiếu niên tu sĩ đang đứng phía trước, ánh mắt trong veo sáng ngời.
"Không ngờ một tán tu Linh thực sư như ngươi lại ẩn giấu sâu đến vậy? Đạo kiếm quyết kia... hẳn đã gần đến cảnh giới tông sư rồi. Ngay cả những cao thủ kiếm thuật ta từng gặp, cũng rất ít người có kiếm thuật tinh xảo như ngươi. Huống chi, ngươi còn trẻ như vậy. Cả tu vi nữa... chắc chắn không phải Luyện Khí tầng ba." Tu sĩ che mặt càng nói càng hối hận.
Ban đầu gã cho rằng đối phó với một tán tu Linh thực sư Luyện Khí tầng ba chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, ai ngờ lại lật thuyền trong mương, không chỉ bị thương nặng mà còn bị đối phương dễ dàng bắt sống.
"Nói đi, vì sao lại đột nhập vào nhà ta, định làm hại ta?" Lục Huyền không để tâm đến lời của tu sĩ che mặt, chỉ mỉm cười hỏi.
"Ta chỉ tình cờ đi ngang qua, muốn vào linh điền của các hạ trộm vài cây linh thực, không ngờ lại gặp phải chuyện không may." Tu sĩ che mặt bịa ra một lý do, định lừa cho qua chuyện.
"Ngươi nghĩ ta sẽ tin lời này sao?" Lục Huyền bật cười trước lời nói dối vụng về của đối phương. Sắc mặt hắn lập tức lạnh đi, mảnh vỡ đang lơ lửng trước cổ tu sĩ kia khẽ nhích tới, rạch một đường trên da, máu tươi đỏ thẫm rỉ ra. "Nói cho ta biết, ai phái ngươi tới?"
Tu sĩ che mặt im lặng.
"Thật ra ngươi nói hay không, ta cũng đoán được là ai rồi. Ta là người quanh năm suốt tháng ru rú trong nhà, chỉ ra ngoài làm việc thiện giúp người. Có thể chọc phải kẻ muốn lấy mạng ta, chỉ cần nghĩ một chút là ra thôi."
"Ừm… ta đoán ra là chuyện của ta, nhưng ngươi không nói thì kết cục của ngươi sẽ rất khác đó. Món pháp khí trước mặt sẽ lóc ngươi thành từng lát mỏng, ta còn có thể cố gắng không để ngươi chết quá nhanh. Đợi đến khi ngươi chỉ còn lại một hơi tàn, ta sẽ mang ngươi đến chợ đen. Ở đó có không ít tà tu chuyên thu mua hồn phách, một tu sĩ Luyện Khí trung kỳ như ngươi chắc cũng bán được giá tốt đó nha." Lục Huyền lạnh lùng nói.
"Ta nói, đạo hữu có thể tha cho ta không?"
"Nói, ta sẽ cho ngươi một cái chết gọn gàng. Không nói, ngươi sẽ phải chịu đựng sự dằn vặt vô tận cả về thể xác lẫn linh hồn. Tự ngươi chọn đi."
"Là Linh thực sư Chu Hải Văn, hắn đã bỏ ra một khoản linh thạch để ta tới đây giết đạo hữu, còn hứa hẹn cho ta tất cả linh thực trong linh điền của đạo hữu."
Trên thực tế, Lục Huyền đã sớm đoán ra bảy, tám phần. Sau khi nghe câu trả lời của tu sĩ che mặt, mọi suy đoán cuối cùng đã được xác nhận.
"Nói địa chỉ của hắn cho ta, đừng có lừa ta. Ngươi biết đấy, ta và hắn đều là Linh thực sư do Bách Thảo Đường thuê, muốn tra ra tin tức của hắn không khó."
"Được, ta nói."
Sau khi khai ra tên của Linh thực sư kia, tu sĩ che mặt cũng không còn giấu giếm gì nữa, gã lập tức kể hết mọi chuyện mình biết cho Lục Huyền, trong lòng chỉ le lói một tia hy vọng rằng hắn sẽ động lòng trắc ẩn mà tha cho gã.
"Được rồi, ngươi có thể yên tâm lên đường." Lục Huyền nhẹ nhàng nói, mảnh tàn phiến trước cổ tu sĩ lập tức lao tới, găm sâu vào yết hầu của gã.